Thơ

Chùm thơ của Trần Lê Phượng Loan

(Ngày đăng: 15/5/2018 8:30)

     "...Em sẽ về tìm lại thoáng tuổi thơ/ Thương cái ụ rơm, nhớ bồ lúa mới/ Nơi thuở nhỏ chơi trốn tìm, chờ đợi/ Bao lứa hẹn hò cũng bên cái ụ rơm..." (Ụ rơm thương nhớ-thơ của Trần Lê Phượng Loan)


Tác giả Trần Lê Phượng Loan


 BA TÔI

 

Bo bo cứng quá Ba ơi

Con ăn không được...Ba tôi nát lòng!

Gò Công hai hướng Tây Đông

Nhưng Ba muôn hướng chỉ hòng mưu sinh...

 

Những năm bão lụt thình lình

Mùa màng thất bát làng mình đói meo

Gia đình vướng phải nạn nghèo

Thương Ba vất vả "vượt đèo băng sông"

 

Xuân hạ rồi đến thu đông

Bán từng vé số, lấy công kiếm lời

Chiếc xe từ thuở thiếu thời

Theo Ba muôn nẻo đường đời tử sinh

 

Gian nan bao chuyến hành trình

Bán buôn tần tảo gồng mình sớm trưa

Đội trời, cõng nắng, ôm mưa

Da đen chai sạm...Ba chưa nản lòng

 

Cả đời vất vả long đong

Chỉ mong con trẻ thành công với đời

Mồ hôi, nước mắt Ba rơi

Gom sao cho hết...viết lời ơn Ba?

 

Ốm đau Ba vẫn xa nhà

Cho con no đủ, để Ba đói lòng...

Ba đi muôn nẻo Tây Đông

Chân đau, cốt mỏi, lưng còng vì con...

 

CHÁI BẾP

          

Mai mình về thăm Đất Mẹ nhé anh?

Thương chái bếp mái tranh, làn khói toả

Trên vách lá chảo ơ nồi lớn nhỏ

Cả cái mẻ kho năm tháng đã đen màu...

 

Tiếng Thạch Sùng tiếc của thở than nhau

Bếp củi cháy kêu xì xèo tí tách

Tiếng cơm sôi réo rắt trên lò gạch

Dáng Ngoại gầy ì ạch quảy thúng rau

 

Mai mình về xài lại chiếc quạt cau

Gió lay lắt chênh chao bao nỗi nhớ

Tiếng gà gáy gọi người đi họp chợ

Hương nếp nồng từ mợ bán gánh

xôi...

 

Trên chiếc xuồng nhìn nước lững lờ trôi

Đẩy Lục Bình xa xôi vùng hoài niệm

Những khóm hoa bồng bềnh lung linh tím

Chở em về miền ký ức trong veo...

 

Mai mình về ôn lại thuở khó nghèo

Để hiểu tình người keo sơn gắn bó

Khi hoạn nạn, lúc ốm đau khốn khó

Củ khoai lùi, hũ muối ớt chia hai...

 

Bao năm trời sương nắng cũng phôi phai

Nửa củ khoai ăn hoài sao còn mãi?

Mùi khoai nướng quyện lòng người thắm lại

Muối ớt còn ngần ngại chẳng đành vơi...

 

TRĨU NẶNG TÌNH QUÊ

 

Có một miền quê trĩu nặng nghĩa tình

Nên cây, đất, ...chênh chao màu nỗi nhớ

Ngày đưa tiễn tôi đi

Đám cỏ may bên đường giang tay níu kéo

Nhéo vào thịt da những vệt xót xa

Cây sơ ri mất ngủ hóa ra già

lồ lộ con mắt xanh xao

Có mắt thì đỏ hoe, mở tròn to hốc hác...

 

Sông Vàm Cỏ từ nay thôi ca hát

chảy nặng trịch về phía không tôi

Đám lục bình

lăn mình

trăn trở đến tím

Bỏ mặc bên đời những chìm nổi đục trong

 

Hạ dỗi hờn

vắt kiệt mình cho nắng

Bàng bạc khắp cánh đồng

một màu nắng quê hương

Con trâu già còn nặng nợ ruộng nương

Quanh quẩn đi tìm cái cày

vẫn chưa hết mỏi mệt từ mùa vụ trước...

 

Chỉ có tôi

còn sân si thích đi xuôi về ngược

Từ bỏ mảng quê hương

bỏ mảng ruột rà

đi sang miền đất lạ

Đi vào miền bão nổi

mà cứ ngỡ rằng nơi ấy được bình yên...

 

Ụ RƠM THƯƠNG NHỚ

Em sẽ về tìm lại thoáng tuổi thơ

Thương cái ụ rơm, nhớ bồ lúa mới

Nơi thuở nhỏ chơi trốn tìm, chờ đợi

Bao lứa hẹn hò cũng bên cái ụ rơm...

 

Em sẽ về nấu lại bát cơm thơm

Nhớ cái cà ràng sặc mùi khói lá

Thương cái chảo lòng bám lọ đen đến lạ

Thuở xưa dùng chơi quẹt lọ búng thun...

 

Bao năm trời xa cách vẫn nhớ nhung

Rong ruổi bốn phương vẫn mang hình chái bếp,

Nhớ chiếc cầu khỉ nối đôi bờ nhỏ hẹp

Nhớ mùi rạ rơm ngai ngái hăng nồng...

 

Em nhớ cả mùi mồ hôi nhễ nhại của các bác làm đồng

Nhớ bàn chân dính bùn dang nắng móc mương của mợ

Thương những móng chân đóng phèn của nông dân miền nước lợ

Bì bõm lội sình cấy từng gốc mạ non...

 

Bao năm trời mưa nắng vẫn sắt son

Da đen sạm người nhuốm mùi khét nắng

Mồ hôi đổ thấm vào lòng đất mặn

Kết tinh thành bát gạo trắng quê hương...

 

Ba mươi năm trời mùi rạ vẫn vấn vương...

 

*Ụ rơm còn được gọi cây rơm, đụn rơm, đống rơm,...

 

 

VƯỜN CÂY TRI THỨC

 

Thầy tôi mải miết vun trồng

Những cây Tri Thức trên đồng Tương Lai

Phấn là cuốc, bút là cày

Thửa ruộng--sách, bảng...Thầy say sưa "bừa".

 

Bục giảng là chú trâu xưa

Gian nan sớm tối, nắng mưa mỗi ngày,

Một cây rồi lại hai cây...

Dốc tâm Thầy bón đất đầy, nước, phân...

 

Con tạo xoay, cứ xoay vần

Đồng hoang giờ đã hoá rừng cây xanh

Hôm nào cây bé mong manh,

Giờ đây cao thẳng vươn xanh ngút ngàn.

 

Cây đơm hoa, trái, đỏ, vàng...

Kỹ Sư, Bác Sĩ,...xóm làng hoan ca

Hoa Tri Thức nở muôn nhà

Thầy trong nước mắt, vỡ oà niềm vui!

 

Từ trong đáy mắt thầy cười

Tóc pha sợi bạc, sắc tươi không còn

Miệt mài bón tiếp chồi non

Đâu đây bụi phấn vẫn còn bay bay...

 

 

 

 

 

Tác giả bài viết: Trần Lê Phượng Loan

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.