Đọc và chia sẻ

Bình bài thơ hay: CƠ DUYÊN của Hồ Tịnh Văn

(Ngày đăng: 29/3/2018 20:26)

     Tác giả bình bài thơ hay của Hồ Tịnh Văn là Maisau Le, tên thật là Lê Hoài Phương, quê ở Thanh Chương, Nghệ An, hiện đang sinh sống tại Việt Trì (Phú Thọ). Thơ của chị thường là những KHÚC TỰ TÌNH. Thỉnh thoảng, chị còn BÌNH THƠ cho những bạn thơ thân thiết.


Tác giả Maisau Le

 CƠ DUYÊN

Hồ Tịnh Văn

 

Này em!

Nếu mùa thu sau không trở lại

Em đừng quên lối về

Nơi sông Hồng thiếu em phù sa sẽ không còn màu mỡ

Triền đê chiều thiếu dáng nhỏ, chân quê

 

Này em câu Quan Họ nhớ lời mời trầu tha thiết

Ví Giặm ân tình - dìu dặt sợ anh sai đường

Câu Cải Lương nhớ tình Lan và Điệp

Còn Hà Nội giờ, anh chỉ nhớ em thương!

 

Này em!

Sáng hồ Gươm thiếu em qua cầu Thê Húc

Bước chân anh hụt hẫng ánh mắt tình

Anh đi tìm em bước về cao thấp

Bởi hồn mình lạc lối cặp mắt xinh

 

Này em!

Mấy hôm nay Hà Thành lá trút

Hơi lạnh đầu mùa đã nhóm nhen

Áng tóc bồng của em đâu rồi ấy nhỉ?

Mà đêm võ vàng buông một tiếng chông chênh

 

Này em!

Hẹn ngày trở lại

Em đừng tiếc trao anh một ánh mắt tình

Tại vì anh nhớ hoài bữa ấy

Vấp chiếc lá chiêng vàng mà anh tuột mất cơ duyên.

 

  LỜI BÌNH CỦA MAISAU LE

Chỉ cần nhắc đến tên HỒ TỊNH VĂN là làng thơ trên mạng fb rất rất nhiều người biết đến bởi vì nàng quá nổi tiếng về thơ tình. Mà thơ tình hay, hay mà lại say, say mà lại trong veo " Như giọt sương khát nhớ " một tập thơ của nàng xuất bản vào năm 2014

Tình yêu là một đề tài muôn thuở của thi ca. Giữa cái thời buổi @, mạng fb phát triển, thơ nở rộ như nấm sau mưa.  Có thơ hay và thơ không hay, có thơ của người bình dân và thơ của người nổi tiếng , nhưng thơ của em (xin được gọi em là Nàng thơ vì em quá trẻ đẹp) luôn có một chỗ đứng vững chãi trong lòng độc giả và trên thi đàn..

 Trong hàng nghìn bài thơ tình của em tại sao Mai lại chọn bài CƠ DUYÊN để bình? Có lẽ vì Mai thấy bài thơ Hay và Lạ, và Mai muốn thử sức mình...

Nhà thơ nổi tiếng Xuân Diệu đã viết trong bài VÌ SAO như này :

 "Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,

Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu..."

Còn đây. Nàng thơ của chúng ta thời @ thẳng thắn hơn, cởi mở hơn .  Mở đầu bài thơ đã đưa ta lạc vào mê cung của ngôn ngữ tình yêu:

" Này em!

Nếu mùa thu sau không trở lại

Em đừng quên lối về

Nơi sông Hồng thiếu em phù sa sẽ không còn màu mỡ

Triền đê chiều thiếu dáng nhỏ chân quê ..." 

Em nói với ai vậy hỡi nàng thơ yêu quý . Lời em thì thầm như ở một nơi nào đó thật xa, xa lắm :

 "Nếu mùa Thu sau không trở lại

Em đừng quên lối về..."

Em đã đến đây bao lần mà nỡ quên để anh trăn trở đến như vậy ?

" Này em câu quan họ ..."

" Này em !

Sáng hồ Gươm..."

"Này em :

Mấy hôm nay Hà Thành trút lá..."

"Này em !

Hẹn ngày trở lại...".

Từng điệp khúc Này em ! Này em...! Trong bài thơ là nỗi nhớ mong da diết , là ước nguyện một ngày em trở lại bởi vì anh "Nhớ hoài bữa ấy..." bữa mà em về với hội Nguyên Tiêu cùng nắm tay anh  dạo bước bên hồ Gươm thơ mộng biết nhường nào.

Cả bài thơ không có một từ nào là Yêu nhưng từng điệp khúc sâu thẳm trong miền nhớ cứ vang lên, vang lên da diết đến nghẹn ngào :

" Sáng Hồ Gươm thiếu em qua cầu Thê Húc

Bước chân anh hụt hẫng ánh mắt tình

Anh đi tìm em bước về cao, thấp

Bởi hồn mình lạc lối cặp mắt xinh..."

Nữ sỹ tài hoa ơi! E là phụ nữ cơ mà? Sao em hiểu ngọn ngành trái tim yêu của một người đàn ông đến như vậy?

Nỗi nhớ về em càng da diết hơn khi mùa Thu trút lá. Và "Anh" nhớ "Em" đến độ "Đêm võ vàng" và đêm quá "Chông chênh"

Đọc đến câu cuối Mai chợt ngẩn người ra. Không biết lá Chiêng Vàng là lá gì nhỉ? Lá gì mà mãnh lực đến như vậy? Lá gì mà vấp phải cũng tuột mất " Cơ Duyên" ? Hay là LÁ DIÊU BÔNG nhỉ 😀

Thật lòng mà nói Mai đọc nhiều lần mà vẫn chưa hiểu hết được thâm ý của tác giả khi viết bài thơ này . Mai chỉ cảm nhận thấy một điều là bài thơ rất lạ, ngôn từ lạ, tứ thơ lạ và hình ảnh nổi bật trong bài thơ là lá CHIÊNG VÀNG cũng lạ.  Vì lạ và chưa khai thác hết được cái ý cái tình của bài thơ nên rất lôi cuốn . Cả bài thơ là một bản nhạc về Tình yêu mà không có từ Yêu . Về nỗi nhớ vô cùng vô tận mà không nói Nhớ. Từng điệp khúc Này Em...Này Em...cứ như những vết cứa vào trái tim yêu da diết của một mối tình đang thao thiết chờ mong ..

Nợ duyên gì em ơi

Mà nồng nàn đến thế

CƠ DUYÊN này có thể

Sẽ về lại mùa sau

Nỗi nhớ còn đằm sâu

Niềm thương  còn nức nở

Lá Chiêng Vàng đâu nỡ

Ngăn trở chuyện đôi mình . ( thơ Mai )

 Với lối viết đặc trưng của riêng mình, thơ của nàng không thể lẫn với bất kì ai. Cách sử dụng hình ảnh và ngôn ngữ tài tình trong thơ nàng đã nâng cánh cho hồn thơ của nàng bay cao, bay xa và Mai đã hiểu rằng tại sao nàng lại được đông đảo bạn đọc yêu quý, mến mộ đến như vậy!

Nàng thơ ơi!

Mai đã đọc biết bao lần tập thơ  NHƯ GIỌT SƯƠNG KHÁT NHỚ của nàng và chị biết rằng tình yêu của em dành cho thơ mãi mãi KHÁT NHỚ và mãi mãi TRONG VEO như thế bởi :

" Kìa dáng xuân yêu kiều trên trần thế

Và mùa yêu đang lặng lẽ ươm mầm .." ( trích bài NGỌT ẤM XUÂN TÌNH trong tập thơ NHƯ GIỌT SƯƠNG KHÁT NHỚ )

Chúc em mãi khỏe vui hạnh phúc và mãi nồng nàn Khát Nhớ như Giọt Sương trong veo .

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.