Chùm đoản văn của Lê Hưng Tiến (Ninh Thuận)

Nhà văn - Nhạc sĩ Lê Hưng Tiến sinh năm 31-5-1981; Hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam;Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam; Hiện đang giảng dạy tại Trường Cao đắng Sư phạm Ninh Thuận. Đã xuất bản: - Xanh mãi cây đời (nhạc), Nxb Thuận Hóa, 2001. - Đề tặng một giấc mơ (nhạc), Hội VHNT Ninh Thuận xuất bản, 2005. - Chân dung ảo (thơ), Nxb Hội Nhà Văn, 2007. - Ễn lên đêm (trường ca), Nxb Hội Nhà Văn, 2011.


Nhà văn - Nhạc sĩ Lê Hưng Tiến

 

 

1. NGÀY CONG ĐÊM

Vẽ tôi cái đồng hồ treo ngày cong đêm để thời gian có thể chuyển động tâm thức thời cuộc hoặc có thể len lỏi vào những sợi dây cót dây dưa thần kinh tích tắc tít mắt cho vô cảm lên mùa xanh ý tưởng không tượng. Những chiếc kim giờ phút giây như tiêm chích vào cơ thể đệm của ký ức tôi trào phọt từng khoảnh khắc trôi nổi ở ngã ba sông sa. Ai đã bỏ nhiều khoảng trống trên đầu tôi cái mũ chưa có bảo hiểm ngôn ngữ. Làm sao thời gian cho phép tôi sinh đẻ những con chữ để nhân danh đồng bóng một lũ chim lợn đã cắm tôi cái đồng hồ treo ngày cong đêm. Tôi phải sống bằng sự giả tạo thông qua bức họa khỏa thân của thiếu nữ chưa xuân đã mộng thì đông cũng vội vàng nét thon thon ở đỉnh đầu chái núi có khe sông đổ đòng đòng nước mắt. Cảm xúc ở đâu mà sầu đã lên cao cho lòng tơ không thơ với thẩn một chân chất của tao thơ thở! Biết sao đây cái đồng hồ như một định phận của con kiến lận đận tìm quên cái tên. Chú bé ngồi chò hỏ cặm cụi ước ao. Ai đó thả mớ bòng bong õng ãnh lên trời rồi dớn dác chạy theo thằng cuội cô mình nói vo viên hồn nhiên sủi bọt mép chữ nghĩa. Cô gái nào ném thia lia thìa lìa vào dòng suy tưởng hâm hẩm đầy sương khói. Chữ ký nào cho tôi trú ngụ ở trong ký tự một ông lão già nua tính đàn bà. Có ai bán lương tâm không để tôi mua về hâm chín sự vô cảm thần hồn. Nắng quái hay là nắng xiên khoai mà thần cảm hay phù thế chỉ là phím tơ ngẫu của rỗng và trống hênh tình người. "Chỉ lạ đôi khi em nghe thèm một tiếng người".

2. BAY BAY

 

Tôi đổ hoang bóng vào sự mờ nhạt của ly cà phê đen đắng đót phận người. Khua ai mà khuya lay lắt cả ban mai chưa ửng nổi màu hồng hoang. Có gì đâu sự réo rắt trong từng con chữ nằm doãi ra như con lật đật lật mỗi trang sách sệch soạc trắng những ý tưởng bâng quơ lạ hoắc. Buồn và rất buồn. Cô đơn và cũng rất cô đơn. Tôi lùng khùng dựng những cái đầu con chữ dậy, và đánh cho chúng tơi bời ý nghĩ vì cái sự rấm rứt ấy ăn lốn ngốn lồn lộn từng cá thể hô hấp như sợi dây tế bào treo giỏ hoa mắt. Có lẽ tối đây, ta sẽ phóng sinh một hơi thở của thơ thớ, để con chữ có thể tĩnh lại phần hồn của nó, chứ không thì sự no gió của chúng sẽ làm ta chao đảo quá...Dù gì ta cũng đã gác kiếm những bài thơ không cánh từ lâu lắm rồi...Hãy để chúng bay bay đi...Ta sẽ giữ chút gì rơi rớt sau những ngày sương còn sót tí ửng hồng trên môi mềm...

3. ĐỘC THOẠI

 

Ta đa mang vào khuya một bóng hồng muộn không có tên bỏ chợ dong duỗi những tháng ngày đen đủi. Ta phải nói thế nào cho vô thức tỉnh lại cõi ta này. Chần chừ gì nữa cái đã vô cớ một ai. Hãy đi qua lành lặn bất kể. Chứ mụ mị làm chi cho khờ khạo lĩnh xướng hõm sâu. Ta đáy lại rộng cho khỏng khong lên màu tăm tối lòng người. Ai vắt vẻo phần tinh khiết ban mai để khuya về khuy áo đầy cúc nhớ. Sự quên cũng lẫn vào hang hốc thần hồn. Ngày mới ễnh ương lên xanh mùa vạ đá. Đòng đong lên thơ đi. Rong rêu lên thơ đi. Và vầng thơ cũng tập đánh vần đi. Ta phải bõ công gánh chữ đem ra bảo tồn chợ đen tiếng nói đổi lại cái trống và cái rỗng nhà thơ đúng nghĩa. Ta sẽ là thơ của cái nhà đó. Và cái nhà đó không có lầu, không có xe, không có điện đèn gì cả. Cái nhà đó chỉ có mỗi bóng hồng thôi. Vì ta cần ăn sáng tạo mỗi đêm về. Và ta cũng muốn uống chút ưu tư của thơ thở…

4. SƯƠNG KHÓI LÒNG EM

 

Loay hoay và xoay sở những ngả riêng lẻ mới cho ý tưởng không mùa mùa bật mầm xanh cho mỗi con phố lạc vào ai một đời sống khác khát. Rong rêu chỉ là ký ức vụn của bạn bè lượm lặt từ những mẫu chữ tàn canh. Ai đó đã mang nghĩa của chúng đi hoang nên ngôi nhà bỏ quá xâm mặt. Hình như tiếng thầm thì trong cõi vô thức biện minh cho mỗi khoảnh khắc chuyển động ngầm làn tóc mái nâu nâu se sẻ sẻ se se. Đời người rồi cũng vo viên hồn nhiên trong sự mất mát của những lần mất mát ngẫm nhiên. Lên ngôi cho cuộc hẹn lỗi thời. Ngày sau chân chất cũng mưng mủ từ lòng đất lót mềm bóng mây bay bay bay...Ai đó vô tình hay hữu ý một chút thoáng qua để gọi là phù hư sương khói được đốt đòng đong thơ thở. Con chuồn chuồn ớt sẽ trú ngụ trong tấm khảm của ta một đời sống khác khát khi nỗi tiêng tiếc hết môi mềm. Tất cả rồi ra tất tả mà nên. Ta đến lúc tự bưng bít cửa miệng ta lại một đời sống khác khát, dù chỉ chạm hờ sương khói lòng em...

5. NẮNG QUÁI HAY NẮNG XIÊN KHOAI

 

Tôi đã phơi thời gian trên nóc nhà được hai cái nắng. Những con tích tắc tích tắc nằm chềnh ềnh giữa khoảnh rỗng ban mai, với hai bàn chân dạng thức hiên nhà, còn hai bàn tay vắt suy tư cho đến khi nước bọt rấm rứt nhỏ giọt rảnh cuối cùng, thì mặt trời đã xong phần hong khô khốc. Không còn gì ấm ức mỗi lần tiếng kinh gõ vào đầu những con chữ Cái đòi chúng phải cân đo đong đếm bao nhiêu chợ đen mắt cá chữ nghĩa. Cơ thể lúc này làm tôi tích tắc tít mắt. Niệm khúc ban mai chia thành không gian mấy tưởng. Tưởng gì thì tùy vào độ nén bên trong thần cảm hoặc ngay cả phù thế mang lại thời gian ảo trên mái tóc mùa ai sông nước. Một đời khó hiểu. Và chẳng ai hiểu. Ấm ức và rấm rứt. Hình như ban trưa không làm được con người chảy nước mắt ở bảo tàng chính mình, khi có một đối thể cận vào ai đó một tiếng nói lại thiếu tiếng nói của thời gian nữa. Giấc hoang hoang hóa bao thế kỷ hin hít. Quá thể lại đi rong, bỏ quên ngôi nhà ốc trong lịch sử. Có lẽ, ngôi nhà ốc không có hạt thóc thời gian vung vãi miễn phí trên nóc. Hoặc có thể cái hốc không là ngôi nhà ốc. Lịch sử cũng phơi phóng những hành trình thăng thẳng một đường thẳng nằm ở lòng kẽ tay hoặc trong kẽ tóc gì đó, nếu như thời gian đã từng rò rỉ trên nóc nhà qua hai cái nắng. Nắng quái và nắng xiên khoai!

6. KHOẢNH KHẮC LƯU

 

Tôi lấy khát vọng từ trong lọ điểm trang ánh sáng ra để dò dẫm những con đường dài hơn 700km có nhiều ngả suy tư về ban mai lẻ. Phố phường hôm nay chật trội tình thương mà thiên đường yêu đương lại cao áp ở mấy tầng tầng xanh xanh đỏ đỏ bỏ ngỏ nhiều thửa đòng đòng mắt đước. Đà Nẵng đã thành tôi quá đỗi xâm mặt từ lúc ý thức treo trên cây chữ thập xanh xưa mật ngữ. Tôi tự mình lặn lội cất công cho mỗi con phố một góc riêng hào hoa lên màu. Màu tùy tiện được tính bằng cách đếm của ban mai rụng hồn. Có lẽ kiểu lãng tử cũng gọi tạm mặc khách hoài như. Hình như phố ở đây cũng biết rạ rơm cháy đầy mắt khói, và vạ đá cũng đang thầm thì nở hương từ trong sâu sẫu. Lạ và kỳ thực. Hương có bao giờ nở sắc trong môi trường khong khỏng đâu, vậy mà tôi nghe tao thơ động đậy cả nắc nỏm sông Hàn...

Tôi về đây nhận đầy ấm áp trong lòng chỉ tay cũng như kẽ tóc của người xa xứ lạc vào hoang ốc thị thành. Nói sao cho không gian đổi màu. Màu tùy tiện được tính bằng cách đếm của ban mai rụng hồn. Hai nhà thơ Đinh Thị Như Thúy và Đỗ Thượng Thế tính giúp mình với nhé. Mình cảm ơn nhiều lắm lắm.
Tôi lại chuyển hướng say về đất Quảng, và được bù khú với chữ nghĩa nên văn chương ngày càng mở ra nhiều con đường mới lạ. Ấn tượng say cho không gian bay với nhà thơ Phùng Tấn Đông, nhà thơ Phạm Tấn Dũng, nhà thơ Nguyễn Chiến, nhạc sĩ Phan Văn Minh, nhà văn Lê Trâm và nhiều nhà khác khác nữa có đầy đủ loại hình nghệ thuật khát khát. Để có được khoảnh khắc lưu ấy, tôi đã giấu mình nhiều lần trong tác phẩm, và bây giờ tôi phải đem chúng ra khỏi lọ điểm trang ánh sáng để bày biện trong khu bảo tàng đồng tiền tiếng nói một chữ ký có dấu ấn ông phỗng...

7. LA LA

 

(Thương tiếc nhà thơ Hoa Nip)

Chẳng còn gì a á những đường sóng lưng ngày với đêm giao hợp phố phường đông vui. Chẳng còn gì thương với tiếc những mất mát đồng tiền biết nói cao sang là đây, khách sạn nghìn sao chẳng có ai lui tới là thế đấy. Chẳng cần gì để nhớ nhớ quên quên quá khứ làm tương lai nuôi nhiều hy vọng bỏ trong một xó hiện tại để làm gì ta nào ai ơi. Chẳng cần uống rượu hay bia mà đồng tiền vẫn biết say cả mày với tau những chắt chiu thời gian toan với tính làm chi để chi ly đầy vơi. Chẳng cần và chẳng cần ai những cuộc người vô nghĩa trên bàn nhậu hờ mà sự lơ là có nghĩa như không. Ai đó hãy giả ngu người để ta có thể nhìn lại chân lý giả mà đôi khi sự thật lại thế. Hờ hững và cố như con vờ chỉ là mèo trong mắt đau. Tôi lại tiếc thương một người còn trẻ ra đi màu xanh của cỏ và màu son của đôi môi người thiếu nữ chưa xuân đã thì với là lạ. Xin chia buồn nhà thơ đang thẫn thờ với nhà thờ bên kia sông đác. Chút phân ưu chỉ là kiếp vô ngần bần thần cả ngày như đêm đếm những đường lông tơ sương xuống muộn từ cách đếm của ban mai lại gần. Như hôm nay ta hay nào biết những đồng tiền có nghĩa đun sôi đến gần 80%ml để biết tốn kém đều cháy túi tâm hồn. Ai cũng bỏ về những giá trị đểu. Ta lại khều trái tim ta ở người bạn vừa mới ra đi cõi sống từ hôm qua. Ta như con La La thổi kèn đơn côi mùa vui không bóng....Xin thắp tâm hồn cho sương khói lòng thơ thở...

Gửi bình luận