Thơ

Chùm thơ Dương Văn Lượng 6/2018

(Ngày đăng: 1/8/2018 18:13)

     Đã rằng chẳng biết thì thôi/ Biết thêm lòng những bồi hồi xót xa/ Lắng chiều quánh giọt phù sa/ Dập dềnh con sóng vỗ qua phận đời/ Người về khép mảnh trăng rơi/ Niềm riêng để lại. Tình ơi! Tạ tình


 KHÉP MẢNH TRĂNG RƠI

 

Một lần thăm bến đò xưa
Người xưa chẳng thấy, trời mưa trắng trời
Giữa dòng chiếc lá chơi vơi
Đò sang đêm ấy... một đời không nhau 

Người đi...nước chảy chân cầu
Bóng chim, tăm cá biết đâu mà tìm?
Dẫu chưa ngỏ ý, trao tình
Cũng duyên hò hẹn đinh ninh một lời

Đã rằng chẳng biết thì thôi
Biết thêm lòng những bồi hồi xót xa
Lắng chiều quánh giọt phù sa
Dập dềnh con sóng vỗ qua phận đời

Người về khép mảnh trăng rơi
Niềm riêng để lại. Tình ơi! Tạ tình


AI NƯƠNG ÁNH NHÌN
 
Đàn cò tắm trắng bờ đê
Nắng lênh loang nắng, đường quê vỡ chiều

Gửi lòng trong một thương yêu
Thả hương theo gió bao điều nhớ mong
Bóng ai hôm sớm trên đồng
Dầm mưa,đội nắng trĩu bông hạt vàng

Thương người lỡ bước sang ngang
Trăm năm nào biết dở dang phận đời
Khúc xưa bên lở bên bồi
Bên lở đứng khóc, bên bồi ngồi đau

Trạnh niềm nhớ thuở hoa cau
Cầm như sóng vỗ chân cầu xót xa
Bây giờ qua ngõ người ta
Đèn không hắt bóng,trăng tà ngậm sương

Dẫu tình còn chút tơ vương
Đường xa trở bước, ai nương ánh nhìn?



EM VỀ TRONG ĐÁY MẮT ANH
 
Có lẽ nào lỗi tại thời gian?
Người con gái nét cười hiền dịu
Mất em từ lần bom Mỹ dội
Một cuộc đời tôi sống không em

Ngày thăm quê qua cánh đồng trên
Bóng ai bồng bềnh vàng thơm lúa chín
Gốc đa đầu đình ai ngồi quạt nóng
Con mương dài ai tát nước đêm trăng

Vẳng đâu đây một tiếng hò khoan
Bến sông xưa ai còn giặt áo
Qua hố bom sâu một thời sót lại
Thấy em về trong đáy mắt anh! 


NỖI NÊNH NGẬM NGÙI
 
Trăng vàng dát ngọc dòng sông
Giọt đêm vương nhẹ, bóng lồng chân đê
Đường khuya em gánh trăng về
Để quên đầu hè... 
Trăng bỏ xuống ao
Vội vàng đem rá ra chao
Hỡi ôi!Trăng vỡ thành sao mất rồi

Bâng khuâng tình trăng, tình đời
Nỗi nênh ngậm ngùi 
Biết tỏ cùng ai?



KHÚC TÌNH XƯA
 
Hơi thu lạnh lá vàng xao xác
Ngỡ ai về bước nhẹ hàng hiên
Có ai đâu? Mắt đèn đêm lóa
Thực trong mơ, quáng một ánh nhìn

Tôi gỡ mãi câu thơ mắc cạn
Khúc tình xưa giờ ở nơi nao?
Giọt cà phê nhỏ từng ký ức
Chút tơ lòng vương vấn trăng sao

Ai khẽ vấp bậc thềm năm ấy
Để bây giờ tôi hãy còn đau.
 

Tác giả bài viết: Dương Văn Lượng

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.