Thơ của Nguyễn Văn Nam (Quảng Nam)

Tác giả: Nguyễn Văn Nam Địa chỉ: An Bằng-Đại Thạnh-Đại Lộc-Quảng Nam Mail: tuyengiaodaithanh@gmail.com Điện thoại: 0988308322-0905878094

 

 

VỀ QUẢNG NGHE EM

 

 

Em có về xứ Quảng với ta không

Thăm phố cổ ngắm đèn lồng An Hội

Thả hoa đăng bồng bềnh trôi chẳng vội

Giữa nhẹ nhàng tĩnh mịch phố đơm hoa

 

Em có về thăm đất mẹ cùng ta

Tiếng rất trong Thanh Hà ôm tuổi đất(1)

Ai lặng lẽ nhào khuôn bên dòng đời tất bật

Phước Kiều ơi! Vang vọng tiếng chuông đồng(2)

 

Bữa xa làng em còn nhớ hay không

Thợ Kim Bồng thêu hoa lên kèo cột(3)

Áo lụa tà bay nhớ Mã Châu làng dệt(4)

Thương lắm con tằm rút ruột phía Đông Yên(5)

 

Cùng ta về đi dạo đất Duy Xuyên

Thánh địa lặng thầm nhớ thần dân Chiêm quốc(6)

Rộn rịp Lệ Bà cầu an dân thịnh nước

Tích đọng mấy đời nay chảy mãi với Thu Bồn(7)

 

Ai chợt hỏi: Về không? Nghe dạ bồn chồn

Tiếng trống Lâm Yên giục chân người vào hội(8)

Bàn Thạch đây rồi em ơi đừng vội

Mua gởi mẹ già chiếu cói dệt hoa quê(9)

 

Mỳ Quảng anh ơi!

Ừ! Cho thêm chút rau Trà Quế(10)

Cắn rộp miếng ớt xanh mà cay nồng đến thế

Bánh nướng bẻ giòn tan...nhớ mãi một thời

 

Rước Cộ đây rồi ghé lại anh ơi

Kính nén tâm nhang nhớ người ngao du Phước Ấm

Sông nước hữu tình hồn quê sâu đậm

Điểm đất làng họp chợ tự đời nao(11)

 

Anh dắt em về đi dạo Cù Lao

Vượt sóng trùng khơi xem yến về xây tổ

Lặn ngụp biển sâu đá ngàn năm khắc khổ

Trốn đáy đại dương ôm giữ vú nàng(12)

 

Mai em nhé! Anh đưa em về Quảng

Gặp tuổi thơ đã mù xa năm tháng

Uống giọt sương khi bình minh ló rạng

Ai chợt gọi tên mình: Răng đi dữ rứa mi...!(13)

 

 

-----------------

(1): Làng gốm Thanh Hà

(2): Làng đúc đồng Phước Kiều

(3): Làng mộc truyền thống Kim Bồng

(4): Làng dệt Mã Châu

(5): Làng dâu tằm Đông Yên-Thi Lai

(6): Thánh địa Mỹ Sơn

(7): Lễ hội Bà Thu Bồn

(8): Làng trống Lâm Yên

(9): Làng dệt chiếu cói Bàn Thạch

(10): Làng rau Trà Quế

(11): Lễ hội Rước cộ Bà Chợ Được

(12): Một loài ốc quý trong danh mục ốc xứ Quảng

(13): Tiếng địa phương Quảng Nam

VÀNG BÔNG HOA CẢI

Thế là hoa cải vàng bông

Cũng từ dạo ấy dòng sông chạnh buồn

Em như con nước xa nguồn

Về đâu phía ấy mưa tuôn trắng trời

Trách chi dang dở người ơi

Mấy mùa hoa trổ rụng rơi bên đường

Lặng bờ sông...lặng bờ thương...

Lặng thầm khúc hát vấn vương đôi bờ...!

Hỏi sông...? Nước cứ hững hờ

Bóng mùa hoa cải ngẩn ngơ sắc vàng

Ai lỡ chuyến...? Ai sang ngang...?

Ai ngồi bến đá kêu oan cuộc tình?

Bến sông ngày ấy chúng mình

Hẹn vàng hoa cải...giờ đành biệt ly

Tìm đâu nữa vết chim di

Lặng lờ con sóng xuân thì vàng rơi...!

 

GÓC QUÊ

Con muốn về nhặt nhạnh tuổi ấu thơ

Hong mưa nắng chân trần trên sỏi đá

Mùa về lăn đụn rơm cười nghiêng ngả

Cục tác cục ta...hứ hự đuổi đàn gà

 

Con muốn về cùng thơ ấu ngày qua

Lăn lóc đồng quê cưỡi trâu cười ha hả

Tuổi thơ ơi đằm mưa đồng trắng lóa

Bì bõm úp nơm đuổi bắt chú rô đồng...

 

Con muốn về quê ngoại hái trầu không

Ngoáy miếng cau tươi ngoại ngồi nhai bõm bẽm

Quê hương ơi lấm lem mùa nước nổi

Vệ cỏ ven đường nhàu rạp dưới bàn chân

 

Con muốn về ngày tháng cứ bâng khuâng

Ngong ngóng đầu thôn mẹ về mua quà chợ

Lang bạt bốn phương cơn mê nào ú ớ

Lại trở về quê mẹ...Đại Lộc ơi...!

 

RONG CHƠI…

Em có về…viết hộ lời thơ cuối

Chẳng con sông mùa lũ cuốn xa mờ

Chẳng phố hoa đèn giăng đầy ngắc ngứ

Chẳng một cung trầm…lạ lẫm…cứ vô tư…

 

Em có về…ngắt hộ đóa tương tư

Ghép giữa lòng ai tháng năm nào lữ thứ

Mỗi bước chân trần bãi bờ tư lự

Khúc sông quê óng ánh phía mong chờ

 

Em có về…tắm gội bãi non tơ

Hỏi triền dâu non ngóng bên bồi bên lở

Tiếng nghé con gọi đàn ngơ ngớ…

Nghe tuổi thơ mát rượi ven bờ

 

Em có về…cùng gom nhặt bến mơ

Hỏi khúc đồng xa bao ngày mong nhớ

Gọi rặng trâm bầu nghiêng nghiêng một thuở

Tiếng tơ vương hay bóng nước u hoài…

 

Ta đưa em về cho nắng bớt hanh hao

Gom nhặt đồng dao bốn mùa rong ruổi

Tắm cơn mưa cuối mùa trút vội

Quê mẹ đây rồi…canh cánh mãi…ngày xưa…

 

MÙA XUÂN VỀ CÙNG EM

Ta lạc giữa mùa đông

Không một lời lạnh căm giá rét

Để nghe

Tim vẫn ấm nồng lời ru tình ca bốn mùa trăn trở

Hạ có gì đâu

Ta lặng sâu trong phượng hồng, mực tím

Hỏi bạn đâu rồi…?

Sách vở nhớ mùa thi

Con phố không tên

Ai thầm thì…chờ nhau nhé!

Chợt thu…góc nhớ úa vàng

Vòng xe xưa cuộn tím sắc bằng lăng

Mỗi cánh mỏng đong đưa cùng bước vội

Áo trắng tinh khôi

Vướng bận…

…Gọi giảng đường…

Thế là em

Mùa ấy

Yêu thương

…Bỏ phố nhỏ

Về đồi nương

Cùng trẻ con nô đùa i a lời ngày ta đến lớp

Trắng ngần xuân góc núi rực hoa ban

Mai này em…!

Mai này xuân…

Trở lại…phố mai vàng!

BẾN QUÊ TÔI

Ầu ơ lời lời ru mùa đông

Mạ non đương độ ru vồng cải non

Bốn bề trở giấc mơ con

Tha hương…hỏi cố nhân còn đường quê?

Vẫn bờ kênh nhỏ lê thê

Ca dao ngày ấy…lời thề…về đâu!

Tàn đông…phơn phớt sầu đâu

Tha phương mấy độ…gọi nhau…quê nhà

Tàn canh lạnh bóng trăng tà

Cố nhân ơi…cố hương…đà về chưa?

Bao mùa dầm nắng hong mưa

Đất quê cằn cỗi…vừa ưa bụi bùn

Đất quê bao bận u buồn

Góc tre cong vít…ước chừng lãng quên

Tuổi thơ…đồng cỏ ướt mềm

Bến quê mưa…bến chông chênh gọi mình

Lòng ta cuốn sợi bình minh

Nối bờ ngang dọc..xuân tình cùng em!

 

GIỮA KHÚC CA XUÂN

Ta nghe vọng lại lời năm cũ

Mỏng mảnh hồn nhau giữa mù u

Lúa đồng xanh gió vi vu

Bước chân lạc nẻo…lời ru mô rồi

 

Cầu tre chiều ấy nhớ không? Tôi!

Đò ngang em đợi…bến chơi vơi

Sóng xô…dạt tháng ngày rồi

Mỗi lăn tăn gợn…buông lơi hững hờ

 

Mai vàng thắm thờ ơ chi bấy

Én lượn vòng ngọ nguậy thiên thanh

Dạ xuân trở giấc thâu canh

Tình xuân lay lất tơ mành rong rêu

 

Sông quê nhớ lời ru ngọng nghịu

Ta-ngư ông rọng rệu thuyền con

Lặng nhìn tự phía đầu non

Vọng lời lang bạc héo hon phù trầm…!

XUÂN VỀ

Em ơi xuân chạm lòng đêm

Tiếng rao khắc khoải chênh vênh nao lòng

Đã đành phận kiếp ăn đong

Tằm tơ…tóc mẹ gió hong cuối trời…

Xuân về trong giọt sương rơi

Góc vườn quạnh vắng…em tôi lỗi thề

Cải vàng óng cả chiều quê

Mưa xuân lay nhẹ lối về miên man

Ta nghe xuân gội nắng vàng

Trải chiều tảo mộ ngút ngàn khói bay

Xuân về lối ấy tóc mây

Mang câu nhân ngãi…trả vay với đời…

Em đi lạc tận chân trời

Ta về va vấp mồ côi sao đành

Xuân ơi gió nhẹ sau mành

Tiếng rao làng cũ…mình anh thẫn thờ…

KHOẢNG CÁCH BÌNH YÊN

Em vẫn ngóng đảo xa

Nơi Trường Sa sóng vỗ

Gởi về anh mắt phố

Ánh trăng mơ đất liền…

 

Em đi về cao nguyên

Nhớ địa đầu Tổ quốc

Nhìn cánh buồm xa khuất

Trông tin từ khơi xa…

 

Bao mùa xuân đi qua

Bài tình ca vượt sóng

Lời đôi ta ước vọng

Ru Sinh Tồn bình yên…

 

LÝ MỒ CÔI

 

Đêm dài tí tách mưa rơi

Chợt ai hát “Lý mồ côi” … chạnh lòng…

Cha đi…tay mẹ bế bồng

Hoang vu trên bến không chồng…lệ rơi!

Ai làm nhân ngãi như vôi

Hồng nhan mẹ gánh một thời long đong

Tảo tần năm tháng thầm mong

Ấp iu con dại giữa dòng phù sinh?

Trời trêu chi kiếp điêu linh

Lá vàng còn thắm…lá xanh mô rồi

Ngóng quê…chân bước bồi hồi

Vu vơ lạc lõng…trông vời miền xưa

Não nùng vọng tiếng gà trưa

Gọi anh, kêu mẹ…! Mới vừa hôm qua…!

Giờ con độc bước phương xa

Đôi môi mấp máy…quê nhà đìu hiu…

Bên sông tu hú gọi chiều

Lòng con quặn thắt…khăn điều phù tang

Gió quê vi vút gọi ngàn

Thổi chi réo rắt…tiếng đàn buồn rơi…

Yêu thương lạc giữa trùng khơi

Sóng xô điệu “Lý mồ côi” …bềnh bồng…

 

NHỮNG NÉT VẼ CONG

 

Ai vẽ những đường cong

Xoáy vòng mặt ao làng cũ

Con tràu, con rô không nỡ cựa mình

Cọng súng nghiêng nghiêng…

Cọng sen nghiêng nghiêng…

Mặt ao nghiêng…

Ánh trăng nghiêng…đâu đợi gió vãn đồng?

Ta thong dong

Nghiêng nghiêng giữa hai chiều quên nhớ

Ngày qua…vụn vỡ thiếu thời

Ngày nay…vụn vỡ đôi mươi

Ngày mai…hoa trái xanh tươi

Ta viết vần thơ cuối…

Đong đưa trăng…nghiêng đến vô cùng!

Ai đếm hoài trong đợt sóng mông lung

Hiểu chăng?

Thẳm sâu lòng xát muối

Mặn đến khôn cùng

Bến!

Hôn mãi…

Bãi bờ cong…

Ta lạc chân giữa những lối vòng

Giữa đường đời cong cong

Em-Ta và…lối vòng thân ốc

Giữa đắm lệ tình…phũ phàng khô khốc

Những lối nghẹt người…bước ta cô độc

Nhân thế đua vòng…

Ai lại vẽ…những đường cong…?

TÌM BÌNH YÊN SAU BÃO

Sau tháng ngày nắng quái chênh vênh

Cha bước đi về miền đất lạ

Chút bình yên ngủ quên trong hạ

Con giật mình...trăn trở triền miên

 

Muốn về tìm gọi chút cố nhiên

Sau bao bận bão giông hằn học

Mẹ ôm con đêm dài trằn trọc

Vắt thanh xuân...vạt mộng úa nhàu

 

Đâu giống xưa...mơn mởn tháng ngày

Bước chân mẹ...chiều loang vệt nhớ

Cha ngập ngừng...đi...về...không nỡ

Thổn thức con...mong đợi từng giờ...!

Năm tháng cong veo có ai ngờ

Lời mật ngọt mẹ ôm ngắc ngớ...?

“Mái nhà tranh-Tim vàng” dang dở

Cha có về...? Nắng rực rỡ sau  mưa...?

 

Nước mắt ngược vào lòng...

Hờn dỗi...những ngày xưa...!

 

NHẮN GỞI QUÊ NHÀ

 

Đến bao giờ về quê mẹ thân yêu

Ngắm con sông bên bồi bên lở

Đi giữa triền dâu miên man niềm nhớ

Điệu hò khoan ngắt ngớ cả mái chèo

 

Bao giờ về mái lá vẫn gieo neo

Triền dốc vắng bóng người thương còn đợi

Lòng thổn thức từng đêm mơ quê ngoại

Tự miền xa nghe đau đáu thẫn thờ

 

Bao giờ về bỡn cợt trận ấu thơ

Nghịch sỏi nâu lằn roi còn in dấu

Trầu thắm xanh, cau nồng nàn tháng sáu

Chẳng kịp về têm ngoại lỡ xoáy đồng

 

Bao giờ về cho thỏa nỗi chờ mong

Cho bõ bẽn những niềm mong xa ngái

Trọn lời xưa mẹ hứa cùng con gái

Chuyến tàu xa một bận dắt con về...

 

Bao giờ về thôi thổn thức cơn mê

Dưới bóng tre xanh long lanh hoài vọng

Gom hồn quê trong tim bao lắng đọng

Giấc mơ con...không lỗi hẹn quê nhà...!

LỜI RU HẢI ĐẢO

Về đâu hỡi cánh buồm nâu

Về đâu hỡi cánh hải âu ngàn trùng

Cho ta nhắn phía vô cùng

Ai mang sắc thắm ước chừng vời xa…

 

Trò ơi! Góc nhớ ngày qua

Đong đưa bóng điệp la đà bằng lăng

Đường làng áo trắng tung tăng

Hẹn nhau vờn đuổi bóng trăng đêm rằm…

 

Gọi về miền nhớ xa xăm

Trò chơi cút bắt…bạt tăm nơi nào

Lặng lòng đêm những chiêm bao

Giấc mơ trên sóng nôn nao quê nhà

 

Chiều hôm nghiêng bóng mẹ già

Ngõ quê ngong ngóng con xa chưa về

Nhớ em một sớm triền đê

Tiễn anh đi…trọn lời thề non sông

 

Hẹn từ Xuân-Hạ-Thu-Đông

Hết mùa chinh chiến lập công tương phùng

Biển khơi sóng gió chập chùng

Lòng ta vỗ nhịp đập cùng Trường Sa…

GẶP CÂU THƠ ĐI LẠC

Nhặt vụn vỡ trên đường về xóm cũ

Bao yêu thương vắt vẻo mảnh mơ hồng

Gởi rừng chiều khắc khoải nỗi chờ mong

Ai thấp thoáng trong chiều vàng phố núi

 

Nhớ câu thơ đánh rơi ga tàu cuối

Vụng về vương trên áo kẻ đồng hành

Khúc tình thơ ngăn ngắt cánh rừng xanh

Ngăn ngắt nhớ..cao nguyên còn hờn trách

 

Chuyến tàu đêm gạ đường ray lách cách

Ánh trăng khuya tựa vai áo chòng chành

Ta giật mình vệt sáng vụt qua nhanh

Nghe buốt lạnh…cao nguyên chờ ta nhé!

 

Gió đồng quê mang lời ai thỏ thẻ

Hạ ngân nga xa vắng khúc tự tình

Như đâu đây lời gọi trái tim mình

Vần thơ ấy…hình như ngày đi lạc…?

 

Có ngờ đâu sau hành trình lang bạt

Gặp câu thơ phiêu dạt đất quê nhà

Gặp lại người lữ khách cuối sân ga

Gặp em-ta và câu thơ ngày cũ…

LỜI NHẮN BAN MÊ

Về cao nguyên chưa em

Cho anh gửi lời vu vơ trên đá

Mượn tiếng hát ai…nhịp cồng chiêng giục giã

Phiến đá vô hồn

Tựa lưng mình…

Chợt nhớ chợt quên

Bàn tay vân vê rêu đọng góc thềm

Triền dốc…

Bờ hoang…

Gùi mây…

Và hết thảy!

Em về nữa mấy mùa hương cao nguyên bỏng cháy

Đừng để lòng ta nung chảy xứ bazan!

Đừng để cao nguyên

Khóc vãn

Khúc vội vàng…!

LẶNG

Nghe tiếng gió rơi đều

Lẫn trong mưa thật khẽ

Nghe hạt nắng xôn xao

Gọi bạn bè…quạnh vắng

 

Ta gọi lời gió hát

Ta gọi lời mưa rơi

Ta gọi ngày chơi vơi

Gọi những gì xa ngái…

 

Để gặp khúc thu phai

Gặp chiều quê yên ả

Tiếng chân nào vội vã

Giữa cuộc đời hư vô

 

Ta nghe những hôm nào

Lời thì thầm…bạn hỡi

Đường xa bao tiếng gọi

Cố nhân ơi…gọi gì?

 

THIÊN THẦN

Tặng con trai ngày chào đời

 

Cơn mưa thất thểu vòng lối phố

Đuổi nắng chiều lẩn phía hàng cây

Ta lặng mình…nhịp đất đâu đây

Bao trăn trở thiên hà quẫy cựa…

 

Nghe tiếng đêm trườn nhoài bếp lửa

Dáng ngoại gầy khóe mắt chợt cay

Củi ngày mưa hun vệt khói dày

Từng khối đặc mây giăng khắp ngả

 

Bé con ơi! Thôi ngày rơm rạ

Chú bê non bỡn cợt cỏ mềm

Giả ngựa hùng tung vó đuôi vênh

Chợt lạc nẻo…ngớ nghênh …gọi mẹ!

 

Bé con ơi! Con có lắng nghe

Mẹ xoa tay: Thôi đừng nghịch nhé…!

Sớm hai mươi…“Mặt trời” be bé

Đóa thiên thần bừng nở đầu đông!

 

Đóa hoa lòng ba mẹ đợi trông

Bao chiu chắt mười ngày chín tháng

Tiếng reo vui vầng dương ló rạng

Mũm mĩm hồng ủ giấc trẻ thơ...

 

Gửi bình luận