Chùm thơ của Lương Sơn (Tp. Hồ Chí Minh)

ÁNH TRĂNG

Công viên

Đêm trăng thanh

Em bên anh

Xao xuyến lời yên dịu ngọt

Hòa trong nhịp thở của em

Có tiếng của bầy chim đang hót

Trong vòm cây xanh biếc ánh trăng

Dịu dàng..em nói với anh

Dưới ánh trăng cái gì cũng đẹp.

 

Một phút lặng yên

...Bỗng có bóng người đi qua công viên

Anh và em cùng nhận ra

Đó là một người hành khất

Nỗi tuyệt vọng u buồn trong khóe mắt

 

Em vẫn đi bên anh

giọng em thổn thức

Anh!..

Trăng chỉ đẹp với những người hạnh phúc

Nhưng, trăng buồn với kẻ cô đơn.

 

ĐỌC  KIỀU

Thân phận Thúy  Kiều nổi trôi trong áng Thơ lục bát

Bao đắng cay, mất mát, tủi buồn.

Thi hào Nguyễn Du chung đúc Truyện Kiều bằng một chữ TÂM.

 

THĂM  CHỊ

Qúa nửa đời đơn lẻ

Chị ở vậy---một mình

Nuôi em và nuôi mẹ

Từ ngày ch hy sinh.

 

Bao năm dài chiến tranh

Có chị là chỗ dựa

Em đi xa--chị nhớ

Em ở nhà-chị thương

Việc nhọc nhằn ,chị đỡ

Miếng ăn ngon chị nhường.

 

Chị quên tuổi thanh xuân

Cho em đi đánh giặc

Chị lỡ tuổi lấy chồng

Cho em vào Đại học.

 

Tóc chị giờ điểm bạc

Dáng chị bước liêu xiêu

Mà nụ cười vẫn dịu

Êm trong khói lam chiều.

 

Hôm nay về thăm chị

Thương chị đến nao lòng

Em như con lạch nhỏ.

Mà chị là nguồn sông.

 

TRONG   EM

Trong câu thơ của anh

Có tấm lòng nhân hậu

Có ánh nhìn yêu dấu

Của em dành cho anh

 

Anh thầm nghĩ về em

Chặng đường em đã trải

Tháng năm đi mê mải

Hoàng hôn rồi bình minh.

 

Chúng mình đã yêu nhau

Trong tình cha,nghĩa mẹ

Đời em ở trong anh

Sao mà sâu nặng thế.

 

Em như mây mùa thu

Đưa anh vào vũ trụ

Những suy tư bất ngờ

Ngời lên thành thi tứ

 

Em như hoa như nụ

Em như trời xanh trong

Dẫu qua bao sương tuyết

Vẫn trong sáng vô ngần

 

Thơ anh giữa mênh mông

Có tình em biển rộng

Em là niềm khát vọng

Neo vào cuộc đời anh.

 

NÉT    QUÊ

Tảng sáng,đầu non rộn tiếng gà

Cô thôn rậm rịch bước người qua

Đồng xa đang đợi em-mùa gặt

Trong nắng vàng dâng dưới nắng pha.

 

HÃY   TIN

Lẽ nào năm tháng trôi qua

Mùa xuân chưa tới mà hoa đã tàn

Dòng đời cũng lắm đa mang

Như duyên em phận lỡ làng lẻ loi.

 

Đắng cay dở khóc dở cười.

Ai say mê với ai người đam mê.

Hãy tin xuân sẽ trở về

Trao cho em những hẹn thề đắm say.

 

MỘT  ĐOẠN   THƠ   TÌNH

Có thể nào sánh với tình em

Khi chưa có chân thành một tình yêu bè bạn

Qua bao gian nan đến ngày tươi sáng

Anh chỉ biết riêng mình,không hề nghĩ đến ai.

 

Có thể nào sánh với tình em

Khi chưa có một tình yêu thắm thiết nhân dân

Hạt lúa,củ khoai ai đã nuôi anh tần tảo

Lớn khôn rồi sao anh nỡ vội quên.

 

Có thể nào sánh với tình em

Khi chưa có sâu xa một tình yêu Tổ quốc

Biển cả,ruộng đồng,núi non,sông nước

Không có tình yêu nồng nàn...sao đến được với em.

 

Em hỏi anh và ngước nhìn lên

Đôi mắt long lanh một khoảng trời hy vọng

Anh hiểu trong lời em đằm thắm

Có bao điều rất đỗi thiêng liêng,

Hơn cả thơ tình anh viết tặng em..

 

BỒNG    BỀNH.! ...

Bồng bềnh tiếng hát đò đưa

Bồng bềnh man mác câu hò trên sông.

 

Bồng bềnh---gạn đục khơi trong.

Chữ Nhân,chữ Nghĩa trong lòng người ơi!

 

Bồng bềnh dưới ánh trăng soi

Tình yêu-  em giữ trọn đời thủy chung.

 

Bồng bềnh---biển lúa mênh mông

Người ươm mầm sống từ trong hạt vàng.

 

Bồng bềnh trong cõi nhân gian

Dại khôn ...ai cũng đa mang ...bông bềnh

 

Con thuyền không bến..buồn tênh

Người không nguồn cội  ...bòng bềnh nổi trôi.

 

LÀNG  NHỎ   BÊN  HỒ

Làng nhỏ bên hồ...thanh vắng

Tiếng sóng ngân trong lời mẹ dịu hiền

Tiếng võng đung đưa trưa hè yên ả

Trìu mến lời ru thao thiết trong lòng.

 

Các em từ nơi đâu về đây

Về làng nhỏ trong vòng tay thương mến

Thương đến nao lòng những đứa con xa mẹ

Đón các con về lòng mẹ bình yên

 

Chị thương em,may áo cho em

Bà thương cháu dành tiền nuôi cháu

Làng xóm gửi niềm yêu dấu

Vào tấm lòng ưu ái trẻ thơ.

 

Dành cho các em bát cơm mới ngày mùa

Dựng cho em,mái trường em học

giấc ngủ cho em,lời ru trong vắt

Dành cho em hương sắc của vườn cây.

 

Dành cho các em trái chín của ngàn cây

Mai khôn lớn---một chân trời rộng mở

Hẳn em chẳng thể nào quên làng nhỏ

Bên ven hồ thơm ngát hương sen.

HUYỀN  THOẠI    HỒ  THAN   THỞ

Bên hồ Than Thở buổi hoàng hôn

Em ngước nhìn anh-mắt đượm buồn

Chuyện xưa ...huyền thoại nghe anh kể

Cho đến bây giờ---em vẫn thương

 

Nàng ở vùng xa ...đi hái măng

Một chiều...trời bỗng nổi cơn giông

Rồi mưa như trút ...mưa như thác

Sóng cuốn em vào giữa vực sâu

 

Buốt trong gió rít với mưa chan

Có một chàng trai vượt núi ngàn

Băng qua dốc đá,xuyên rừng thẳm

Tìm dấu chân quen...bóng dáng nàng

 

Tìm em,sao chẳng thấy em đâu?

Đến một hồ sâu,nước đục ngầu

giật mình ,sửng sốt...Vì em đã...

Lòng chàng tan nát...nỗi niềm đau.

 

Em mất rồi ư!mưa vẫn rơi

Thương em,không nói được nên lời

Đành thôi! Anh chọn miền sơn cước

Sống chết cùng em đến trọn đời.

 

Từ ấy,hồ xanh bên khóm lau

Bốn mùa,hoa trắng nỗi thương đau

Hàng thông trầm mặc bên bờ vắng

Tiếng gió nghe như tiếng nguyện cầu.

 

Thôi em ,đừng khóc,buồn chi nữa

Dẫu chuyện tình xưa có xót thương

Từ lâu hai tiếng hồ Than Thở

Đã trở thành tên của gió ngàn.

 

Mong sao đời hết những li tan

Người bớt gian nan nỗi đoạn trường

Tình yêu hạnh phúc là thiên sứ

Đời đời lan tỏa khắp nhân gian.

LƯƠNG  SƠN

Gửi bình luận