Thơ

Chùm thơ của Nguyễn Mạnh Hùng (TP. Biên Hòa, Đồng Nai"

(Ngày đăng: 2/1/2018 4:51)

     "...Xa lắm rồi những ký ức lấm lem/ Thèm giọt mồ hôi những trưa hè cắt cỏ/ Thèm thấy cánh diều lại cong mình ngược gió/ Em có quay về nơi ấy miền quê?"


 HỒN QUÊ


Mười năm... Chưa một lần ta trở về sông quê
Tìm lại cho mình tuổi thơ một thời vụt mất
Có chú Dế cộ đêm buồn bật khóc
Có cánh Cò giật mình hoảng hốt giấc mơ trưa

Mười năm....Xa cả rồi những tí tách trời mưa
Bong bóng phập phồng cơn mưa rào mùa hạ
Chẳng còn nữa những vụ mùa mẹ hối hả
Gặt lúa đêm trăng cho chim Cuốc kịp gọi hè

Tìm đâu nữa những bạn bè cùng ta bắt Ve?
Còn đâu nữa những cánh diều sau bụi tre cong mình ngược gió?
Trái tim ta chưa một lần hiểu rõ
Bên bến đò xưa ai cắt cỏ nhìn theo?

Dòng Sông xưa tìm đâu thấy mái chèo?
Em cũng bỏ quê theo chồng về Phố Thị
Mười năm ... Trái tim ta vẫn còn mộng mị
Để đến chiều nay vẫn thảng thốt : Đò ơi !

Biết tìm đâu? Ta biết sẽ tìm đâu?
Những cây cầu đã nối đôi bờ xa cách
Tim ta nhói lên khi vô tình gặp mặt
Ánh mắt ngày xưa...sao ta mãi khắc ghi?

Vội vã trở về rồi ta lại ra đi
Chẳng thể ôm vào lòng mình cánh diều thuở nhỏ
Chẳng còn em nấu cơm bên bếp rơm rực đỏ
Không khói lam chiều sao khóe mắt cay cay?

              Biên Hòa, Tháng 02/2017.

QUAN HỌ

Bắc Ninh hiện hữu trong mơ
Quê hương yêu dấu vào thơ tôi rồi
Thuyền nan ai đứng, ai ngồi?
Liền anh, liền chị bồi hồi nhớ thương
Thương nhau hát suốt đêm trường
Mời trầu, Giã Bạn, Mười thương…hẹn thề
“Người ơi người ở đừng về…”
Xa nhau có nhớ, tìm về hội Lim
Nhớ nhau ta để trong tim
Cất lên câu hát ..lặng im …tìm về
Ngày xưa ai đặt lời thề?
Liền anh liền chị chẳng về cùng nhau
Để nỗi nhớ, để niềm đau
Nỉ non câu hát nhớ nhau lặng thầm
Câu thơ đêm vắng ai ngâm?
Cô đơn ta với âm thầm đêm mưa
Phải chi ngày ấy ngày xưa
Phải chi ngày ấy đừng đưa nhau về
Phải chi đừng có lời thề
Liền anh liền chị sẽ về một gia
Như thế đâu có lời ca
Như thế quan họ thiết tha đâu còn
“Anh còn son, Em còn son
Ước gì ta được làm con một nhà”
Về thôi…Về với người ta
Anh cũng về nhà với vợ của anh
Chúng mình cứ giữ tình xanh
Em-vợ người ấy, còn anh-chồng người
Gặp nhau ta nở nụ cười
Trao nhau câu hát...một đời nhớ nhau./

        Biên Hòa, 29/09/2013.

 
 QUÊ MẸ


Quê mẹ xa vời con chưa thể về thăm
Mái tranh nghèo nơi mẹ cất tiếng khóc
Cuộc đời mẹ đi qua gian nao, khó nhọc
Cho con yên bình trong khúc hát, vần thơ

Hà Nội dang tay đón con với ước mơ
Những hoài bão của một thời trai trẻ
Chưa đủ già sao giờ con lặng lẽ
Muốn gọi quá chừng sao nấc nghẹn : Mẹ ơi!

Trai trẻ đi qua con du mục cuộc chơi
Chưa hề biết mẹ đã từng ngồi chờ đợi
Hết chờ cha, chờ con trong nhớ thương diệu vợi
Nay kịp hiểu ra mẹ xa mãi muôn đời

Lang thang Hà Nội, con đi qua những phận người
Xuân, Hạ, Thu, Đông bao bàn chân hối hả
Vẫn ngược xuôi giữa bộn bề vội vã
Tìm kiếm cho mình những ký ức năm tháng ùa qua

Con nhớ mẹ, nhớ lời ru thiết tha
Nhớ áo mẹ nâu sờn vai, khói lam chiều quê nhà bay lất phất
Nhớ mái tranh xưa... trái tim con bật khóc
Nhớ mẹ vô cùng, nghèn nghẹn: Mẹ ơi...!

    Biên Hòa, 16/06/2017
 
TUỔI THƠ BÂY GIỜ TRÔI MÃI VỀ ĐÂU?


Quê mình bây giờ khác nhiều lắm em ơi
Khói lam chiều theo gió bay vào dĩ vãng
Chẳng còn thấy cánh cò khi chiều chập choạng
Chim quốc gọi bầy cũng xa mãi về đâu?

Cha mẹ già rồi chẳng cuốc bẫm cày sâu
Hạt lúa quê mình cũng nhuốm màu phố thị
Chỉ anh tiếc thương vẫn đôi lần mộng mị
Hối tiếc tuổi thơ theo năm tháng không em

Xa lắm rồi những ký ức lấm lem
Thèm giọt mồ hôi những trưa hè cắt cỏ
Thèm thấy cánh diều lại cong mình ngược gió
Em có quay về nơi ấy miền quê?

Mộc miên nở rồi nơi ấy triền đê
Mộc miên buồn nhớ em nên buông mình theo gió?
Anh vẫn kiếm tìm nhưng chưa thể hiểu rõ
Phố thị đêm nay em ngủ có bình yên?

Anh vẫn đi về giữa hai ngả nhớ quên
Chưa đủ để già cớ sao ước mình trẻ lại?
Về đi em bờ sông rực vàng hoa cải
Con nước theo dòng có về lại bến bờ xưa?

Nơi ấy bây giờ chúng mình không còn dạ thưa
Không còn em, lấy ai đeo nhẫn cỏ?
Bài thơ xưa tặng em vẫn còn bỏ ngỏ
Chưa kịp gieo vần em đã vội chia xa

Ừ thôi nhỉ, em về làm vợ người ta
Anh cũng đã thành cha sao vẫn hoài nhung nhớ
Chỉ ước một lần em về, viết nốt bài thơ dang dở
Mực đã phai nhòa những năm tháng không em...

Tuổi thơ bây giờ trôi mãi về đâu giữa những lạ, quen?
 
   Biên Hòa, Tháng 03/2017.
 

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.