Đọc và chia sẻ

Hoa cải cúc

(Ngày đăng: 6/9/2018 19:49)

     Ngày xưa em yêu hoa cải cúc, chúng mình thành đôi bướm trên cánh đồng hoa vàng rực ấy, vậy mà em đã đi theo người khác ở phương trời nào rồi. Tôi nghĩ rằng đôi tình nhân này đã hẹn với nhau, khi nào cưới sẽ kết xe hoa bằng những bông cải cúc, nàng đã quên rồi sao?


 
HOA CẢI CÚC 

 
Đường về qua Dâu, Keo
Gặp mùa hoa cải cúc
Khắp cánh đồng rạo rực
Vàng lay trong gió chiều

Ơi bông hoa đồng nội
Năm nào trên bến sông
Hai đứa mình đã hái
Em có còn nhớ không?

Chúng mình thành đôi bướm
Mộng mơ trên đồng chiều
Những bông hoa năm ấy
Đã bắc cầu tình yêu

Ngờ đâu cầu gãy nhịp
Để chúng mình chia xa
Em đã lên xe hoa
Đâu phải hoa cải cúc

Em giờ có hạnh phúc
Như ngày ta bên nhau?
Cải cúc ơi, cải cúc
Những chiều xưa còn đâu !
 
DUY KHOÁT

Lời bình của Ngọc Duyệt

Bài thơ là sự nhớ nhung hoài niệm về một người con gái, chính xác hơn là người yêu cũ của tác giả.,Đôi người ấy rất trẻ, tình yêu ấy thật nên thơ và lãng mạn, hai tâm hồn ấy cùng ngân lên tiếng đàn đồng điệu. Thật là một mối tình tuyệt đẹp dù rằng nó kết thúc bằng sự chia ly. Và cái màu vàng hoa cải cúc đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi, để chiều nay qua vùng Dâu Keo vô tình gặp lại “nhân chứng tình yêu” của một thời nhà thơ lại bồi hồi xúc động
Đường về qua Dâu Keo
Gặp mùa hoa cải cúc
Khắp cánh đồng rạo rực
Vàng lay trong gió chiều
Vì sao người con trai lại ấn tượng và rung động đặc biệt trước loài hoa dân dã, bình dị ấy? Bởi người yêu của chàng ngày xưa đã từng yêu, từng nâng niu, hẳn rằng họ có nhiều kỷ niệm đẹp gắn liền với nó. Ở khổ thơ đầu tiên ta thấy tác giả Duy Khoát đã miêu tả cánh đồng hoa cải bằng sự phức hợp của tâm trạng nhớ nhung, yêu thương, xót xa ... Ta tưởng như cả cánh đồng trần gian ấy như vừa được khoác lên một tấm áo thần tiên, “rạo rực” trong gió chiều. Từ “vàng lay ở đây thật gợi cảm, ta như nghe thấy cả sự rung động và nhịp đập của trái tim mình. Vẫn theo dòng cảm xúc ấy, giọng thơ tác giả lại tha thiết:
Ơi bông hoa đồng nôi
Năm nào trên bến sông
Hai đứa mình đã hái
Em có còn nhớ không?
Tình yêu là thứ tình cảm khó quên nhất, bởi vậy khi phải chia tay nhau con người ta sẽ vô cùng đau khổ. Những tiếng gọi tha thiết: “ơi, nhớ không kết thúc chỉ là những dấu hỏi không lời đáp, nàng đã xa lắm rồi, chỉ có chàng một mình đối diện với chính mình, nước mắt chảy ngược vào trong. Ta gặp ở đây một người con trai đa tình, đa cảm. Kỷ niệm xưa vẫn theo đuổi chàng đến giờ
Chúng mình thành đôi bướm
Mộng mơ trên đồng chiều
Những bông hoa năm ấy
Đã bắc cầu tình yêu
Chỉ có hoa, gió và đôi người “tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Những nhân vật ấy lại được đặt trong một khung cảnh tuyệt vời, một không gian lãng mạn: bên dòng sông xanh với màu vàng rạo rực của hoa cải cúc. Và thiên nhiên như vẽ, như thơ như nhạc ấy đã bắc cầu, mở lối cho tình yêu của hai người
Khúc hoài niệm ấy đột ngột bị hiện thực phũ phàng cuốn đi mất, bởi không ngờ cầu gẫy nhịp, em đi lấy chồng. “ Em đã lên xe hoa/ Đâu phải hoa cải cúc” . Cay đắng quá ! Ngày xưa em yêu hoa cải cúc, chúng mình thành đôi bướm trên cánh đồng hoa vàng rực ấy, vậy mà em đã đi theo người khác ở phương trời nào rồi. Tôi nghĩ rằng đôi tình nhân này đã hẹn với nhau, khi nào cưới sẽ kết xe hoa bằng những bông cải cúc, nàng đã quên rồi sao?
Còn lại giữa cánh đồng vàng rực hoa cải cúc này một mình chàng với những hoài niệm của mối tình, sự tiếc nuối não nề “những chiều xưa còn đâu”
Em giờ có hạnh phúc
Như ngày ta bên nhau
Cải cúc ơi cải cúc
Những chiều xưa còn đâu !

Dằn vặt, lo lắng không biết người yêu đi lấy chồng có được hạnh phúc? Đó là điều không phải ai cũng làm được. Người con gái ấy hiện tại sung sướng hay đau khổ vẫn sẽ vô cùng mãn nguyện vì có một người yêu mình đến vậy. Dư âm của hai câu thơ cuối là tiếng gọi tha thiết và sự hoài niệm về qúa khứ cho ta nỗi xúc động về một tình yêu đẹp, cao thượng, bền chặt mãi với thời gian

NGỌC DUYỆT
(Báo Bắc Ninh)

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.