Thơ

Chùm thơ mới của Trần Như Hạ (Sài Gòn)

(Ngày đăng: 31/12/2017 6:49)

     "...Điệu nhạc buồn réo rắc giữa thinh không Em nhắm mắt...nguyện màu hồng luyến ái Sợ, sợ lắm rồi ngẩn ngơ hoang dại Người nơi nào? có mê mải...vì em".


 HÀ NỘI MỘT CHIỀU ĐÔNG

 

Em đến rồi

Hà Nội một chiều Đông

Trên chợ phố nghe mơn lòng se sắt

Gió cứ thổi...em đong đầy khoé mắt

Thiếu bàn tay nắm chặt một bàn tay

 

Em đến rồi

Anh có biết có hay

Hà Nội phố, Đông nơi này lạnh lắm

Người trong Nam, em quen rồi nắng ấm

Bước một mình khoảng trống cứ chênh vênh

 

Đếm bước chân em hờn dỗi...mắc đền

Gió lay nhẹ " gió ở bên em nhé "

Cảm ơn gió...rồi trả lời thật khẽ

Gió hãy về với cái lẽ...tự nhiên

 

Phố ồn ào sao em thấy bình yên

Gợi thương nhớ rồi xích xiềng cảm xúc

Em không thể...xứ người em ngã gục

Phải mỉm cười...trước hạnh phúc anh buông.

 

VU VƠ

 

Trong tiết trời giá lạnh

Có ngọn lửa nào hong

Trong bão tố gió dông

Bình yên nào đọng lại

 

Trong nỗi đau quằn quại

Có liều thuốc nào hay

Trong cuộc sống lắt lay

Bàn tay nào nắm lấy

 

Nửa đời người...nhận thấy

Tan hợp chuyện thường thôi

Chỉ cần ta đối diện

Đớn đau cũng...phai phôi.

 

SAU MẢI MÊ ANH SẼ QUAY VỀ

 

Em dẫu biết

Cuộc đời là như thế

Nhưng sao em vẫn vướng bận trong lòng

Cũng đôi lúc, em nghĩ thôi... mặc kệ

Nhưng cuối chiều trong dạ cứ hoài mong

 

Dòng thương nhớ cứ xuôi tràn mặt bể

Những ưu tư, vụng dại...ném vào không

Một tiếng vọng,vang lên...xin đừng thế

Anh sẽ về, kẻo đá hoá rêu phong

 

“Em yêu hỡi! xin đừng buồn...rơi lệ

Tình đôi ta nay rực ánh mai hồng”

Vương khoé mắt, lời thì thầm khe khẽ

Nhớ anh nhiều, anh có biết hay không?

 

24/12/17

GỢI NHỚ

 

Sương giăng mờ

Trên lối nhỏ vấn vương

Tay chạm nhẹ nghe vô thường tan biến

Em đứng lặng trước hoàng hôn dần chuyển

Nhớ một người, em xao xuyến...gọi tên

 

Dẫu biết yêu, là vượt thác leo ghềnh

Căn phòng nhỏ giờ thênh thang nhiều lắm

Bấc hun hút...trong đêm trường thăm thẳm

Nghe rụng rơi...giữa muôn dặm...tình nồng

 

Điệu nhạc buồn réo rắc giữa thinh không

Em nhắm mắt...nguyện màu hồng luyến ái

Sợ, sợ lắm rồi ngẩn ngơ hoang dại

Người nơi nào? có mê mải...vì em.

Sài Gòn: 21/12/17

Tác giả bài viết: Trần Như Hạ

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.