Thơ

Đêm thiếu phụ

(Ngày đăng: 9/11/2017 7:57)

     Đêm quanh co, chất chồng gối mộng/ Nghe thời gian chầm chậm bên giường/ Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng/ Thẩn thờ rơi, phai nhạt làn hương


 Đêm thiếu phụ

 
Đêm thiếu phụ, giũ hồn trăng khuyết
Bên hiên xưa, gió đổ dập dồn
Tàu chuối nhịp thời gian mê miết
Rụng mơ tình, gõ trượt mái tôn
                      *
Vòng sống khép, xui chiều mở đóng
Vẫn hồn nhiên như tuổi trâm cài
Điều gì đến bến bờ ảo vọng
Sao ví dầu ... dù có một mai ...?
                      *
Đêm quanh co, chất chồng gối mộng
Nghe thời gian chầm chậm bên giường
Chiếc lá, giấu giữa trời lồng lộng
Thẩn thờ rơi, phai nhạt làn hương
                      *
Thôi buông hết, bao điều chấp chứa
Vỡ toang chiều, sống lại đôi mươi
Quên ... đắm đuối, chưa hề chọn lựa
Bùng nổ đêm, trong vắt tiếng cười ...
 
 
         
 
Dường như ngày thu cũ
 
Đâu có gì, sao bịn rịn với nhau
Khi tháng năm đã úa màu từng trãi
Tình nhạt phai, biết bao giờ trở lại
Ấm lạnh đời, chìm nổi những khát khao
                        *
Bên góc phố, bao mùa thu đi qua
Mưa tháng chín, cứ nhùng nhằng dai dẳng
Mây xám trời chiều, đìu hiu trống vắng
Vọng cố hương, nghe ray rứt quê nhà ...
                      *
Sao không có gì, mà lợn cợn lay
Tấm rèm cũ, treo bao mùa mưa mắng
Đong đưa hiên thưa, trong mưa trĩu nặng
Chầm chậm trôi qua, khoảng khắc cuối ngày
                      *
Vội vã buông hờ, tay níu lấy tay
Mắt nuối mắt, lơ đềnh nhìn đắm đuối
Như đã trôi theo dặm đời rong ruổi
Rớt xuống hoàng hôn lặng lẽ cuốn đầy
                      *
Như có điều gì, cựa quậy rung vang
Cuốn quýt gió, mùa thu bay quăn quíu
Gỡ chiếc lá, vương tóc dài nũng nịu
Chợt mùa thu, như đến sớm vội vàng ...
 
 
 
Thương tiếc gì khúc nhạc của ngày xưa
 
Tiếc nuối gì đâu một thuở dại khờ
Lòng phố hẹp vương đoạn tình nông nổi
Vách tôn mỏng, êm ngày thu nắng dội
Vẫn ong ong, bức bối cả giấc mơ
                       *
Treo trong không gian, thanh âm đơn côi
Trôi suốt phố, tiếng ghi ta bập bõm
Chao chác, rì rầm bà con chòm xóm
Không nỡ ngăn, chàng trai trẻ yêu rồi ...
                        *
Xa lắm rồi, đã bao lớp người đi
Đất nước, qua những tháng năm trận mạc
Phía  bắc, phía nam, biển Đông quẩn rát
Tổ quốc oằn cong, tiếng sóng rầm rì
                        *
Từ đó người đi, tất tả ngược xuôi
Nổi trôi, cuốn theo vận đời bươn chãi
Phố nhỏ ngày xưa, giăng ngày trở lại
Cho tiếng ghi ta lơi nhịp ngậm ngùi
                        *
Tiếc cho người xưa, tay bế, tay bồng
Chiều phố nhỏ, tiếng nhạc jazz vang vọng
Giữa ngã tư rơi bóng người lóng ngóng ...
Đăm đắm trong chiều, trãi nắng mênh mông

Tác giả bài viết: Lê Thanh Hùng

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.