Thơ

Chùm thơ Dương Văn Lượng

(Ngày đăng: 13/4/2018 20:7)

     Tác giả Dương Văn Lượng. CCB; Đại tá, Tiến sỹ Triết học, Viện KHXHNVQS Bộ Quốc phòng. Sinh: 6/1/1951; Quê: Xuân Thủy, Lệ Thủy, Quảng Bình. Địa chỉ: 806 C6 KI, Tổ 12 Phường Cầu Diễn, Quận Nam Từ Liêm, Hà Nội. ĐT: 0934396969


DỐC “NĂM CÔ”
 
Đêm ấy… hành quân qua đây
Trời mưa gặp lầy xe nằm một chỗ
Tiểu độiThanh niên xung phong chống lầy đẩy hộ
Xe đi rồi tiếng cười trong veo
 
Trở lại cung đường vào một buổi chiều
Lán trại không còn (Chắc vào sâu trong đó)
Dưới quầng trắng hiện năm ngôi mộ nhỏ
Năm cô gái trẻ Nam Định, Thái Bình
Loạt bom thù cướp em tuổi xuân xanh!
 
Tôi bỗng thấy dưới chân mình sụp lún
Không nén hương chỉ mấy cành sim tím
Đặt lên nấm đất bỏng khô…
Dân quanh vùng gọi đó “Dốc năm cô”*
 
Ngày thăm quê đi qua miền An Mã
Hoang vắng đồi xưa âm u tiếng gió
Lành lạnh hồn ai về nghĩa trang
Ngát hoa chạc chìu, trinh nữ, mua, sim…
 
Đống đất mối đùn dạo nọ
Đứng bên đường
Phủ bóng tri ân
 
 
*“Dốc 5 cô”: Dốc đặt 5 ngôi mộ các chiến sỹ gái Thanh niên xung phong năm 1972 bên đường 15A, địa phận núi An Mã, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Sau này mộ các cô đã được đưa vào Nghĩa trang Liệt sỹ huyện
 
 
LONG LANH TRĂNG VÀNG
 
Bên dòng sông xanh
Long lanh trăng vàng
Có hai trái tim
Quyện vào nhau mê mải
 
Rồi mai
Một người ở lại
Một người ra chiến trường
 
Ngày ấy trăng vừa tròn
Hoa dành dành chớm nở
Đã đi vào nỗi nhớ
Tình yêu thời chiến tranh
 
Trở lại bờ sông xanh
Vẫn trăng vàng long lanh
Hoa dành dành chớm nở
Người đàn bà lặng lẽ
Nhìn mãi con thuyền trôi…
 
 
MÁT NGỌT PHÙ SA
 
Thành phố hơn nghìn năm tuổi
Ngổn ngang như một công trường
Lô xô nhà cao nhà thấp
Lao xao những phố những đường
 
Người người bon chen kiếm sống
Sớm hôm dầu dãi nắng mưa
Hà Nội trong thời đổi mới
Còn không, những nét hào hoa?
 
Vàng son trầm tích Hoàn Kiếm
Hoàng thành đá cũ rêu phong
Hồ Tây sương chiều bảng lãng
Nghi Tàm trăng nước mênh mông
 
Nhịp đời tràn qua hối hả
Buồn vui ập đến xô bồ
Lối xưa người đi trăm ngả
Cầu vồng bảy sắc ước mơ
 
Lặng lẽ trên từng con phố
Miên man trong niềm hoan ca
Sông Hồng nước xuôi về biển
Ngọt lành những hạt phù sa
 
 
 
VỀ MIỀN AN NHIÊN
 
Bỏ lại đằng sau ồn ào phố thị
Ngược Tam Đảo, về miền an nhiên
Non xanh nước biếc đâu thực, đâu tiên?
Bảng lãng sương mờ mây trắng
 
Thả hồn hồ Xạ Hương tìm tĩnh lặng
Theo dấu người xưa lối mòn nguyên sinh
Ngờm ngợp đỉnh Rùng Rình rung rinh
Chót vót Cổng Trời lạnh cùng sương gió
Ai choàng khăn núi Mỏ Quạ?
Ai đem nước đổThác Bạc đêm ngày âm vang ?
 
Gửi tâm linh đền Bà Chúa Thượng Ngàn
Lòng trầm mặc chùa Vàng, đền Quốc Mẫu
Cõi Phật trời Nam chiều Tây Thiên cổ tự
Tắm nước ngọc, suối Giải oan rửa sạch bụi trần…
 
Mải quên đường về, quên cả thời gian
Đi hết một ngày bốn mùa Tam Đảo
Vùng đất trên mây huyền ảo
Tôi bước ra từ biển sương
 
 
 
 
TỰ KHÚC SÔNG ĐÀ
 
Sông Đà
Đà Giang, Nậm Tè, Sông Bờ, Sông Đen*
Bao nhiêu tuổi chẳng ai còn biết
Uốn khúc quanh co núi, đồi đất Việt
Mường Lễ, Tủa Chùa, Đồng Luận,Tam Nông
 
Ngạo nghễ cùng Hoàng Liên Sơn
Gầm thét Thác Bờ, Đà Bắc
Gió vục nước
                   nước xô đá
                                   đá ghìm sóng bạc
Cuồn cuộn La Phù, hút xoáy Đá Chông
 
Ngày đêm soi bóng đỉnhTản Viên
Năm tháng in hình núi Lưỡi Hái
Phù sa tốt tươi đôi bờ nương bãi
Con thuyền độc mộc vượt thác mùa đông
 
Thấp thoáng áo chàm bè ai xuôi dòng
Nước biếc xanh pha nền trời mây trắng
Lặng lẽ chở nỗi niềm mưa nắng
Gửi sông Hồng về xuôi
 
Ơi con sông ngỗ nghịch của lòng tôi!
Hung dữ như loài thủy quái
Mềm mại như áng tóc con gái
Ngàn năm tự hát khúc “còi sương”**
 
Ai người đề thơ lên dòng sông?
 
 
*Các tên gọi khác của sông Đà
**  “Còi sương”: Chữ dùng của Nguyễn Tuân trong “Người lái đò sông Đà”
 
 

 

 

Tác giả bài viết: Dương Văn Lượng

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.