Chùm thơ hướng về Ngày Phụ nữ Việt Nam (20/10) của Hoàng Cẩm Thạch (Nghệ An)

 

LỜI RU

Ngày xưa mẹ hát ru con

Tiếng bà ru cháu, ngõ mòn xôn xao

Ngày xưa trúc mọc bờ ao

Tiếng Cu Cườm gáy lặn vào giấc mơ

 

Con đi lòng mỏi mong chờ

Cánh cò ướt sũng cơn mưa tới trường

Ru hời… năm tháng yêu thương

Cánh đồng ngập lũ. Chiến trường cha đi.

 

Lời ru một thở hàn vi

Tuổi thơ, cánh võng xanh rì hàng tre

Cánh diều man mác hồn quê

Tiếng ru ứ ớ cơn mê, giấc nồng

 

Bóng ai cắt cỏ vên sông

Trăng non gác núi cho lòng chơi vơi

Lời ru cây biếc xanh chồi

Dòng sông mướt mát lở bồi sóng reo

 

Lời ru năm tháng quê nghèo

Lắng hồn câu Vý trong veo bến chờ

Ru con tiếng mẹ ầu ơ

Bình yên giấc ngủ bến bờ tương lai …

Trại sáng tác Nha Trang, tháng 9/2018

 

GÍA NHƯ…

Giá như ta quên được nhau

Thời gian đâu phải chịu đau tim này

Thu buồn một thoáng heo may

Khát khao chi một vòng tay hỡi người !

 

Lặng nhìn đếm giọt mưa rơi

Nghe lòng nằng nặng, đất trời cách xa

Nhớ dốc đèo núi sương sa

Một mình phố thị đường hoa sữa gầy

 

Lá thu ngơ ngác rơi đầy

Tìm về kỷ niệm phút giây êm đềm

Giá như học được chữ quên

Nguôi ngoai nỗi nhớ, thu mềm heo may…

29/9/2018

 

TỰ HÀO CHA - NGƯỜI CHIẾN SỸ BIÊN PHÒNG

Mẹ đừng buồn cha không về kịp

Chắc đêm nay cha phải ngủ rừng

Dốc đèo trơn, mưa núi rưng rưng

Đêm chạy lũ,  bữa cơm bỏ đói

 

Rừng hoang vu, dấu chân mòn lối

Con thầm nghe khẩu lệnh trong tim:

Những bước đi tuần tra biên giới

Thương dân nghèo, giấc ngủ chưa yên

 

Những đêm trắng, thức cùng đồng đội

Gió hoang vu, sương núi mênh mông

Giữ đường biên, thiêng liêng cột mốc

Tự hào cha – người chiến sỹ Biên Phòng!

 

Dẫu về xuôi lòng cha thao thức

Nhớ biên cương … mẹ nhé đừng buồn!

Ở nơi ấy tuần tra canh gác

Đêm ngủ rừng vời vợi  yêu thương …

Vinh, ngày 9/7/2018

 

TÌNH SÔNG

Sông chảy ngược về miền ký ức

Bước chân trần náo nức đường quê

Đồng lúa thơm hương thầm thì biếc

Bóng mẹ xưa sớm tối đi về

 

Cha thức trọn đêm dài may áo

Con vô tư chỉ biết đòi quà

Bông hoa gạo tự rơi, tự cháy

Để hôm nay khắc khoải người xa

 

Con về miền sông nước bao la

Nơi mẹ tiễn chàng trai ra trận

Con đò nhỏ một thời bom đạn

Máu bao người đỏ mặn phù sa

 

Chuyện bao đời sóng biếc quê ta

Như tình mẹ mênh mông cỏ biếc

Sông cứ chảy ngàn đời thao thiết

Nặng tình yêu sông chẳng đổi dòng…

22/2/2018

 

LÁ VÀNG Ở LẠI

Chắp tay mẹ hỏi trời xanh

Lá vàng ở lại trên cành lắt lay

Lá xanh rụng xuống đất dày?

Con đi mòn mỏi đêm ngày mẹ mong…

 

Bao lần mẹ ngóng mẹ trông

Bóng người con gái má hồng xinh tươi

Mơ con trong ánh mắt cười

Làn da trắng mịn rạng ngời tuổi trăng

 

Con về vụt ánh sao băng

Cái ôm nồng ấm, nhoắng nhoằng rồi đi

Làng trên xóm dưới vân vi

Con gái ở lại mà đi lấy chồng!

 

Con cười nói nhẹ như không

Đánh xong giặc Mỹ “tra gông”, khó gì

Lúa xanh con gái đang thì

Gió mơn man thổi xanh rì đồng xa

 

Chỉ thương mẹ ở lại nhà

Bước đi không vững, mắt nhoà … nhớ con

Tuổi già lòng những héo hon

Run run mẹ khấn Truông Bồn linh thiêng…

22/8/2018

 

ĐÃ AI KỊP TẮM ĐÂU

Dưới lòng đất, có bao người yên nghỉ

Chạy chậm thôi, chậm chút nữa con ơi !

Qua Truông Bồn, nghe hàng cây thủ thỉ :

Họ vừa xong từng ca trực thông đường …

 

Đừng đánh thức, tuổi đang ăn thì ngủ,

San đường về, đã ai kịp tắm đâu !

Đầu tóc bết mồ hôi và bụi đỏ

Trong giấc mơ thơm hương sả gội đầu…

20/6/2018

 

LỜI HỨA VỚI TRUÔNG BỒN

(Yêu quí tặng PV – BT ĐoànThanh Lương và Đoàn làm phim đài TH. TP HCM)

 

Em đã đi suốt chặng đường dài

Từ thành phố Hồ Chí Minh - hơn ngàn cây số

Vì một lời hứa

Với Truông Bồn !

 

Dẫu các anh, các chị không còn

Dẫu thịt xương tan vào lòng đất

Nhưng chúng em biết thêm sự thật:

Tất cả vì Miền Nam !

 

Cung đường năm ấy đạn bom

Ngày đêm cày xới

Xe vẫn thông đường như trẩy hội

Mang theo tiếng cười con gái Nghệ An…

 

Trời miền Trung - nước mắt- mưa chan

Khói hương bay - lòng người nức nở

Hàng thông reo – gió ru ai ngủ

Em mang về  lời hứa phương Nam…

22/5/2018

 

Bình luận

  1. Nguyễn Thị Phương Anh
    KHAU PHẠ MÙA THU

    Chúc mừng tác giả có chùm thơ hay ! Khau Phạ theo tiếng dân tộc Thái có nghĩa là "sừng trời" chứ không phải là "rừng trời" (Chiếc sừng núi nhô lên tận trời). Xin được chia sẻ bài thơ KHAU PHẠ của tác giả Phương Anh (Tập thơ HẠT MẶT TRỜI- NXB Văn học 2018) Khau Phạ quanh co dựng cổng trời Sườn non sóng lúa trải vàng tươi Người theo cánh gió neo sừng núi Gọi áng thu bay tỏa rạng ngời. (Đèo Khau Phạ, tháng 9/ 2017)

Gửi bình luận