Thơ tặng thầy giáo của Nguyễn Quang Tình

Chữ của thầy và lời ru của mẹ/ Sẽ theo tôi đi suốt cả cuộc đời/ Quê hương tôi, thân thiết quá người ơi/ Tôi tự nhủ hãy yêu quê như tình yêu tuổi trẻ/ Dù đi đâu, ở đâu tấm lòng tôi vẫn thế/ Yêu thầy tôi và cả đất mẹ quê Chàng. (Nguyễn Quang Tình - Tổng Công ty Công nghiệp mỏ Việt Bắc)

 

 

TÌNH NGHĨA THẦY TRÒ

(Kính tặng thầy giáo Phí Bá Quán và thầy Phí Đình Bích)

 

Gặp lại thầy sau gần năm thập kỷ

 

Lớp học đầu tiên thầy dạy chữ làm người

Năm sáu mươi hai thế kỷ hai mươi

Theo bạn bè tôi bước vào lớp học

Bàn ghế đơn sơ áo quần thô mộc

Có bạn đến trường chỉ mặc chiếc quần đùi

Nhà ai cũng nghèo, ăn uống cầm hơi

Trời giá rét nên lúc nào cũng đói

Lúc bấy giờ thầy đang còn trẻ tuổi

Dậy học trò như em út ở nhà

Đứa sáu, bảy tuổi, có đứa đã mười ba

Học lớp một đánh vần từng con chữ

Qua tháng, năm ai cũng đã trưởng thành

Kẻ ở, người đi, thầy đứng lại gieo  tiếp mầm xanh

Riêng  tôi xa quê thoát ly công tác

Thời gian cứ trôi đi với bao nhiêu công việc

Tìm tài nguyên và khai thác đá, than

Xây dựng công trình trên mọi miền đất nước

Lúc rảnh rỗi lại nhớ thầy thuở trước

Nâng bước cho tôi những bước đầu đời

Nay đã về già gặp được thầy vẫn muốn gọi “ thầy ơi”

Tiếng thưa thầy vẫn thân thương và đầm ấm quá

Tôi vẫn nghĩ dù có đi muôn phương, muôn ngả

Trở lại quê vẫn mong được gặp thầy

Dù tóc đã phai sương vẫn muốn mình trẻ lại

Tìm lại tuổi thơ đã lùi lại phía sau mãi mãi

Vẫn muốn được thầy kể lại chuyện học xưa

Mong cả câu hát mẹ ru tiếng ầu ơ

Chữ của thầy và lời ru của mẹ

Sẽ  theo tôi đi suốt cả cuộc đời

Quê hương tôi, thân thiết quá người ơi

Tôi tự nhủ hãy yêu quê như tình yêu tuổi trẻ

Dù đi đâu, ở đâu tấm lòng tôi vẫn thế

Yêu thầy tôi và cả đất mẹ quê Chàng.

 

Chàng Sơn, Thạch Thất, Hà Nội- năm Canh Dần -2010

Gửi bình luận