Giải trí

Chùm truyện dịch từ tiếng Nga

(Ngày đăng: 18/5/2017 16:57)

     Một hôm đàn con tranh cãi xem mẹ yêu ai nhất. Ai cũng tìm cách giành phần đúng về mình. Và họ kéo đến mẹ để hỏi. Người mẹ im lặng lấy một cây nến đốt lên.


LÒNG  MẸ

Một hôm đàn con tranh cãi xem mẹ yêu ai nhất. Ai cũng tìm cách giành phần đúng về mình. Và họ kéo đến mẹ để hỏi.
Người mẹ im lặng lấy một cây nến đốt lên.
- Cây nến này là mẹ. Ngọn lửa của nó là tình yêu của mẹ.
Sau đó mẹ lại lấy một cây nến nữa và thắp lửa từ cây nến của mình sang.
- Đây là đứa con đầu của mẹ, mẹ đã cho nó ngọn lửa của mình, tình yêu của mình. Chẳng lẽ vì mẹ đã đem cho nên lửa ở ngọn nến của mẹ sẽ yếu đi hay sao? Không, ngọn nến của mẹ vẫn sáng như trước…
Cứ thế mẹ lần lượt thắp đủ số nến bằng với số con mình đẻ ra… và ngọn lửa nến của mẹ vẫn lung linh, ấm áp như thường.
(Ngân Xuyên dịch từ tiếng Nga)
 
GIÁ TRỊ CỦA TỜ BẠC
Một hôm ông thầy dạy tâm lý học bắt đầu buổi lên lớp của mình một cách khác thường – ông giơ lên cho cả lớp thấy một tờ bạc 50 đô la và hỏi ai muốn lấy nó. Nhiều người trong lớp giơ tay. Sau đó ông thầy đến bên một số sinh viên ngồi yên. Hóa ra họ cũng muốn lấy tờ bạc đó, nhưng ngại giơ tay.
- Được rồi, tôi sẽ đưa tờ bạc này cho các bạn, nhưng trước khi ai đó được nhận nó, tôi muốn làm thế này. – nhà tâm lý học nói.
Ông vò nát tờ bạc và hỏi còn ai muốn lấy nó không. Hầu như cả lớp lại giơ tay.
- Vậy tôi làm tiếp, - ông nói, - và ném tờ bạc vò nhàu xuống sàn nhà bẩn rồi dẫm giày lên nó.
Và ông lại giơ tờ bạc lên, lúc này trông nó đã nhàu nát và bẩn thỉu:
- Nào, tờ bạc giờ là thế này, có ai cần nó nữa không? – và cả lớp vẫn giơ tay.
- Các bạn thân mến, - ông thầy tâm lý học nói, - các bạn vừa nhận được một bài học trực quan. Mặc dù tôi có vầy vò, dẫm đạp lên tờ bạc thế nào, tất cả các bạn vẫn muốn có nó, bởi vì nó không mất đi giá trị của mình. Nó vẫn là tờ bạc mệnh giá 50 đô la. Trong cuộc sống chúng ta thường cũng có những lúc bị hất ra khỏi yên ngựa, bị dẫm đạp trên sàn nhà. Cuộc đời là thế. Những lúc đó chúng ta cảm thấy mình là đồ vô tích sự. Nhưng mặc cho chuyện gì đã hay đang xảy ra, điều quan trọng là chúng ta vẫn không mất đi giá trị thực của mình. Bẩn hay sạch, bị vò nhàu hay còn thẳng thớm – chúng ta sẽ vẫn luôn có cái giá trị mà chúng ta trình ra trước cuộc đời.
(Ngân Xuyên dịch từ tiếng Nga)
 
CHUYỆN CHIẾC BÚT CHÌ
 
Một cậu bé thấy bà nội viết thư liền hỏi:
- Bà ơi, bà đang viết những chuyện của nhà ta phải không? Bà có viết về cháu không?
Bà nội ngừng viết, mỉm cười nói với cháu:
- Cháu đoán đúng rồi, bà đang viết về cháu đây. Nhưng bà viết gì không quan trọng bằng bà viết bằng cái gì, cháu ạ. Bà muốn khi cháu lớn lên sẽ trở thành như chiếc bút chì này…
Cậu bé tò mò nhìn chiếc bút chì, nhưng không thấy có gì đặc biệt.
- Nó cũng giống như mọi chiếc bút chì cháu đã thấy mà.
- Tất cả là phụ thuộc vào cách ta nhìn sự vật cháu ạ. Chiếc bút chì này có năm phẩm chất cần thiết cho cháu nếu cháu muốn sống một cuộc đời tốt đẹp.
Thứ nhất: cháu có thể là thiên tài, nhưng không bao giờ được quên có Bàn Tay Dẫn Dắt. Chúng ta gọi bàn tay đó là Chúa Trời. Hãy luôn luôn trao mình cho ý chí của Người.
Thứ hai: để viết ta cần phải gọt nhọn bút chì. Việc này có thể làm đau nó một chút, nhưng khi gọt rồi thì nó sẽ sắc nhọn hơn. Vì vậy hãy biết chịu đựng nỗi đau khi nhớ rằng nó có lợi cho cháu.
Thứ ba: nếu dùng bút chì thì luôn có thể dùng tẩy xóa đi những gì viết sai. Hãy nhớ rằng sửa mình không phải bao giờ cũng là xấu. Thường đó là cách duy nhất giúp mình đứng vững trên con đường đúng.
Thứ tư: cái quan trọng ở bút chì không phải là gỗ làm ra nó hay hình thức của nó, mà là lõi chì nằm ở bên trong. Vì thế hãy luôn nghĩ về cái diễn ra ở bên trong cháu.
Và cuối cùng, thứ năm: Bút chì luôn để lại dấu vết sau mình. Cháu cũng sẽ để lại sau mình những dấu vết như vậy, cho nên hãy cân nhắc mỗi bước đi của mình, cháu nhé.
(Ngân Xuyên dịch từ tiếng Nga)
 
 

Tác giả bài viết: Phạm Xuân Nguyên

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.