Thơ

Em và Tôi - Sáng tác mới của Thái Lân (Quỳ Hợp, Nghệ An)

(Ngày đăng: 6/1/2018 8:38)

     "...Anh ơi! sao tình mãi mong manh Em cũng được quyền yêu chứ anh ? Tại sao duyên phận gieo sầu đắng ? Để mãi trong đời em vắng anh./."


 

EM VÀ TÔI 

Thuở ấy sân trường em và tôi

Phượng hồng đỏ thắm nắng chiều lơi

Em cười hớn hở như Xuân tới

Một thoáng nhìn nhau trong mưa bay

Tuổi thơ đi qua giữa cuộc đời

Nên lòng vương vấn mãi không nguôi

Lớn lên hai đứa đi hai lối

Em vềb biển xanh, anh đỉnh non

Từ đó yêu thương trong mòn mỏi

Trái tim hồng thổn thức năm canh

Chờ một cánh thư sau xa cách

Mà đường tình cứ mãi xa xôi

Mùa Đông tràn về ôm buốt giá

Lòng trào dâng nỗi nhớ miên man

Trong nồng nàn em mơ anh tới

Giật mình bừng tỉnh giấc chiêm bao

Mong ước ngày kia ta gặp lại

Để được nhìn anh trong khát khao

Để được gì anh, ôm thật chặt!

Để được hôn đầy kỷ niệm xưa!

Chiều nay tan trường em ngóng đợi

Đợi nỗi nhớ nhung,nỗi xa xăm

Bước đi buồn tênh,chân xiêu vẹo

Phượng hồng nhạt nhẽo mái tóc xanh

Anh ơi  sao tình mãi mong manh

Em cũng được quyền yêu chứ anh ?

Tại sao duyên phận gieo sầu đắng ?

Để mãi trong đời em vắng anh./.

06/01/2018

 

 

NÔNG TRƯỜNG ƠI TA MÃI MÃI YÊU NGƯỜI

Cà phê chín lên má em ửng đỏ
Như hồng nhung rực rỡ dưới nắng mai
Rừng chè xanh như suối tóc em xanh,
Gọi nắng hôn lên hương đồng cỏ nội.
Nông trương ơi !,miền Tây đất đỏ
Ta mến yêu vùng đất ba gian
Cam, quýt,cao su xanh thẳm bạt ngàn
Như cánh đồng vàng bao la bất tận
Em ơi em ! nhớ một thời khai sáng
Cùng về đây xây dựng Nông trường
Đẹp biết bao những hình ảnh thân thương
Của các Chú các Cô những tháng ngày cơ cực
Để có được màu vàng Hạnh phúc hôm nay
Đất Nghĩa Xuân nơi đong đầy lam lũ
Cùng chung tay xây dựng Quê hương
Minh Hợp ơi! trải bao nỗi vấn vương ?
Để giọt Cà phê ấm lên môi vị đắng !
Dục lòng ai gợi nhớ người xưa ?
Còn lắng đọng trong tim một vùng ký ức
Nơi Cha,Anh đổ biết bao công sức
giọt mồ hôi rơi thắm đỏ Nông trường
Dòng sông Dinh thẫn thờ xuôi về Biển 
Còn nhớ chăng kỷ niệm ngày xưa ?
Đã khắc sâu in vào tâm trí
Chạnh lòng ta bao nỗi vấn vương ?
Đặc sản Cam Vinh đi khắp mọi miền
Ngào ngạt Hương hoa của Trời ,của Đất
Vị đặc trưng "nhất Ngũ quả "Nghệ An 
Tự hào thay Cam 3/2 Qùy Hợp
Làm nức lòng Du khách thập phương
Nông trường ơi ta mãi mãi yêu người 
Yêu miệt vườn bốn mùa trĩu quả
Yêu con gái Nông trường hiền hậu nết na
Yêu câu ví dặm bên dòng Lam xao xuyến
Yêu con Đò neo đậu bến quê
Rằng :"Người ơi,Người ở đừng về".
Đây Em gái miền Tây xứ Nghệ
Dáng Ngọc hương lân thiếu Nữ xuân thì
Đẹp rực rỡ như hoa trên đỉnh Núi
gót Sen nâng thấp thoáng cuối nương Chè
Rồi ngày mai Em lên Non cao
3/2 ơi ! ước mơ dạt dào
Đất Phủ Qùy vàng rực Quýt,Cam 
Anh thương Em thương mùa Đông buốt giá
Thương Nông Trường rám nắng Cà phê
Minh Hợp ơi !Ta đã trở về 
Trong lòng Dân hiền lành như Đất
Một vùng quê căng đầy Hạnh phúc
Mãi mãi ngọt ngào trong nỗi nhớ khát khao./.
22/12/2017

ĐÔI KHI TA BỖNG TIN 

Đôi khi ta bỗng thương một kiếp người

Ngồi khóc lẻ loi một mình trong đêm

Xin tìm về một cõi hương xưa

Tìm nhạt nhòa nước mắt trong mưa

Giọt nào của Em, giọt nào của tôi?

 

Cho tôi tìm kỷ niệm ngày xưa

Một khung trời màu tím nên thơ

Cho tôi tìm ngày xưa ước mơ

Hay chỉ là giấc mơ mà thôi ?

 

Giờ này Anh ở đâu ?

Giờ này Em ở đâu ?

Lắng nghe hồn xao xuyến trong tim

Hay nghe dòng nước mắt tuôn rơi

Lòng quặn đau tiếc nuối khôn nguôi ?

Như dòng sông lững lờ buồn trôi

Tháng ngày dài nhung nhớ trong ta

Nhìn chân trời màu tím ngàn hoa

Thấy lòng mình thêm nỗi xót xa

Ôi! Cuộc đời sao mãi đớn đau ?.

 

Sao tình ta cứ mãi xa nhau?

Hay ta còn chờ hẹn kiếp sau?

Đôi khi ta bỗng nghe ta

Để được khóc lẻ loi một mình?

 

Đôi khi ta bỗng tin ta!

Rằng ta khóc lẻ loi một mình?

Một mình Ta khóc lẻ loi ?./.

 

18/12/2017

 

NGÀY XƯA YÊU DẤU
Thân tặng em Thịnh

 

Này cô bé lại gần đây tôi bảo
Nối nhỏ điều này cô sẽ hiểu ra tôi
Hình như cô không nhớ tôi thì phải?
V
ì lâu rồi ngày ấy đã xa xôi
Tôi có làm gì đâu mà cô ngại
ch lại đây tôi kể chuyện ngày xưa.


Thuở ấy cô mới 12 tuổi
Như nụ
hồng chúm chĩm ngậm sương mai
Tôi và anh cô học chung cùng lớp
Nên thường xuyên hay ghé chơi nhà
Đom đóm bay chong đèn học tổ
Là cô cười hớn hở theo tôi
Có đôi lần thân thiện đến lả lơi
Cô nhảy vào lòng tôi hồn nhiên nhẹ nhõm
Khúc khích cười rúc rích như
chim non
Thời gian mơn man
giục thoi đưa khung cửi
Thiếu nữ xuân thì nức nở tuổi 15
Đẹp rạo rực như hoa trên đỉnh
núi
Lắm gã
trai làng ngơ ngác nhìn theo
Rồi một ngày tôi vào
bộ đội
Cùng anh cô theo bước
quân hành
Phút biệt l
i sao mà xao xuyến
Tạm biệt làng
quê,tạm biệt mái trường
Làn gió lao xao nhẹ nhõm vẫy chào
Dòng lệ chảy xuống môi mềm bối rối
Tuổi
thơ trôi nhanh theo thời gian phẳng lặng
Đời
lính xa nhà nỗi nhớ khát khao.


Biền biệt
thoi đưa hơn bốn mươi năm tròn
Nay gặp lại đã thành
ông thành ngoại
Cô bé ngày xưa đã lên ngôi bà nội
Nhưng nét xuân vẫn bừng lên phơi phới
Vẫn dịu dàng lãng mạn giọt
sương mai
Ôi!
Em Thịnh của ngày xưa đó hả?
Nét đậm đà duyên dáng thân thương
Cầm tay em lòng tôi mãi vấn vương
Kỷ niệm ào qua tuổi
thơ trở lại
Ôi
! Anh Chính nhà chú Nguyên, Y tá
Tôi cười vang lòng sung sướng ngập tràn
Đã qua rồi t
hời gian không trở lại
Nhưng tuổi
thanh xuân vẫn mãi mãi diệu kỳ
Năm mươi bảy mùa
xuân em đó
Vẫn đoan trang phơi phới tuổi đôi mươi
Vẫn thơ dại đong đưa lai láng
Đượm sắc
hương,nồng cháy lửa rừng
Như bông
hồng thức dậy lúc bình minh
Như ngôi
sao Hôm đầu thôn lấp ló
Em là đóa hoa của vùng đất Đỏ.
Rồi một mai
em lên non cao
Nông trường xưa ước mơ dạt dào
Nhìn
trời xanh mơ mộng trăng sao
Rừng
cà phê ngát hương ngọt ngào
Rồi ngày kia còn nhớ không nguôi
Mái trường yêu
phượng vĩ đỏ tươi
Tà áo trắng bay bay trong gió
Còn vấn vương kỷ niệm học trò
Kìa bạn Hiền,
bạn Hồng, Mai, Bách
Đây anh Cần,
anh Dũng, chị Thanh
Và biết bao kỷ niệm trong lành
Còn ghi nhớ in trong tâm khảm
.


Nha Trang ơi
! Biển xanh sâu thẳm
Còn nhớ chăng ta đã về đây
Cùng
mcha bè bạn sum vầy
Lòng bừng nhớ quê hương Qùy hợp
Nơi đong đầy kỷ niệm tuổi thơ
Nơi ghi nhớ một thời khai sáng
Không thể nào quên được trong tôi
Này cô bé của ngày xưa ấy
Bây giờ thì cô hiểu rồi nghe?
Cô vẫn ngây thơ như ngày xưa ấy
Vẫn nét thẹn thùng vẫn cứ vô tư
Dòng sông Dinh lơ lửng thẫn thờ
Dưới nắng
vàng tơ liễu mộng mơ
Mảnh
trăng non chạnh lòng nức nở
Về
biển xanh em bỏ lại tuổi thơ./.
Đầu Đông, 2017 

NẾU KHÔNG CÓ EM ?

Nếu một ngày không có Em,
Trái Đất sẽ ngừng quay,mặt Trời không còn cháy
Máu trong Tim ngừng chảy,mặt Biển chết lặng câm
Vạn vật Thên thu thảm sầu tận thế.
Nếu trên đời không có Em,
Tình anh sẽ tan vỡ,
Sinh linh trong Vũ trụ,
Vụt tắt như Sao băng.
Em là bản Tình ca,đắm say dào dạt,
Là nàng Tiên trong lâu đài "Đồng Tước*)
Tỏa sáng hào quang,rực rỡ ngàn Sao
Hiền dịu như Hằng nga,thướt tha như làn gió.
Em là giai điệu dân ca,ngân nga tiếng hát
Là lẽ sống,là Tình yêu bất diệt của đời tôi
Là vòng Nôi ru tuổi Thơ vào cổ Tích
Là ngôi Sao hôm lấp ló đầu thôn
Em là Tình thương những đêm Trăng tỏ,
Ngan ngát hương Cau ngậm trắng giàn Trầu
Em là Tiên nữ từ Cao xanh giáng thế,
Dẫn dắt Anh đi đến hạnh phúc tuyệt vời.
Ta hỏi nếu thế gian không có Em bên cạnh ?
Thì đời anh như bóng tối mịt mùng,
Trái Đất sẽ rơi vào hố đen thăm thẳm
Không gian giá băng hoang lạnh Nghĩa trang.
Có thể có một ngày không có Em ?
Có thể thế không Em ?Với anh là không thể !./.
14/11/2017
Chú thích: Thời Tam quốc, Tào Tháo cho xây đài Đồng Tước để sau khi đánh chiếm dược Đông ngô sẽ rước 2 chị em Đại Kiều và Tiểu Kiều đưa về cấm cung trong đó. Ngày ngày Tào Tháo uống rượu thưởng ngoạn,chiêm ngưỡng vẻ đẹp sắc nước nghiêng Thành, tuyệt trần Mỹ nhân của Đại Kiều và Tiểu Kiều làm thú vui tuổi già.

 

 

 

 

 

 

   

 
 
  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tác giả bài viết: Thái Lân

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.