Chùm thơ của nhà thơ Kim Quốc Hoa

Nhà thơ Kim Quốc Hoa là Biên tập viên cao cấp, từng lãnh đạo 6 cơ quan báo chí: Chiến sĩ Hậu cần, Tuổi trẻ Thủ đô, Lao Động - Xã hội, Xây dựng, Doanh nghiệp Đầu tư nước ngoài và Người CaoTtuổi. Ông còn góp phần phát triển tờ Văn nghệ Trẻ (2004-2006). Đặc biệt, gần 10 năm làm TBT báo Người Cao Tuổi, ông đã đưa cơ quan báo chí này trở thành tờ báo tiêu biểu về chống tham nhũng, tiêu cực trong đời sống xã hội. Ngoài làm báo, ông còn sáng tác thơ. Ông đã cho xuất bản các tập thơ: CÙNG NGƯỜI RA TRẬN (NXB Hội nhà văn-2005), Thơ KIM QUỖC HOA (NXB Hội nhà văn - 2017) và nhiều ấn phẩm khác. Hiện ông tham gia Ban Cố vấn của TPM.

TPM trân trân trọng giới thiệu chùm thơ ông mới sáng tác.

 

TÂM SỰ Ở HANG TÁM CÔ

Hôm nay trở lại Trường Sơn

Đường hai mươi (20) Quyết Thắng còn hoang sơ

Dừng chân chốn hang Tám Cô

Ùa về những kí ức ngờ chiêm bao

Các anh, các chị ngày nào

Tuổi xuân phơi phới đi vào miền Nam

“Pháo đàì bay” Mỹ ầm ầm

Trút bom dọc tuyến lửa tầm ban trưa

Vội vào trú ẩn nào ngờ

Bom rơi khối đá khổng lồ lấp hang

Những người chiến sĩ hiên ngang

Ôm nhau gọi mẹ vọng vang núi rừng.

Nắm hương bén lửa bập bùng

Đàn bươm bướm trắng bỗng dưng tràn về.

Lắng sâu mãi một lời thề

“Chưa hết giặc Mỹ chưa về quê hương!”

Các anh, các chị lên đường

Hiến dâng trọn vẹn máu xương thân mình

Hi sinh trên đất Quảng Bình

Tạc vào thế kỉ dáng hình nước non.

TÂM SỰ Ở MỘC CHÂU

Đặt chân lên đất Mộc Châu

Đi khắp miền núi không đâu sánh bằng

Cao nguyên xanh thẳm quanh năm

Đồi chè đồng cỏ vườn cam vườn đào

Rừng thông bát ngát đồi cao

Thung “Hoa nhiệt đới” ngọt ngào hương bay

Pha Luông mờ ảo sương dầy

Thác Dải Yếm dạo nhạc say lòng người

Thảo nguyên xanh rợn chân trời

Đàn bò sữa gặm cỏ tươi… nông trường

“Đồi trái tim” nặng yêu thương

Gái trai tấp nập soi gương mặt hồ

Hoa đào hoa mận hoa mơ

Hương đưa ngan ngát nên thơ trữ tình

Từng đoàn thiếu nữ Thái xinh

Lung liêng gùi xứ sở mình trên lưng.

 

TÂM SỰ VỀ QUỐC HOA

Một trăm nước có Quốc hoa

Nhưng còn nước Việt Nam ta vẫn chờ

Đã từng bàn thảo căn do

“Nghìn năm văn hiến” tôn thờ Hoa Sen (*)

Thế rồi từ đấy lãng quên

Chẳng ai còn tính chọn tên hoa gì?

Thời gian thấm thoát trôi đi

Nỗi lo việc nước có chi lớn bằng?

Lịch sử từ thuở Hồng Bàng

Hoa và Thơ cứ bằng bằng thế thôi!

Còn như lẽ sống ở đời

Miếng cơm manh áo cứ thôi thúc lòng

Thơ ca vang vọng núi sông

Hoa kia cứ nở rộ trong bốn mùa.

Bây giờ cái được cái thua

Cái còn cái mất vẫn chưa vãn hồi!

Hoa như một thứ đồ chơi

Vinh danh chưa phải lúc trời ban cho!

--------

(*) Dịp kỉ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội (2010) ngành Văn hóa đã triển khai một Dự án chọn Quốc hoa (trong số Hoa Sen, Hoa Mai, Hoa Lan, Hoa Dâm Bụt, Cây Tre,v.v…) nhưng 43% số người đề xuất chọn Hoa Sen (khá phù hợp với các tiêu chí) để tôn vinh là Quốc hoa.

TÂM SỰ LÒ VÀ CỦI

Một khi lò đã nhóm lên
Lửa hồng rừng rực cháy liền không thôi 
Củi khô, củi gộc, cui tươi
Vào lò rồi cũng rã rời thành than 
Lò bao là một không gian 
Lưới trời lồng lộng trăm ngàn phép thông 
Xây lò là bậc “Bao Công”
Đốt lò là bởi cộng đồng ra tay
Bấy lâu ung nhọt trong, ngoài
Đã thành hiểm họa kéo dài thời gian
Cho dù “tuế nguyệt thi gan”(1)
Khi lò bén lửa ngút ngàn sẽ thiêu
Củi khô dù ít dù nhiều 
Củi tươi mấy cũng cháy veo chẳng chừa 
Mắt thánh xuyên thấu vải thưa (2)
Bóng ma ám ảnh cũng thua đèn trời
Hôm nay lò rực cháy rồi
Củi gì đốt, lửa cũng ngời bừng lên
Bóng tối gạt sang một bên 
Để cho ánh sáng bừng trên cõi trần
Nhóm lò không chỉ một lần
Còn “củi sâu mọt “ còn cần đốt lên.
——-
(1)Tục ngữ “thi gan cùng tuế nguyệt “;
(2) Tục ngữ” vải thưa không che được mắt thánh”.

Gửi bình luận