Chùm thơ của Nguyễn An Bình

Nhà thơ Nguyễn An Bình tên thật là LƯƠNG MÀNH; Sinh ngày 21-06-1954 tại An Bình Cần Thơ; Tốt nghiệp Đại học sư phạm Văn; Nghề nghiệp: dạy học. Chỗ ở hiện tại ; 108/95/114A Nguyễn Việt Hồng Q.Ninh Kiều TP Cần Thơ ĐT 0909697644/ Email luongmanh2106@gmail.com/ Blog: http://l.blogtiengviet.net/ Làm thơ viết văn từ 1967/

 

 

HẠT MƯA LONG LANH

 

Anh kể em nghe nếu còn có thể

Con đường lá vàng ngập cánh dầu rơi

Vòng bánh xe quay bao giờ nhìn lại

Mưa rớt vai người, hạt lệ vỡ đôi.

 

Hạt nhớ theo em về miền đất lạ

Có ủ men say  nỗi nhớ mong chờ

Mây trắng mang theo tình anh xa quá

Còn thương một thời tình nhỏ ngây thơ?

 

Hạt thương theo anh phong trần dâu bể

Nơi chốn quê nhà hình bóng mong manh

Nghe tiếng mưa rơi lòng sao buồn thế

Những giọt tình sầu trên lá long lanh.

 

Mơ thấy em về gió cuốn thu sang

Ngơ ngác đường xưa lại trải hoa vàng

Một chút mưa thơm nồng nàn hương cốm

Rung động đầu đời cất nhịp ngân vang.

 

Tháng 2/2014

 

HẠT NẮNG MÙA XƯA

 

Hạt nắng nào rơi trong mắt em

Lên bờ vai áo lụa nhung mềm

Trên bến sông chiều xuân gió thổi

Trong tim anh khúc nhạc êm đềm.

 

Hạt nắng nào rớt xuống môi thơm

Đượm hương con gái má em hồng

Thơ tình anh viết thời mới lớn

Gởi cùng lá nhớ bước chân son.

 

Hạt nắng mong manh

Hạt nắng dịu dàng

Theo từng cánh bướm đón mùa sang

Sưởi ấm lòng nhau ngày đông giá

Để trái tim anh rộn tiếng đàn.

 

Tìm đâu em hỡi ánh sao rơi

Hạt nắng ngày xưa đã lên trời

Để lại trong anh mùa hạ đỏ

Tường rêu ngói cũ cánh phượng rơi.

 

Đời vẫn trôi hoài, nước vẫn xuôi

Sông sâu bên lỡ nhớ bên bồi

Hạt nắng mùa xưa thành giọt lệ

Mắt dấu tình sầu lệ vỡ thôi.

Tháng 2/2014

 

HƯƠNG HOÀNG LAN

 

Nhà em ngày xưa góc phố

Thơm nồng từng cánh hoàng lan

Một thời anh hay trốn học

Đợi chờ hương tóc bay sang.

 

Lòng anh gởi theo cánh gió

Nồng nàn từng chiếc môi hôn

Em như hoa quỳnh muộn nở

Say tình thơm ngát hương đêm.

 

Hương hoàng lan!

Hương hoàng lan!

Thương em một thuở đá vàng

Thềm xưa hoa cau lại rụng

Anh còn chưa hết bâng khuâng.

 

Hạ đỏ bao lần phượng nở

Sen hồng lại nhớ thu vàng

Tàn đông sao còn tuyết trắng

Xuân xanh yêu mãi tóc nàng.

 

Bốn mùa qua đi rất vội

Hình như gió đã sang mùa.

Ngày xuân anh về qua đó

Tình còn ngơ ngẩn hương xưa.

Tháng 2/2014

 

Gửi bình luận