Thơ của Nguyễn Đình Vinh (Hải Dương)

Nhà thơ Nguyễn Đình Vinh, sinh ngày 07/10/1967, hiện công tác tại Phòng điều dưỡng, phụ trách khối ngoại của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hải Dương; là Hội viên Ban thơ, Hội văn học nghệ thuật Hải Dương. Anh đã được Đài truyền hình Việt Nam, Hải Dương, Hà Nội, làm nhiều chương trình truyền hình như Trang thơ xuân đất nước "Người về dạo khúc mùa xuân"; phóng sự " Một ngày về Gia Lộc"; Chương trình tọa đàm văn học" Nguyễn Đình Vinh thơ và tôi" do VTV Đài truyền hình Việt Nam thực hiện; Chương trình chào mừng Đại lễ ngàn năm Thăng Long - Hà Nội: "Nguyễn Đình Vinh với tình yêu Hà Nội". Thơ của Nguyễn Đình Vinh còn được đăng tải trên các báo, tạp chí Trung ương và địa phương như Văn nghệ, Văn nghệ trẻ, Tạp chí Nhà văn Việt Nam v.v Nhà thơ Nguyễn Đình Vinh đã cho xuất bản 4 tập sách: Tập thơ "Ngỏ" - NXN hội nhà văn 2008; Tập thơ "Môi thu"- NXB hội nhà văn 2009;Tiếu thuyết" Vùng mắt bão" NXB quân đội 2010; Tập thơ " Không đề với thu" NXB quân đội 2011 và nhiều tập thơ in chung… Địa chỉ liên hệ: Nguyễn Đình Vinh Số nhà 166 đường Nguyễn Chế Nghĩa Thị trấn Gia Lộc -tỉnh Hải Dương Số điện thoại: 0983071067- 01668228229 TÁC PHẨM MỚI trân trọng giới thiệu chùm thơ của Nguyễn Đình Vinh:

 

 

Không đề cho em

Em

Không bước ra từ giấc mơ quả thị

Từ chuyện thần tiên cô Tấm ngày xưa

Không ông bụt chim sẻ đàn nhặt thóc

Chẳng hài xinh vắng cả yếm hồng

 

Anh lạc bước trong rừng chiều cổ tích

Lang thang tìm chuyện tình đẹp ngày xưa

Có điểm tựa anh bẩy nâng trái đất

Dắt em vui dạo chơi khắp thiên hà

 

Hãy lắng nghe tiếng thì thầm của lá

Tiếng cựa mình thao thức chồi non

Dốc cạn hết quanh ly mùa xuân hát

Trải lòng ta cùng nắng với hoa ngàn

 

Em cuốn anh trong xoáy nguồn hạnh phúc

Anh đắm chìm bao khao khát yêu thương

Trong sắc nâu của phù xa đất mẹ

Trên trang văn em tả gió trong lành

 

Mây vén tóc trăng tãi mình đáy nước

Đêm và ngày vẫn vần vũ giao ca

Anh bỗng thấy như vừa quen vừa lạ

Đêm giăng mùng ôm ấp hai ta.

 

 

 

Con gái xứ Đông

Đêm thị thành chập chờn mơ vỡ giấc

Nghe ngọt ngào thương thương lắm chèo quê

Gửi chút giao duyên ngấm nguýt câu thề

Của cô gái xứ Đông níu mời nhau đó

 

Tháng sáu chang chang trĩu cành vải đỏ

Nhớ tiếng gọi bầy tu hú chiều nay

Nhớ tiếng ầu ơ nhớ giọt nắng gầy

Nhớ nỗi miên man tan hoàng hôn châu thổ

 

Bạn ở nơi nào có nhớ mùi ngô đỗ

Thơm thảo quê mình khoai, sắn, lúa, Hải Dương

Bánh gai Ninh Giang dẻo ngậy nếp đường

Nghiêng chén trà xanh nuốt vầng trăng mười sáu

 

Có con bướm vàng lượn ngang bờ dậu

Vấn vít tơ hồng xe chị buộc em tôi

Kĩu kịt trưa hè tiếng mẹ ru nôi

Cho nỗi vấn vương hoá thành nhung nhớ

 

Khản tiếng cuốc kêu, tiếng đêm ợ thở

Trĩu nặng hai đầu Hồng Hà nhắc Cửu Long

Cô gái Hải Dương chúm chím môi hồng

Vai quẩy trĩu vồng ngực đồng bằng no đủ.

 

Ối a câu lý

Kiếm tìm phút ấy trong nhau

Để cho duyên phận kiếp sau chẳng đành

Bỏ bùa biếc mắt vòm xanh

Trao nghiêng dải yếm ta mình sánh đôi

 

Sợi thương ai nỡ buộc rồi

Về nhà dối mẹ chuyện tôi với mình

Ô kìa! Vướng bụi trúc xinh

Trèo lên quán dốc rơi hình bóng xưa

 

Anh về lót lá ban trưa

Cho em ngồi tựa song thưa mạn thuyền

Ba tầm nghiêng ngả làm duyên

Gặp chim loan phượng bên miền gốc đa

 

Ối a lọn tóc đuôi gà...

Ối a câu lý… Để ta đắm chìm.

 

Đồng vọng

Những giấc mơ của gió

Đa tình và lang thang

Em mơ

Giấc mơ đồng vọng, thoảng thơm chút ngỡ ngàng

Cái cầu ao một thủa

Giấu hình bà, mẹ, cha

Hớp hồn vào chiếc bóng

Bỗng giật rung vỡ òa

Không biết mùa thu đi đâu cõng nắng

Không biết mùa hạ hoang hoải phương nao

Không biết cánh phượng mỏng manh có còn ghi khắc cái thời xưa cũ

Không biết khi nào sẽ quên mất lời ru

Ta vẫn đi như khi tổ tiên lấy nồi giấu rốn

Úp mặt vào bầu vú no căng

Mùi của ngải bỏ bùa con mắt đói

Mùi xác thân sao nỡ để dành

Có lời yêu ngấm vào lá đắng

Có câu thương nào vương vấn tôi chăng?

 

Không đề với thu I

Chẳng biết vì sao mùa thu đi vội.

Bỏ lại những chiếc lá vàng xao xác đêm đông.

Chẳng biết vì sao cuộc tình đi vội.

Để nỗi cô đơn ngập kiếp má hồng.

Anh

Người đàn ông chạy trốn.

Chạy trốn những đam mê khát vọng.

Để sau lưng bao giọt buồn.

Từng giọt buồn

Vỡ vụn

Bởi khát khao ấp ủ một thời.

Em

Ngồi đếm nỗi buồn anh nỡ đánh rơi.

Nỗi buồn đặc quánh.

Một giọt

Hai giọt

Ba giọt

Nhiều nhiều giọt buồn khiến em không còn lành lặn.

Và trái tim tan nát muôn lần.

Con chim vàng ăn cắp mùa xuân.

Ăn cắp cả thời con gái.

Em lặng lẽ rầu rầu khoá cửa.

Chiếc khóa vô hình hoen ố thời gian.

 

Phụng Cầu Hoàng

Tỳ Bà hành

Em gảy khúc vô thuờng

Cung ai oán reo hồn thu lau lách

Bến Tầm Dương mây mù sương lạnh

Vẳng đêm thâu một tiếng Phụng Cầu Hoàng

 

Ta hóa thân theo cơn gió lang thang

Lặng lẽ bước trong lòng như vô hướng

Tỳ bà hành hóa hình trong mộng tưởng

Gợi trong ta nỗi nhớ nghê thường

 

Đã bao lần sương gió mưa tuôn

Em gặm nhấm nỗi buồn thu tan tác

Hồn Bạch Cư Dị sóng Trường Giang xô dạt

Lại ngu ngơ nỗi nhớ bạc đầu.

 

Tỳ bà hành

Lang thang mãi nơi đâu

Như vẫn gợi câu chuyện tình đau khổ

Văn Quân hỡi sao làm ta lầm lỡ

Quằn quại đau

Ôi khúc

Phụng Cầu Hoàng

 

Đêm Trác thị

Ta lại lang thang.

 

Môi Thu

Thu vàng

Hanh heo cốm mới

Cúc nhạt màu cõng nắng trên lưng

Nườm nượp tiếng mùa trườn trên bụng mặt trời

Phủ hồn trái đất

Lá non

Ngủ gật

Mười ngón thon tha thiết gọi mời

Trái sấu chát chua

Bao đời ăn dở

Đám trẻ con hớn hở

Trầm mình theo những dòng sông

Bóng thu

Ràn rạt trên những cánh đồng nứt nẻ chân chim

Di cư khuôn mặt mẹ

Thu vàng khe khẽ

Nô đùa đôi lứa tình nhân

Bản sonat xa gần

Lần lần lên từng khung cửa

Nụ thơm lần nữa.

Dấu môi thu in đậm mặt người.

 

Bến đợi

Về rưng rưng bật tiếng mùa

Câu thương thương

Gọi chát chua muộn màng

Con đò

Nào nỡ sang ngang

Để cho bến đợi

Gập hàng tóc mây

Xòe tay gom sợi nắng gầy

Ngu ngơ

Trăng lỡ rơi đầy

Thuyền xuân.

 

Ngỏ

Bên em đang có chiếu chèo

Đò ngang em lái…

xin theo em về

Sao em lại bảo " Chèo quê"

Chắc mê người hát

chứ mê gì chèo

Rằng anh ấp ủ một điều

Vì " ai" anh mới đánh liều xin sang

Kính thăm bố mẹ

họ hàng

Thăm " ai"

Thăm xóm

thăm làng

Được không???

Những mong trầu thắm

Rượu nồng

Đội dăm mâm lễ...

Thuyền rồng đón em!

 

Hồn quê

Chiều tà...

Những tia nắng cuối cùng làm bầu trời rực lên một màu vàng ánh

Vài sợi mây mỏng mảnh màu tím thẫm có viền sáng như nhũ kim

Phản chiếu xuống cánh đồng lênh láng nước

Mấy khóm lúa lưa thưa phất phơ hình răng lược

Ngậm đòng

Xa xa những ngôi nhà

Như vắng bóng đàn ông

Dưới những gốc hồng

Đám trẻ con khép nép nhìn qua hàng dâm bụt mọc

Cái chĩnh cà

Lăn lóc

Vướng buồn sợi nhớ thời gian

Ngoằn ngoèo những vết nhăn

Hằn sâu đuôi mắt mẹ một kiếp đa đoan

Gắn hồn vào đất

À ơi

Những câu thơ ướt mật...lời ru

Xuân về

Đám chim sẻ giật mình sau giấc ngủ bù...

Ngơ ngác

Lá non xanh xào xạc

Hồn quê.

 

Tròng trành

Em về bên bến sông Tương

Ngẩn ngơ

Ngơ ngẩn

Để vương lụy sầu

Mỏng manh

Trăng lẩn vào đâu

Phù dung tàn úa

Bạt màu sương mai

Phấn hồng

Mưa gió bợt phai

Chòng chành

Lạc chốn tuyền đài

Rơi thơ...

 

Câu lục bát đánh rơi

Tôi đi nhặt chút nắng tôi

Nhặt câu lục bát đánh rơi thủa nào

Câu lục rớt ở cầu ao

Để cho câu bát chìm vào ven sông

 

Nắng thơm rot tận cánh đồng

Câu thơ ướt sũng mà không kịp về

Câu lục trôi dạt bên đê

Mẹ tôi vớt cả câu thề để hong

 

Tháng hai lúa trỗ đòng đòng

Câu thương vấn vít nỗi mong đợi người

Yếm đào ngượng mụ còn tươi

Môi hường chúm chím em cười làm duyên

 

Câu thơ vướng phải mạn thuyền

Bỗng ai ném cả dấu huyền cho tôi

Câu lục bát vớt được rồi

Dường như nghe thấy đất trời tơ vương.

 

Yêu Hà Nội và em

Bao lâu rồi trời Hà Nội Vẫn xanh

Hoa vẫn nở và môi em thắm đỏ

Dẫu ngàn năm Thăng Long xưa còn đó

Dù rêu phong hồn thu thảo đây rồi

 

Đã bao đời vận nước có đổi ngôi

Mãi trường tồn cùng non sông cẩm tú

Tiếng ầu ơ tôi chìm vào giấc ngủ

Lại tìm về với Hà Nội thân yêu

 

Chân phiêu diêu lạc bước những buổi chiều

Mê mải ngắm mặt trời chìm khuất bóng

Tôi khao khát một tình yêu cháy bỏng

Được đằm mình cùng sông mẹ phù xa

 

Yêu những câu thương ... liễu rủ la đà

Yêu mùa thu vàng nồng nàn hoa sữa

Yêu vầng trăng non nghiêng nghiêng một nửa

Yêu phút thanh bình, yêu Hà Nội và em.

 

Đám cưới ngàn năm

Con phố nhỏ níu giữ chân tôi

Chén trà nóng bên vỉa hè quán cóc

Tiếng rao đêm khiến bao lần trằn trọc

Giấc ngủ mơ ai tào phớ đâu rồi

 

Bát phở Thìn quyện khói ngọt đầu môi

Thơm húng Láng trên gánh hàng bún trắng

Nhấp chén rượu ông đồ già trầm lặng

Liệu ngày mai ai xin chữ của mình

 

Ngất ngư rồi ta kết nghĩa đệ huynh

Vài hạt lạc cũng tào lao khối chuyện

Lý - Trần - Lê hay đến thời Vua Nguyễn

Tới hôm nay bao thăng biến qua rồi

 

Xuân ngập tràn em chúm chím đôi môi

Nghe giọng nói sao mà thân thương quá

Thành phố đổi thay dường như hối hả

Vẫn giữ nguyên nét duyên dáng bao đời

 

Dẫu thế nào trầu vẫn thắm bên vôi

Đồ sính lễ cốm làng Vòng em nhé

Mai anh sẽ xin thưa cùng cha mẹ

Đón em về đúng đại lễ ngàn năm.

 

Lục bát buồn

Đêm tàn trăng cũng rong chơi

Bỏ tương tư thả giữa trời ai hong

 

Phải chi gió nối tơ lòng

Phải chi sợi nhớ đếm đong không đầy

 

Hạ qua thu tới ngất ngây

Heo may cuốn cả ngàn mây buông chùng

 

Lặng nghe một chút hồn rung

Câu lục vỡ để tận cùng bát rơi

 

Trăng ngân vẳng chút xa vời

Sen tàn rớt nhụy đâu vơi hương nồng

 

Thả hồn vào cõi hư không

Lạnh chăn gối để tan đồng nát chuông.

 

Không Đề Với Thu II

Đêm trở dạ,những cơn tình thoát ngục

Hành tinh rung nghiêng ngả chiều quay

Bao chấn động trong lòng đất mẹ

Ào ạt xô nhan thạch tuôn trào

 

Đang điên loạn trong cơn hồng thuỷ

Chợt bình yên lấp lánh trời sao

Hoa hé nụ khai sinh trần thế

Mở thái dương nhô ngọn đỉnh hồng

 

Thu đã đến hay em vừa đến

Mắt dịu nhìn trời đất mênh mông

Sao nỡ dở phun dòng nhan bạc

Để môi kia chếnh choáng men nồng

 

Mây níu gió, gió đùa đụn gió

Xào xạc bay vàng úa sương mai

Thơ đắm đuối hay hồn đắm đuối

Bỗng rật rung ngàn vạn tiếng thu cười.

 

 

 

Xuân nơi đỉnh trời Lũng Cú

Xuân đã về trên đỉnh núi cao

Nơi cực bắc bên cột cờ Lũng Cú

Chút men lá chóe rượu ngô em ủ

Nỡ vô tình ngây ngất khiến anh say

 

Đêm trập trùng giá rét tái tê tay

Anh đâu biết tuyết choàng voan trắng núi

Cô gái Hơ Mông gò lưng cõng củi

Nước quý hơn vàng trên ngực núi nào đây

 

Xe có qua cổng trời xem mây ấp ôm mây

Xin hãy nhớ về Đồng Văn lên thăm cao nguyên đá

Mẩy hạt thóc... ngô gánh bao nhiêu vất vả

Có giọt lệ nào nhỏ từ đá mênh mông

 

Đám trẻ bên đường vắt vẻo giữa mùa đông

Nhoẻn miệng cười tươi mặc ngoài trời có là rét cắt

Những con ong mải mê hút mật

Dâng hiến cho đời tất cả ngọt ngào chăng

 

Thắng cố nồng nàn Quẩy Tấu... nhớ càng tăng

Cho dòng Nho Quế uốn mình vắt ngang qua sườn thung mơ ấy

Mèo Vạc, Yên Minh, Quảng Bạ, Đồng Văn...hay Cổng Trời cao là vậy

Thoáng một chút ngỡ ngàng mai đào nở mênh mang.

Kiếm tìm lời ru cỏ non

Ngày em sinh

Đất toác nụ cười khai mãn

Dòng sông giấu đi nụ cười hoài thai

Mặt trời mặt trăng quay vòng hoán đổi

 

À ơi lời ru, lời ru cỏ non

À ơi lời ru lời ru dịu hiền

Có con chim chẩu môi tha hạt

Đụng rơi những giấc mơ thật đẹp về anh

 

Ai mang theo mong manh câu ca

Định mệnh gắn những lời xích xiềng tình ái

Chắc tại khi chào đời ông tơ bà nguyệt đã chấm

Cái dấu chấm nhấm nhẳng không biết vâng lời

Rơi vào tật nguyền sợi buộc cổ tay

Cơn khát tình si, em khát anh trộn thành tiếng nấc

Tiếng nấc cuộn mình trong mặt trời chiều tím sậm

 

À ơi lời ru, lời ru cỏ non

À ơi lời ru, lời ru dịu hiền

 

Cơn mơ của em có anh

Chúa vạch tay trên lằn cổ ba ngấn

Cái mắt một mí đa tình

Cái môi chúm chím đa tình

Mười hai bà mụ tủm tỉm trước giờ giáng hạ

Thần tình ái xuề xòa chắp nhặt

Nối dây cung gắn sẵn mũi tên

Mũi tên tẩm mật mía ngọt lịm

Dính anh và em

Cả hai tan trong nồng nàn châu thổ.

 

Khoảng trống

Hoàng hôn trốn trong túi áo của anh

Em không cười bởi không còn lời diễn tả

Những đám mây trên trang thơ không chân

Nhưng với anh nó hằn học tại góc sâu con mắt.

 

Đêm chìm nghỉm trên đôi môi đỏ mọng

Vị mặn mòi chẳng từ biển sinh ra

Em gác những câu thơ

Những câu thơ chơi trò ú tim trong mầu men của đất

Lửa nhem hóa tro

Nhúm tàn trùm lên nấm mồ sinh tử

Thần chết ghếch chân mỉm cười ngạo nghễ

Lủng lẳng rơi một chiếc lá cuối mùa.

 

Gửi bình luận