Thơ

Chùm thơ mới của Trần Như Hạ (Tp. Hồ Chí Minh)

(Ngày đăng: 2/10/2017 22:27)

     "...Nay tình hai ngả xót xa/ Bờ môi mằn mặn như là muối viên/ Từng đêm gối lẻ ưu phiền/ Đêm đêm nuốt lệ giữa miền hoang vu...(Chớm đông-thơ của Trần Như Hạ)


 

     CHỚM ĐÔNG

 

Tiết trời đã ngả sang đông

Nhìn về phương ấy ngóng trông một người

Chiều buồn ngọn bấc lả lơi

Công viên ghế cũ em ngồi ngẩn ngơ

 

Hút hồn về phía cõi mơ

Chao nghiêng, bóng đổ vật vờ bước đi

Vì yêu nỗi nhớ cứ ghì

Thực hư, hư thực bờ mi ướt nhèm

 

Đông về lạnh buốt tim em

Gió từ đâu đến thổi mềm ruột gan

Hỡi người liệu có vấn vương

(Mưa rơi gợi nhớ đoạn đường mình qua)

 

Nay tình hai ngả xót xa

Bờ môi mằn mặn như là muối viên

Từng đêm gối lẻ ưu phiền

Đêm đêm nuốt lệ giữa miền hoang vu.

 

ĐỜI

Đời lắm lúc, cho ta nhiều biến động

Nhiều nổi buồn, lòng dậy sóng trùng khơi

Nhiều nổi oan buốt nhói khó nên lời

Ta thật khổ như mưa rơi nắng chói

 

Mà mưa nắng, suốt đời luôn tiếp nối

Nên nghiệp người sao tránh khỏi tai ương

Làm cho ta rong ruổi suốt dặm trường

Và chới với, trong sầu vương… ai oán

 

Đời lắm lúc, cho ta nhiều đau đớn

Nhưng vẻ ngoài, tỏ bình lặng an nhiên

Và nhiều khi, ta chỉ muốn lặng im

Nhìn cuộc sống trôi qua miền sinh tử

 

Ta giật mình!

đời cho ta nhiều thứ

Một gia đình… cùng những đứa con yêu

Một bờ vai với hạnh phúc thật nhiều…

Chỉ cần thế, chỉ bấy nhiêu là đủ!

 

QUÁ GIANG

 

Quá giang một đoạn cuối Thu

Nhẹ đưa giấc ngủ êm ru giữa đời

Mượn vài giọt nắng rong chơi

Vay thêm tí gió, nụ cười của ai

 

Một chút thôi! tựa bờ vai

Xin thêm tí xíu...đời trai của chàng

Ừ thì! Em chỉ quá giang

Sao anh ánh mắt ngỡ ngàng nhìn em

 

Hứa là...sẽ trả môi mềm

Trả luôn hơi ấm, êm đềm thâu canh

Trả thêm một chút ngọt lành

Nồng nàn hơi thở em dành riêng ai.

 

Ừ, anh nhé! kẻo Thu trôi

Kẻo em lỡ nhịp một đời tội em.

ANH ĐI

 

Ừ thì! Anh cứ ra đi

Mặc em ôm mối sầu bi một mình

Nụ cười nay chẳng còn xinh

Bởi giông bão vẫn rập rình bên ai.

 

Anh đi cất bước khoan thai

Em nhìn khuất nẻo, tiếc hoài ngẩn ngơ

Thực tâm em vẫn ngóng chờ

Mùa xuân trở lại môi thơ đượm tình.

 

Vì yêu... em sẽ lặng thinh

Chiều nay chiếc lá, quặn mình nghiêng bay

Lòng đau bởi giấc mơ này

Anh đi có kẻ chiều nay thẫn thờ.

 

Em yêu...yêu hoá dại khờ

Hồn siêu phách lạc câu thơ đượm buồn.

MƯA 12

Ông trời buông ngọn heo may

Mưa rơi lất phất Thu dày hơi sương

Tai nghe xào xạc bên đường

Chổi ai nhẹ lướt thân thương dáng gầy

 

Tan tầm mưa rớt bờ vai

Dội lên khoé mắt, mi đầy lệ ngân

Lệ lăn những hạt trong ngần

Quyện vào mưa phố hoá thân đục ngầu

 

Về đâu em biết về đâu

Quay đi ngó lại, chìm sâu giữa đời

Chiều nay lạc bước chơi vơi

Ru mình

khàn giọng

khóc cười thế gian.

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.