Thơ

Chùm thơ của Nguyễn Thanh Huyền

(Ngày đăng: 6/12/2017 21:1)

     "...Về đi, đong đầy những mùa yêu dấu, được khóc như đứa trẻ thèm sữa vui như thôn nữ trảy hội, cười như lão nông được mùa về đi, chẳng ai lớn nổi khi không khát yêu và đói những mùa thương nhớ!" (Đói những mùa thương nhớ)


 

QUÊ ƠI, MAI CON VỀ

 

Mai con về

ngược miền thơ ấu

cây đa già, cổng làng, giếng nước

những khóm tre ngà, cánh cò chao và chiều gió hát

con đường gạch lát nghiêng cong…

 

Mai con về

ngược miền ký ức

bóng cha áo tơi đổ dài ngả cày ngập nước

dáng mẹ nón mê còng lưng nhổ mạ mưa phùn

một thuở quê nghèo lam lũ đồng chiêm…

 

Mai con về

miền nhớ thương mong mỏi

người đi nhạt nhòa bóng hình trở lại

con về tạ lỗi Tổ tiên

nhang khói rỗng chiều

 

Mai con về

lại được nghe tiếng ếch gọi bạn tình da diết

nghe tiếng chó đàn nhạc trưởng cắn bóng đêm

nghe canh ba tiếng gà gọi mặt trời lên

nơi phương xa ấm áp và cồn cào nhung nhớ

 

Quê ơi, mai con về

chín mọng cội nguồn, thơm thơm tình nghĩa!

 

ĐÓI NHỮNG MÙA THƯƠNG NHỚ

 

Đất mẹ, nơi đon mạ thâm bầm chết nửa vẫn ngẩng lên màu lúa

nơi những đêm hanh luống cầy của cha xô nghiêng gối vụ cho mùa 

nơi mẹ uốn cong điệu ví thành nôi lụa em nằm say giấc ngủ

nơi những chàng trai quê vỡ giọng cất lời yêu mọng như trinh nữ chưa một lần dục  tình dù chỉ trong mơ… 

Em đã xa, quay mặt vào thương nhớ như sóng đánh phũ bờ vỡ ánh trăng tròn đầy khâu từ nước mắt mặn mồ hôi cha đổ

lỡ khất lời từ tạ, treo câu van nài khứ hồi vào giấc mộng ngàn năm

trái tim em là máu hay thủy ngân nhuốm đỏ mà không thấy nao lòng rưng rức, cồn cào?

Có giật mắt liên hồi, nóng mặt khi ai đó chạm vào hai chữ thân thương

có vội vã thẹn thùng cất đi tháng năm bạc mòn còn thơm mùi rơm rạ

tình cha, nghĩa mẹ, nơi anh hiếu thảo như củ khoai chín thơm lừng mùi nắng

sẽ chẳng là gì, dù kí ức đong bằng những giá xa xỉ …

chỉ là ma đói trong ngày rằm tháng bẩy gió dông

ta khước từ nhau mà phía bên sông câu hò vẫn réo rắt khản giọng

 

Ôi giấc mộng của kẻ hát rong ngập bụi đời ố nám, tả hữu nghênh liệt hoan hỉ mà thẳm sâu ngực trái bầm đỏ…

về đi, úp mặt vào thương nhớ

bát cơm cháy ngầy ngậy, miếng cà sổi còn cay mũi

nơi mẹ kể câu chuyện cha đánh trận, bom phá rừng nát vụn nhưng không giãn nổi trái tim yêu

 

Về đi, đong đầy những mùa yêu dấu, được khóc như đứa trẻ thèm sữa

vui như thôn nữ trảy hội, cười như lão nông được mùa

về đi, chẳng ai lớn nổi khi không khát yêu và đói những mùa thương nhớ!

 

CÓ CÒN NHỚ NHAU

 

Đã bao giờ anh nhớ tới em

người con gái như mưa mùa hạ

chợt đến và chợt đi

nồng nàn và gàn dở

những dấu yêu bỏng nóng trên môi

đã hóa thạch bụi mờ xác pháo

 

Đã bao giờ anh mong gặp lại em

đôi mắt ấy, màu nâu trong cơn mưa vụng dại

lẫn màu lá rêu úa rụng như trời đứt rốn hoàn thai

chỉ có con đường hun hút nhú trồi gai

đâm ảo ảnh

 

Em co mình vào xác đêm lắng nghe hơi thở ai nồng nàn quyến rũ

vây bủa em vòng xoáy đam mê

lê chân bước, ngập ngừng giữa tội lỗi và si mê

em đứng giữa bến bờ hanh hao tàn tạ và nắng mật vàng

ngã dúi dụi vào đâu cũng là mồ yêu thương.

 

Thôi anh nhé! Em sẽ không nhớ mong hão huyền

với những khát khao hụt theo tháng năm

chỉ còn dáng hình mờ dần trên lối cũ…

và mưa hạ, mưa ngâu cứ nhởn nhơ hống hách giăng kín nỗi đau

sâu thẳm tim yêu cũng oxi hóa

em và anh sẽ trở thành những đứa trẻ với bầu ngực ân ái

nhục dục và lấm lem

ta sẽ lại thổn thức mặc những hoen gỉ không một lần sáng lại

để quay về?

 

VƯỜN XUÂN

 

Nếu một ngày tình chết nơi mí mắt

và em chẳng còn lấp lánh giấc mơ

sầu đong đầy trái tim

khát vọng nào cắn nhập hồn nhau…

 

Nếu một ngày em không còn là sắc màu ẩn số

thì vế phương trình khai quật lời giải sai

và bài toán kia khai sinh là vô nghĩa

em còn gì khao khát nơi anh

Rồi những ngày

người bên cạnh không phải là em nữa

đưa tiễn một mối tình

sẽ ráo hoảnh như chưa từng ẩm ướt

 

Thôi em chẳng dại đem lòng trình diện tứ phương để ngã trượt

khi biết chắc thừa thãi của mình là đói khát của người và ngược lại

chẳng đem khoe thứ ánh sáng tình yêu mạ vàng xa xỉ

bởi thứ nắm trong tay không hẳn của mình, thứ buông lỏng chưa chắc của người

 

Tình yêu nhiều khi như chó hoang chạy ngoài đường vắng

đuổi theo thuần hóa thì nó vội chạy mất

em coi mình là màn đêm luân tái

rũ ánh sao xa vào dải ngân hà nguyền rủa phế thải

để bình minh về rót vào rãnh phố

có nụ tầm xuân nhú chồi biếc xanh.

 

TÔI VÀ NGƯỜI HÀNH KHẤT

 

Người hành khất mở ví xem rồi cất

tôi cũng chẳng khác gì người đó

người đó không có tiền còn tôi đã cạn tình

chiếc ví vẫn ngủ ngon trong ngăn cặp

hóa ra tình không vơi, nhưng nhiều thứ đã chật đầy

 

Tôi vén tấm lưới ngăn giữa tôi và người hành khất

để vào chiếc mũ ngửa, tờ tiền cũ nhàu nhĩ, nở nụ cười méo mó

nụ cười khác dành tôi méo xệch chẳng kém

chắc người đó biết tôi đã đổi tờ tiền cứng cựa trong ví thành nhiều tờ khác giá trị nhỏ hơn

 

Nhiều sớm mai, tôi đi qua con phố nhỏ đó

thấy thiếu vắng cái nhìn hốc hác

người ta bảo người hành khất đó chết rồi

hắn bị cảm trong trận bão, chân co cứng, mắt trợn ngược

người ta chôn hắn ở nghĩa trang không tên và ngôi mộ vô danh

sống là người hành khất

chết là người vô danh

làm ma không danh phận

 

Nhiều sớm mai nữa trong cuộc đời tôi đi lối khác

những cái nhìn đâu đó vẫn thấy tôi đứng khuất nơi xa mở ví

thả vào chiếc nón ngửa tờ tiền cũ nhàu nhĩ

tôi vẫn cười méo mó

và nhận nụ cười méo xệch, nhưng tôi vui thực sự với mình

 

Có câu hát vẳng xa:

Đời người thì hữu hạn

lòng người thì vô đáy

tình đời thì mênh mông

nụ cười trao nhau… tiểu li!

 

LỜI MẸ DẶN

 

Khóc đi con, đừng dối lòng

ta là bạn, là mẹ chung dòng máu thịt da

người rơi giọt mặn gấp trăm ngàn lần muối biển khi mắt con buồn

người sẽ nghẹt thở trước khi con đau

 

Hãy khóc đi dù chốc lát thôi

rũ hết gánh gồng thiên chức làm vợ, làm mẹ

con là con của mẹ

nghe mẹ hát ầu ơ

nghe câu truyện “quân tốt đen phong hậu”

khi cần mẫn tiến qua gai góc đường đời

qua cay đắng, tủi nhục…

 

Nhưng công chúa của mẹ ơi

chỉ có ngõ cụt, khi tự kéo khóa lòng con

chỉ có đường cùng, khi tự khép đôi mắt

hãy dang rộng đôi tay, hãy mở to đôi mắt

hãy ôm người đó thật chặt, chân thành…

 

Chồng của con ư?

luôn là chú ngựa bất kham khi không dây cương và người dắt

thèm cỏ non những cánh đồng hoang và cửa khóa

luôn chinh phục và mong được cung phụng

nhưng con ơi, ngựa lạc đường luôn tìm về chuồng khi đầy cỏ thơm và rơm ấm

sau những phút say nắng, ngã lòng là cuộc hoan hỉ của nghĩa tình

nơi bến đỗ tâm giao với vợ hiền cùng những đứa con ngoan

đừng nói gì con, lời nói là vô nghĩa

hãy xiết đôi tay và ngập môi hôn

tim lồng tim nhịp chung khí thở…

 

Đừng khóc nữa con

khi cháu ngoại của mẹ không ngủ được vì nhớ mẹ của nó

con cũng chẳng thể chợp mắt khi dòng máu phụ tử đang cuộn trào bởi nhớ

ngoài trời mưa đổ

con hãy mặc áo tơi

đi về ngôi nhà thứ hai nơi con sẽ ở trọn đời

dù sáng mai - có về với mẹ, con lại khóc!

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.