Đọc và chia sẻ

Khao khát tìm về một nửa ngày xưa

(Ngày đăng: 8/4/2018 10:19)

     Một tình yêu đau khổ, chung thủy, đơn phương, da diết, sâu sắc đến vô cùng vô tận, một niềm tin tuyệt đối vào MỘT NỬA NGÀY XƯA, vào người mình yêu và cũng có những thời khắc đã được yêu - Một tình yêu tưởng chừng như có sức mạnh vô bờ bến, có thể biến tất cả những điều không thể, trở thành có thể - Niềm tin tưởng tuyệt đối ấy, hy vọng ấy vụt biến thành những ước mong cụ thể mang đầy tính vị tha, đức hy sinh, lòng bao dung nhân văn, nhân ái như thiên chức tình yêu cao thượng của người phụ nữ biết yêu và đã được yêu


TRẢ CHO EM
(Thơ: Hao Tran)


Mùa đi qua lưu dấu kỷ niệm buồn
Neo đáy dạ lời thề ai hẹn hứa
Thuở ấm nồng đã nguội tàn hương lửa
Gió mây ơi tìm chi nửa vầng trăng

Nửa chôn vùi theo ký ức tháng năm
Chiếu chăn đơn chỗ nằm sao đủ ấm
Dang vòng tay ôm lạnh lùng trống vắng
Đếm thời gian trong khoảng lặng vô hồn

Em ngóng chiều loang lỗ vạt cô đơn
Gói giận hờn gửi về miền quên lãng
Gieo yêu thương theo bốn mùa mưa nắng
Mong mùa vàng gặt hái đặng niềm vui

Mùa thảo thơm em ước nếm ngọt bùi
Một mái ấm đón nhau về hôm sớm
Anh có thể trả cho em ...dù muộn
Một áng thơ ..với nốt nhạc cuộc đời

 


Vầng trăng thề… nhớ trả nhé...anh ơi…
 

 

(Nhân đọc TRẢ CHO EM của Hao Tran)


TRẢ CHO EM vốn là một bài họa cảm tác từ bài xướng TRẢ LẠI CHO EM của Nguyễn Văn Lộc được chính tác giả nhận xét “Chỉnh như 2 vế của một đôi câu đối” – Đây cũng chính là lý do để tôi mạnh dạn không bình đến “vế ra” vốn rất tuyệt vời của NVL, mà chỉ chú tâm vào vế đối còn lại của Hao Tran.
“Mùa đi qua lưu dấu kỷ niệm buồn
Neo đáy dạ lời thề ai hẹn hứa
Thuở ấm nồng đã nguội tàn hương lửa
Gió mây ơi tìm chi nửa vầng trăng”
Lời thề ai hẹn hứa ngày xưa vẫn “neo nơi đáy dạ” như một vết thương lòng mùa qua mùa càng phủ dày thêm những lớp trầm tích của thời gian như một nấm mộ tình yêu “lưu dấu kỷ niệm buồn”, mà con thuyền tình không “neo” lòng cùng bến đợi…để nguội tàn lửa hương một thuở ấm nồng, người đã rũ áo ra đi, đã quên lời thệ hứa, đã nỡ xẻ làm đôi mảnh trăng thề - Vầng trăng xưa đã từng chứng kiến những phút giây ân ái mặn nồng… Thì “Gió mây ơi tìm chi nửa vầng trăng” – Những câu thơ tưởng chừng như hết sức nhẹ nhàng, không hờn giận, trách cứ chỉ man mác một nỗi buồn nhưng nỗi đau lại như xé cả vầng trăng, như trải cùng gió mây, trời đất! Chẳng vậy mà, nhà thơ lại viết tiếp:
“Nửa chôn vùi theo ký ức tháng năm
Chiếu chăn đơn chỗ nằm sao đủ ấm
Dang vòng tay ôm lạnh lùng trống vắng
Đếm thời gian trong khoảng lặng vô hồn”
Người đi rồi để lại mình tôi sống vật vờ như cái xác không hồn ngồi đếm thời gian trong cô đơn lạnh lẽo… Nhất là khi đêm càng về khuya trời càng trở lạnh thì nỗi cô đơn lạnh lùng trống vắng lại càng bùng lên dữ dội, xót xa: “Nửa chôn vùi theo ký ức tháng năm/Chiếu chăn đơn chỗ nằm sao đủ ấm”…Câu thơ gợi lên một sự liên tưởng đến câu ca dao:
“Chăn đơn, gối chiếc lạnh lùng
Nửa mình thì đắp, nửa phòng tình nhân”
Đã là chiếu chăn đơn rồi mà lại chỉ đắp cho mình có một nửa thôi, còn một nửa kia thì đắp cho “ngôi mộ tình ký ức tháng năm”, phòng cho tình nhân đêm hôm khuya khoắt bất chợt tìm về thì lạnh lẽo biết bao …Càng cô đơn lạnh lẽo giá băng hơn khi dang vòng tay ra tưởng tượng để tìm hơi ấm nồng từ người đã một thời tay ấp, má kề lại chạm vào cõi hư không đành một mình “ôm lạnh lùng trống vắng”, đành một mình nằm cô đơn, cô độc mà: “Đếm thời gian trong khoảng lặng vô hồn”!
Vậy mà, từ trong tột cùng của nỗi cô đơn lạnh lùng, trống vắng, tận cùng của những khoảng lặng vô hồn ấy… Người con gái vẫn không ngừng hy vọng, vẫn tháng tháng ngày ngày đêm đêm trông ngóng, vẫn mơ mộng…vẫn gói giận hờn, vẫn gieo yêu thương, vẫn đặt niềm tin cháy bỏng vào một điều kỳ diệu:
“Em ngóng chiều loang lổ vạt cô đơn
Gói giận hờn gửi về miền quên lãng
Gieo yêu thương theo bốn mùa mưa nắng
Mong mùa vàng gặt hái đặng niềm vui”
Một tình yêu đau khổ, chung thủy, đơn phương, da diết, sâu sắc đến vô cùng vô tận, một niềm tin tuyệt đối vào MỘT NỬA NGÀY XƯA, vào người mình yêu và cũng có những thời khắc đã được yêu - Một tình yêu tưởng chừng như có sức mạnh vô bờ bến, có thể biến tất cả những điều không thể, trở thành có thể - Niềm tin tưởng tuyệt đối ấy, hy vọng ấy vụt biến thành những ước mong cụ thể mang đầy tính vị tha, đức hy sinh, lòng bao dung nhân văn, nhân ái như thiên chức tình yêu cao thượng của người phụ nữ biết yêu và đã được yêu – Một niềm ước mong da diết KHAO KHÁT TÌM VỀ MỘT NỬA NGÀY XƯA vẫn âm ỉ chảy trong huyết quản- Một mái ấm gia đình ngọt bùi, hạnh phúc viên mãn với những áng thơ, những nốt nhạc cuộc đời…dù đã muộn trong khổ thơ cuối:
“Mùa thảo thơm em ước nếm ngọt bùi
Một mái ấm đón nhau về hôm sớm
Anh có thể trả cho em ...dù muộn
Một áng thơ ..với nốt nhạc cuộc đời
Nhưng phải đến lời nhắn gửi cuối bài thơ: “Vầng trăng thề…nhớ trả nhé ...anh ơi” mới bất ngờ bật lên như một nốt “thăng” trong mảng bè trầm của cả bài thơ, mới thực sự thăng hoa cảm xúc như thương hiệu vốn có của Hao Tran!
Toàn bộ bài thơ rất hay và rất mượt mà: Ngôn ngữ giàu hình ảnh, tính ẩn dụ cao nhưng hết sức tự nhiên, trong sáng không lên gân, không cường điệu ngoa ngôn, ngoa ngữ…cứ như hơi thở tự nhiên như mạch nguồn tự chảy trong huyết quản của người thơ vậy mà vẫn hết sức thao thiết, da diết, nồng nàn, khắc khoải... Lâu rồi chưa được đọc thơ Hao Tran – Mà hình như là nữ sỹ vẫn có thơ post lên face đều đều đấy chứ, tuy vậy chị vẫn băn khoăn, trăn trở, chênh chao trong cái cảm giác: “Biển xanh sóng vỗ lòng xao động/Em ở nơi đâu..áng thơ gầy..?” TÌM THƠ)… trong hành trình tìm lại những mạch nguồn cảm xúc đích thực của Hao Tran - Và tôi cũng vậy…tôi lần mò, ngụp lặn để tìm lại suối nguồn cảm xúc một thời của Hảo.
 
Thanh Hóa City, 22:00', ngày tiết Thanh Minh
 


 

Tác giả bài viết: Nguyễn Vương Quốc Hoa

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.