Thăm thầy giáo cũ

Mỗi dịp Tháng 11 về lòng tôi lại chộn rộn bao nhiêu cảm xúc : Có cái bâng khuâng của cậu học trò trường làng lại có cái nao lòng của một thời làm nghề dạy học... Khi đứng trên bục giảng mình dễ cảm nhận và quý trọng hơn nỗi lòng của các thầy, các cô đã từng chăm lo, dạy dỗ mình khôn lớn, trưởng thành. Tình thương mến, lòng biết ơn các thầy, cô sẽ mãi còn thắm đỏ như màu của bông hoa gạo nơi cổng trường năm nào.

 

 

 

Mấy chục năm đi xa em lại trở về

Thăm mái trường quê, thăm thầy giáo cũ

Thầy đón em sững sờ bên bậu cửa

Em không sao nén nổi nghẹn ngào

 

Thầy đã già thêm tóc bạc nhiều

Em kịp nhận ra nụ cười thuở trước

Vẫn nụ cười bao dung đến vô cùng thân thuộc

với em, cậu học trò ngỗ nghịch và biết nhận lỗi lầm...

 

Thầy lại đưa em đi dưới cổng trường

Cây gạo thân quen chìa hoa đỏ lựng

Hoa gạo ơi, chẳng phai màu theo năm tháng

Thắm mãi lòng tôi tự thuở nào...

 

Như tự thuở nào em đi trong mơ

Có chú bướm vàng bên vòm dâm bụt

Dù đã trưởng thành giữa đời công tác

Về bên thầy... em vẫn cứ trẻ thơ

 

Bạn bè em đứa gần, đứa xa

Có người ra đi không bao giờ trở lại

Nhưng điểm hẹn thì vẫn còn mãi mãi

Là mùa xuân tụ hội ở bên thầy

 

Đã bao lần đứng trên bục giảng

Trước long lanh ánh mắt học trò

Em mới hiểu nỗi lòng thầy năm ấy

Trở trăn từng trang giáo án canh khuya ...

 

Gửi bình luận