Thơ

Chùm thơ về tình yêu

(Ngày đăng: 20/9/2017 20:29)

     Ngoài vòng bóng tối và ánh sáng/ Tình yêu không tồn tại trong con mắt thường/ Con đường tình yêu khác mọi con đường/ Không ít khổ đau, không nhiều hạnh phúc/ Bình đẳng, nghịch lý và phi logic/ Bởi tình yêu là vô thường


 CHAO TRĂNG


Em đi lấy nước
Gánh cả trăng vàng
Trăng trời sóng sánh
Trăng em dịu dàng
 
Yêu trăng
Em đưa trăng về
Để quên đầu hè
Trăng bỏ xuống ao
 
Vội vàng đem rá ra chao
Thì thôi…
trăng vỡ thành sao mất rồi!
 
Bâng khuâng tình trăng, tình đời
Nỗi nênh ngậm ngùi biết tỏ cùng ai?
 
 
HOÀNG YẾN
 
Trước cổng nhà ai, hoàng yến
Hạ về nở đầy hoa vàng
Những chùm tơ trời rủ xuống
Chao bay trong gió nhẹ nhàng
 
Không đỏ thắm như hoa phượng
Không tím ngát như bằng lăng
Hoàng yến dịu dàng, lặng lẽ
Để cho lòng ai xốn xang
 
Ngày xưa đi qua hoàng yến
Thấp thoáng bóng ai sau rèm
Tóc thề chấm ngang vai áo
Tôi về, ôm cái đa mang
 
Hôm nay trở lại phố cũ
Hoàng yến vẫn nở đầy hoa
Cửa sổ nhà ai đã đóng
Người ấy ở đâu bây giờ?
 
 
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐỨNG TUỔI
 
Bỏ quên thời con gái
Bộn bề nỗi lo toan
 
Không đẹp bởi thời gian
Mà đẹp trong tính cách
Không rực hồng đôi mắt
Mà đượm cháy con tim
 
Người đàn bà đứng tuổi
Vẫn khao khát yêu đương
Nét duyên lặn vào giếng
Chờ gầu vàng múc lên
 
 
VẪN CÒN MÙA XUÂN
 
Anh đến tìm chị
Một ngày cuối đông
Trăng khuya mọc chậm
Nắng chiều xế sân
 
Tình yêu dẫu muộn
Vẫn nồng con tim
Bùng lên ngọn lửa
Đã tắt nhiều năm
 
Từ khi anh đến
Chị biết mình vẫn còn mùa xuân
 
 
 
VÔ THƯỜNG TÌNH YÊU
 
Trăm năm, nghìn năm, vạn năm
Con người khắc khoải đi tìm tình yêu
 
Khởi thủy là duyên
Tình yêu mặc định
Không thời gian, không lịch sử
Vô thủy, vô chung
Có là có, không là không
Câu đố cuộc đời, trò đùa tạo hóa
Ngoài vòng bóng tối và ánh sáng
Tình yêu không tồn tại trong con mắt thường
Con đường tình yêu khác mọi con đường
Không ít khổ đau, không nhiều hạnh phúc
Bình đẳng, nghịch lý và phi logic
Bởi tình yêu là vô thường
Giữa trời chiều lơ lửng một vầng trăng .
 
 
 
NỢ MỘT VÒNG TAY
 
Ngọt ngào và cay đắng
Con đường xưa em đi
Sân trường đầy hoa nắng
Anh đón, đưa em về
 
Gánh lúa nặng giữa đồng
Ghé vai em, anh đỡ
Cơn dông chiều nổi gió
Cởi áo che đầu em
 
Chiến tranh, người ra đi
Không hẹn ngày trở lại
Lỡ một thì con gái
Đò đầy, em sang sông
 
Hòa bình trở về làng
Cha mẹ già đã mất
Có trái tim thầm khóc
Nợ anh một vòng tay
 
 
 
NGHỊCH LÝ TÌNH YÊU
 
Có người giàu lấy chồng nghèo xác, nghèo xơ
Có người yêu người đàn ông góa vợ
Có người cam chịu phận làm lẽ
Có người lận đận theo chồng đến tận miền xa
Có người chịu cảnh năm đợi, tháng chờ
một người đi trong vô vọng
người đi không hẹn ngày về
Có người lại yêu một người đã già
khi tuổi đời đang trẻ
Có người lỡ lầm sớm làm mẹ
khi còn tuổi trắng trinh
Có người chịu ở vậy một mình
khi nửa kia đã mất
Lại có người đã khóc
trong chia ly ngọt ngào…
Vạn câu hỏi vì sao, vì sao
Câu trả lời …thật khó
Bởi đó là nghịch lý tình yêu.
 
 
 
 CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ
 
Lần ấy đi chiến dịch
Chung hầm ba đêm liền
Tôi, người lính trinh sát
Cô, du kích vùng ven
 
Cô bận bà ba đen
Tóc dài, da trắng mịn
Ngực căng đầy sức sống
Mắt to tròn dễ thương
 
Rồi nhiệm vụ hoàn thành
Tôi trở về đơn vị
Chia tay, cô nói nhỏ:
-Anh bộ đội thật hiền!
 
Tôi thừ người một lúc
Có phải là lời khen?
 
 

Tác giả bài viết: Dương Văn Lượng

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.