Đời sống - Xã hội

Hoa lau trên đồi Gióng

(Ngày đăng: 25/11/2017 21:17)

     Cỏ lau là một loài cây dại. Bởi thế hoa lau tuy có danh nhưng vẫn phải chịu phận kém. Tuy nhiên không phải vì vậy mà hoa cỏ lau cam chịu làm kiếp hoa hèn. Sinh ra chẳng được cưng chiều trong chốn hoa viên thì lau đâu có chịu ngậm ngùi an phận yên thân một chốn. Tự sinh vốn đã hoang dã như vậy nên bản tính của lau ưa phóng túng, thích tự do và cũng không kém phần mãnh liệt. Giống như kẻ bộ hành lãng tử, cỏ lau rong ruổi phiêu lưu trên khắp mọi miền của chốn nhân gian. Lên rừng xuống biển hay từ chốn quê mùa cho đến nơi phố thị, lau chẳng vắng mặt chốn nào. Cỏ lau mọc thành từng khóm, từng bụi; có khi lan rộng ra làm thành từng mảng, từng đám bạt ngàn ở bất kỳ chỗ nào đất trống bên triền đồi, vườn hoang, bãi sông hay cũng có khi lơ thơ bên bờ suối, lề đường, bìa rừng, vách núi ... Giữa mênh mông dặm trường sương gió, tuy khẳng khiu mảnh dẻ nhưng những thân lau cứ “tay ôm tay níu” mà vươn lên san sát bên nhau để khẳng định sự tồn tại của mình giữa thiên địa khôn cùng và cũng như thể cố gắng chắt chiu gom góp cho đời một chút duyên thầm khi tinh anh phát tiết khai hoa.


Hoa lau trên đồi Gióng

HOA LAU TRÊN ĐỒI GIÓNG

GIANG SƠN                  

Phòng GD&ĐT Hoài Đức, Hà Nội

 

          Cỏ lau là một loài cây dại. Bởi thế hoa lau tuy có danh nhưng vẫn phải chịu phận kém. Tuy nhiên không phải vì vậy mà hoa cỏ lau cam chịu làm kiếp hoa hèn. Sinh ra chẳng được cưng chiều trong chốn hoa viên thì lau đâu có chịu ngậm ngùi an phận yên thân một chốn. Tự sinh vốn đã hoang dã như vậy nên bản tính của lau ưa phóng túng, thích tự do và cũng không kém phần mãnh liệt. Giống như kẻ bộ hành lãng tử, cỏ lau rong ruổi phiêu lưu trên khắp mọi miền của chốn nhân gian. Lên rừng xuống biển hay từ chốn quê mùa cho đến nơi phố thị, lau chẳng vắng mặt chốn nào. Cỏ lau mọc thành từng khóm, từng bụi; có khi lan rộng ra làm thành từng mảng, từng đám bạt ngàn ở bất kỳ chỗ nào đất trống bên triền đồi, vườn hoang, bãi sông hay cũng có khi lơ thơ bên bờ suối, lề đường, bìa rừng, vách núi ... Giữa mênh mông dặm trường sương gió, tuy khẳng khiu mảnh dẻ nhưng những thân lau cứ “tay ôm tay níu” mà vươn lên san sát bên nhau để khẳng định sự tồn tại của mình giữa thiên địa khôn cùng và cũng như thể cố gắng chắt chiu gom góp cho đời một chút duyên thầm khi tinh anh phát tiết khai hoa.

Nhưng cũng lạ thay, tuy kém phận nhưng lau lại rất có duyên. Dẫu không thuộc hàng tên tuổi hay sang chảnh nhưng hồn lau từ cổ xưa đến nay cũng đã làm ngẩn ngơ, mê mẩn không ít tao nhân mặc khách, thi nhân. Nhớ lại, thủa xưa hình ảnh cây lau trong đêm thu trên sông nước Tầm Dương của Bạch Cư Dị đã khiến cho bao người cảm thấy phải ngẩn ngơ, lưu luyến với mối sầu ly biệt: “Bến Tầm Dương canh khuya đưa khách/ Quạnh hơi thu, lau lách đìu hiu/ Người xuống ngựa, khách dừng chèo/ Chén quỳnh mong cạn, nhớ chiều trúc ti” (Tỳ bà hành - Bạch Cư Dị). Cũng chẳng hiểu sao, trên miền Tây Bắc hùng vĩ và thơ mộng kia người thơ tài hoa xứ Đoài chẳng mơ gì ngoài một loài hoa dại: “Người đi Châu Mộc chiều sương ấy/ Có thấy hồn lau nẻo bến bờ/ Có nhớ dáng người trên độc mộc/ Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa(Tây Tiến - Quang Dũng). Và cũng thật kì lạ, nhà thơ của “Điêu tàn” với những xương, máu, sọ người cùng những cảnh đổ nát như Chế Lan Viên cũng dan díu với cỏ lau. Con mắt xanh ấy đâu chỉ có những tháp Chàm mà còn thấu cả những những ngàn lau trắng xóa từ thời Nguyễn Du vương lại: “Man mác hoa lau trắng/ Đường về thăm Nguyễn Du/ Ngàn lau từ Nguyễn thấy/ Bạc xóa đến bây giờ. (Hoa lau trắng - Chế Lan Viên). Như thể phải lòng, những bông lau dại phất phơ trắng xóa ấy giống một ma lực vô hình khiến thi nhân phải mê mải như duyên nợ. Bởi thế, có lần nhà thơ đã phải thốt lên và nhắn nhe, gửi lòng tới ngàn lau ở mãi miền biên viễn xã xôi cho vợi bớt nỗi thấp thỏm, nhung nhớ: “Ai lên biên giới cho lòng ta theo với/ Về với ngàn lau chỉ trắng có một mình/ Những ngàn lau đứng canh cho bờ cõi/ Suốt một đời cùng với gió giao tranh” (Lau biên giới - Chế Lan Viên).

          Cỏ lau là thế đấy. Theo làn gió heo may của tiết trời cuối thu hanh hao nắng vàng những đám cỏ lau đương thì thi nhau trổ hoa. Hoa cỏ lau trải dài mê mải trên những triền đồi, nối tiếp nhau trên khắp con đường quanh co uốn khúc đi lên tượng Gióng. Bạt ngàn hoa lau, cây nào cũng trổ hoa mềm mại, mong manh, trắng muốt như muôn ngàn sợi bông tinh khiết một màu. Những bông lau dựng đứng, cao vượt đầu người, uốn câu nghiêng ngả, phất phơ trong gió chiều hôm làm mê mẩn bao người, khiến đám phượt không thể nào đi nổi phải dừng lại “seo phì” trong ngây ngất, say mê. Trên những khúc cua, mỗi khi có làn gió thoảng qua, thảm hoa lại khẽ rung rinh xao động làm cho không gian như thể đang tỏa xuống đất bằng những làn mây trắng tinh khôi phiêu lãng; như thể đang dải một màu hoa tuyết trên cái nền xanh ngắt của muôn cành lá xum xuê tỏa ra bốn phía phủ kín mặt đất của thân lau.

Cái đẹp của ngàn lau trên đồi Gióng chiều hôm còn là cái đẹp của sự phối màu xanh trắng hoà trong ánh hoàng hôn. Lá lau tựa như lá lúa, lá xạ; xanh tươi uốn câu mềm mại làm nền cho những vòi hoa trắng mịn, phối thành những mảng màu mát dịu hòa vào bóng chiều đang dần buông khiến không gian của những cung đường quanh co bên triền đồi càng trở nên huyền ảo. Những khúc cua ngập trắng bông lau làm cho cung đường đẹp như một bức tranh thủy mặc, hoang sơ và mơ màng, khiến người qua phải sửng sốt ngỡ ngàng để mà thích thú đến nao lòng.

          Rừng hoa lau đẹp mơ màng. Muôn ngàn bông lau đong đưa, phất phơ trong gió thoảng tựa như thiếu nữ đang thì làm duyên làm dáng. Mỗi khi gió lặng thân lau bất động, ngọn lau tựa như nàng công đang múa bỗng dừng lại thu mình đứng yên nghếch đầu nghe ngóng. Khi ấy cảm giác bông lau như thể đang chống chếnh đến vô hồn. Vậy đấy, hoa cỏ lau chỉ đẹp và hữu tình trong gió. Những làn heo may mơn man càng làm cho những ngọn cỏ lau mong manh đến dịu dàng. Muôn cánh hoa trắng muốt nhẹ nhàng rung rinh đưa đẩy trong gió một cách uyển chuyển làm cho đất trời cũng trở nên xôn xang, thổn thức. Hoa lau là thế. Hoa lau đẹp. Hoa lau rất đẹp và hoa lau sẽ đẹp hơn, hoa lau sẽ hút hồn hơn, sẽ quyến rũ hơn, sẽ huê tình hơn mỗi khi có gió về mơn chớn. Trong cơn gió hoàng hôn đám lau trên đồi Gióng như thể dịu dàng hơn, đa tình hơn thì phải? Ngàn lau quấn quýt bên gió như những cặp tình nhân đang lả lơi trong chiều thu muộn. Gió thu mơn man hôn lên muôn sợi hoa bông mềm mại trắng tinh. Cảnh ấy sao ta thấy thanh bình và nhẹ nhàng đến lạ. Hình như nó đang thức dậy trong ta những thương yêu cùng bao cảm xúc dạt dào mới lạ.   

Ngàn lau sao mà yêu đến thế. Cái đẹp của hoa lau trong chiều nay dễ gì cứ muốn là có được. Giữa mênh mông bao la của đất trời, hoang sơ và giản dị, ngàn hoa cỏ lau cứ thế lặng thầm dâng hiến. Ai biết mặc ai!

 

 

Tác giả bài viết: GIANG SƠN

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.