Chùm thơ của Trương Kỉnh Nhơn (An Giang)

Ví như chiếc lá/ Lìa cội nhớ cành, nợ cơm áo oằn vai/ Ngước nhìn mây bay/ "...Cố nhân còn không mỗi chiều hong tóc/ Con nước lớn ròng, cơn rào bật khóc/ Sông vơi sông đầy bên đục bên trong..." (Thơ của Trương Kỉnh Nhơn- Giáo viên Trường tiểu học “A” thị trấn Phú Hoà – Thoại Sơn – An Giang DĐ: 0987. 022 656)

 

 

EM CHUYỂN TRƯỜNG

(Tặng P.T)

 

Em chuyển trường

Hè rưng rưng nắng

Hàng phượng trước sân đứng lặng

Những buổi chiều mặc kệ lũ ve ngân.

 

Em chuyển trường

Hoa nắng rụng đầy sân

Bỗng vụn vỡ theo mưa chiều vội vã

Em chuyển trường

Đất trời như khác lạ

Ta buồn – vui, nóng – lạnh đến vô chừng.

 

Em chuyển trường  - (Em chỉ là người dưng)

Mắc mớ chi ta trách mưa, trách nắng

Rồi mai đây mỗi lần ngang bục giảng

Ta trộm nhìn chẳng thấy áo dài bay.

 

NƠI CỦA NGÀY VỀ

 

Rồi ta cũng được về thăm

Ngôi trường nhỏ với dòng sông trước nhà

Mấy mươi năm, mấy mươi năm xa

Em không còn nhận ra ta hay giả vờ mặt lạ?!

 

Ví như chiếc lá

Lìa cội nhớ cành, nợ cơm áo oằn vai

Ngước nhìn mây bay

Cố nhân còn không mỗi chiều hong tóc

Con nước lớn ròng, cơn rào bật khóc

Sông vơi sông đầy bên đục bên trong.

 

Ta về quỳ trước bến sông

Thả lời hẹn cũ đỏ dòng phù sa.

08/04/2015

 

MƯA ĐẦU MÙA

 

Cơn mưa vừa ngang qua đây
Rơi trên mái lá, trên cành cây, ngọn cỏ
Trên mặt sông và trên phiến đá
Vội vã rồi vội vã...
Mưa đầu mùa!

 

Mưa đầu mùa
Em chưa kịp gom nỗi buồn hong ngoài hiên gió
Nắng vẫn lung linh xiên từng sợi nhỏ
Mong manh và mong manh!

 

Mưa đầu mùa, 
những hạt mưa mành
Đến rất lạ và đi cũng rất lạ
Như em tôi chưa kịp nói lời từ giã
Mưa đầu mùa, rất lạ hạt mưa rơi!

 

11/4/2015

 

CHÙM THƠ HAI CÂU

(Cà phê – tự vấn – vu vơ

Ngẫm suy – Nhân quả - đề thơ – ru mình)

 

CÀ PHÊ

Một ly, một muỗng, một bình

Một ta với lại một mình ta thôi.

 

TỰ VẤN

Tựa chiều đếm nắng qua sân

Đếm tay ta đã bao lần dối nhau.

 

VU VƠ

Hẹn bên kia dốc con đường

Chừng ta được gặp bụi vương trắng trời.

 

NGẪM SUY

Đêm thăm thẳm, ngày mênh mông

Tránh sao khỏi những long đong phận người.

 

NHÂN QUẢ

Sống nhau thành thật kiếp này

Để khỏi mắc phải đoạ đày kiếp sau.

 

ĐỀ THƠ

Soi đèn lượm chữ gieo vần

Cùng đêm sám hối những lần điêu ngoa.

 

RU MÌNH

Ngủ yên nhé, những đam mê

Ta còn bơi giữa bốn bề trần gian!

Gửi bình luận