Đọc và chia sẻ

Hoa hồng nhung đang hót

(Ngày đăng: 6/5/2018 9:29)

     ...ẩn dưới đóa hồng nhung đang nở dưới bóng trăng kia, hồn cốt là một người đàn bà, không hình, không bóng, chỉ có mùi hương dịu dàng chất ngất rất riêng, như vừa được vắt ra từ trái tim của cô ấy hiến dâng cho tình yêu qua bài thơ "ĐÊM VỠ" miên man. Và đây chính là hồn thơ, là chiếc chìa khóa, là cánh cửa ngỏ để tác giả dẫn đưa chúng ta đi vào các tầng hình ảnh khác, các tầng ngữ nghĩa khác, các tác phẩm nghệ thuật được ẩn dụ, ẩn chứa, cất giấu dưới lớp bên ngoài dung dị, chan chứa chất thơ mà sự mỹ lệ, hùng tráng, bùng nổ vẫn còn nằm sâu ở dưới.


 HOA HỒNG NHUNG ĐANG HÓT


Nở trên phím dương cầm 
hoa tự mình thánh thót 
không biết bóng trăng hay là nốt nhạc 
thơm hương đàn bà miên man

Hoa không thể bạt ngàn 
chỉ là một mới nồng nàn như thế 
chỉ là một mới mịn màng như thể 
ban mai vừa mới ra ràng

Tiếng hoa hót, hót lên bên cửa sổ 
như vừa qua cơn địa chấn dịu dàng 
đêm 
vỡ bung ra cùng vũ trụ 
thiên thạch tình yêu chạm đến muôn lòng !

Nguyễn Hữu Qúy

Cảm xúc trân quý và tự hào trào dâng khi sáng nay tôi nhận được tác phẩm " HOA HỒNG NHUNG ĐANG HÓT" của nhà thơ Nguyễn Hữu Quý viết tặng, được biết anh lấy cảm hứng khi dừng lướt web, đọc bài thơ "ĐÊM VỠ" của tôi. Tác phẩm của anh khiến tôi ngỡ ngàng bởi sự liên tưởng khi tôi thả trọn tâm hồn mình hòa vào lời thơ, ý thơ anh viết và chợt như tan ra khi thụ nhận được hồn thơ của anh. Từng chữ, từng dòng trong ba khổ thơ với cấu trúc hết sức chặt chẽ, sự liên kết nhuần nhuyễn với thủ pháp điêu luyện và chắt lọc tinh túy của ngôn từ, hàm súc, dung dị mà chứa đựng đa nghĩa, đa hình, khiến cho tầng tầng, lớp lớp, hình ảnh, âm thanh, mùi, vị, xúc cảm, không gian và thời gian, tất cả đan quyện vào nhau, đưa người đọc vào một cuộc du ngoạn không biên giới, có thể coi là quà tặng viên mãn, đánh thức toàn bộ hệ giác quan mà tạo hóa đã ban tặng cho con người cùng căng lên một lúc để thụ hưởng liên hoàn.

Mở đầu tác phẩm là hình ảnh một đóa hoa hồng nhung đang khe khẽ hé “Nở trên phím dương cầm”, đến câu đầu của khổ thơ thứ ba thì chiếc cửa sổ được hiện ra bằng âm thanh “Tiếng hoa hót, hót lên bên cửa sổ”. Sự liên kết này cho chúng ta biết, chiếc đàn dương cầm và đóa hoa hồng nhung được đặt trong một căn phòng ấm áp, có cửa sổ mở ra tiếp xúc với không gian bên ngoài. Đóa hồng nhung, lúc ấy, đang e ấp cựa mình hé nở, tiếng cánh hoa chuyển mình chạm vào phím đàn cất lên những âm thanh đầy rung cảm. “hoa tự mình thánh thót”, hai chữ “thánh thót” khiến cho những âm thanh ấy trở thành những nốt nhạc trầm bổng vang lên, dịu dàng, trong vắt như những giọt sương đêm, nối tiếp nhau thong thả rỏ xuống, ngân vang, tan loãng, rồi lại cất lên, ngân nga, hun hút loãng tan vào luồng sáng lạnh của “bóng trăng”, không biết từ lúc nào đã len lén vào phòng, chiếm ngự một khoảng không gian mờ ảo để ưu tư bỗng thảng thốt cất lên, lơ lửng, mơ màng như một làn khói mỏng:

không biết bóng trăng hay là nốt nhạc
thơm hương đàn bà miên man

Cái hay, cái tinh diệu trong thủ pháp nghệ thuật dẫn dắt người đọc nằm ở từ “bóng trăng”, chứ không phải là “ánh trăng”. Bởi chỉ có âm tiết “bóng”, mới chứa đủ đầy sự ma mị để tiếp dẫn người đọc bước vào miền cảm xúc vi tế, nhạy cảm, ngất ngây trong tâm thức, miền thơ, để từ đây thụ hưởng được trọn vẹn, uống đến tận giọt cuối cùng cái mùi “thơm hương đàn bà miên man” đặc quánh trong không gian thơ. Và từ “miên man” ở đây đã được tác giả tinh lọc rất kỹ để đi với mùi “hương đàn bà”, kết tạo thành sự quyến rũ khốc liệt, phủ mờ tất cả các cảm thức khác, đến nỗi không phân biệt được mùi hương ấy là từ “bóng trăng hay là nốt nhạc”, chỉ nhận biết có một mùi "thơm hương đàn bà miên man" nồng nàn, lan tỏa. Đồng thời, từ “miên man” cũng chất chứa sự phiêu du đầy ma mị để cái mùi hương đàn bà ấy không những hối thúc vùng khứu giác hoạt động hít hà mạnh mẽ, mà còn có thể làm cho các vùng ở các bộ phận khác cũng trở nên tíu tít bận rộn hơn!.

Rất đỗi ngạc nhiên, khựng lại, khi nhận ra nội công thâm hậu thuộc hàng thượng thừa trong nghệ thuật chơi chữ ở tác phẩm cũng nằm chính ở câu “thơm hương đàn bà miên man" này, bởi vì cái mùi hương ấy vừa làm ta chợt nhận ra, ẩn dưới đóa hồng nhung đang nở dưới bóng trăng kia, hồn cốt là một người đàn bà, không hình, không bóng, chỉ có mùi hương dịu dàng chất ngất rất riêng, như vừa được vắt ra từ trái tim của cô ấy hiến dâng cho tình yêu qua bài thơ "ĐÊM VỠ" miên man. Và đây chính là hồn thơ, là chiếc chìa khóa, là cánh cửa ngỏ để tác giả dẫn đưa chúng ta đi vào các tầng hình ảnh khác, các tầng ngữ nghĩa khác, các tác phẩm nghệ thuật được ẩn dụ, ẩn chứa, cất giấu dưới lớp bên ngoài dung dị, chan chứa chất thơ mà sự mỹ lệ, hùng tráng, bùng nổ vẫn còn nằm sâu ở dưới.

Cánh cửa bất ngờ được mở ra, dẫn đưa chúng ta đi vào các tầng bên dưới của thi phẩm. Với cấu trúc hết sức chặt chẽ, có phần mở đầu, phần giữa và phần kết thúc, có sự chuyển biến của chủ thể là đóa hoa hồng nhung căng đầy diễm lệ như "ban mai vừa mới ra ràng", bắt đầu hé nở từ trên phím chiếc đàn dương cầm, rồi du dương rì rào giữa cả rừng hoa bạt ngàn trong tự sự, sau đó đến bên cửa sổ rồi vút bay lên không trung, "nổ bung ra cùng vũ trụ", dâng hiến trái tim cho tình yêu lứa đôi và kết thúc là những cánh hoa đã hóa thành “thiên thạch tình yêu” lả tả rơi xuống “chạm đến muôn lòng”!. Có gì có thể đẹp hơn như thế? Có gì có thể hùng vĩ, tráng lệ hơn sự nổ bung ra cùng vũ trụ ấy? có gì có thể lộng lẫy hơn những cánh hoa hồng nhung đã hóa thành thiên thạch tình yêu rơi lả tả giữa đất trời để chạm đến muôn lòng người như thế?. Một kịch bản hoàn hảo, là khuôn mẫu cho các tác phẩm hội họa và âm nhạc rất công phu, huyền vĩ được hình thành nằm ẩn sâu bên dưới thi phẩm trác tuyệt này.

Có những bài thơ, rất thơ, thơ đến nỗi chỉ có thể đọc, cảm nhận và thụ hưởng trong im lặng, không thể cất lên thành lời, bởi vì nó chứa quá nhiều tầng, nhiều lớp trong chính nó. Nó giàu có quá, sự giàu có của chữ nghĩa, của trí tuệ, sự thăng hoa trong vắt không gợn hình hài của vật chất, vì thế nó thanh tao và huyền diệu, nhìn xa thì lấp lánh, lại gần thì lung linh, như thực, như ảo, không thể nắm bắt khiến cho ta chỉ có thể im lặng mà đọc nó, mà nhìn ngắm nó, hưởng thụ nó bằng trí tưởng, bằng tai, bằng mắt, bằng tất cả hệ giác quan mà không thể cất lên thành lời, vì chỉ cần cất lên thành lời, ví như chúng ta đưa tay đụng vào nó thì ngay lập tức các tầng khác trong nó bị phá vỡ!. “HOA HỒNG NHUNG ĐANG HÓT” là một trong những thi phẩm hiếm hoi như vậy. Vì thế, các tầng ẩn dưới nó là các tác phẩm khác như hội họa, âm nhạc, lý tưởng nhất là cũng không nên dùng lời để có thể thụ hưởng nó một cách trọn vẹn nhất. Vì không dùng lời để hỗ trợ, thế nên phải rất công phu, trau chuốt thì mới có thể diễn tả, lột tả được cái hồn cốt của thi phẩm, cái mùi “thơm hương đàn bà miên man” vốn đã vĩnh hằng trong cõi nhân gian và vẻ đẹp diễm tuyệt, đằm thắm của đóa hoa hồng nhung vốn đã được mệnh danh là chúa tể của các loài hoa. Cái hồn và xương cốt của thi phẩm đều rất tuyệt vời, thênh thang !.

(Còn tiếp)
 
 
Xem thêm:

ĐÊM VỠ
Em lục tìm
trong màn đêm trong suốt 
Những sợi mầu kỷ niệm mỏng manh 
Nhặt ánh trăng 
vụn vỡ
rớt qua mành 
Không mơn man đùa hôn làn tóc rối …
Mảnh đêm vỡ 
rơi ướt mềm thân gối
Trái tim côi lặn ngụp đáy biển buồn
Lời yêu chảy theo suối nước mắt tuôn 
Anh không nói 
một lời "thương" ngăn lại
Em vẫn yêu 
dù biết mình vụng dại 
Vẫn thở bằng giọng anh nói ướt đêm 
Lời yêu 
anh rắc 
lả tả rụng xuống thềm 
Trong lặng lẽ
em vẫn 
Rừng rực cháy hết mình thêm lần nữa
Đốt trái tim cho bùng lên ngọn lửa
Tràn lên trăng
Chảy sang trái tim "mình"
Đêm hoang hoải 
sũng ướt trời thương nhớ !
Chữ với thơ 
chở sao hết bây giờ ?

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.