Giới thiệu thơ của Đinh Ngọc Diệp (Thanh Hóa)

 

Nhà thơ Đinh Ngọc Diệp, hội viên Hội VHNT Thanh Hóa, đã in 5 tập thơ.Chia sẻ với người đọc, anh cho rằng: “Thơ là tiếng vang của cuộc sống đã được chắt lọc qua tâm hồn và ý chí của nhà thơ, do đó thơ cao hơn cuộc sống. Thơ mang đến cho người đọc niềm tin vào một xã hội giàu lòng bác ái, sự sẻ chia với mỗi phận đời bất hạnh”. VANVN.NET giới thiệu chùm thơ mới của anh.

SEN VẮNG

Bông sen mọc chúc đầu

Ngó xuân lằng lặng nghé trời

Trăng cũng theo sen ngát từ mặt nước

Em lún chân vào đầm vẫn lỏng búp tươi

 

Bàn tay hái sen

Thuyền nhỏ tròng trành

Hương  thả vào đêm

Em giữ gương sen một lần duy nhất

 

Anh đến

Chỉ một bầu sen đã vắng

Gương sen ấy vào treo nơi phòng tắm

Đầy những sen, ao trống chỗ neo rằm...

 

Ở SIÊU THỊ

Cái Đẹp gửi xiêm y

Nếu không thế, sao người ta cần ăn mặc đẹp?

Vào siêu thị, tình cờ anh nhìn qua quầy dép

Thấy gót hồng em khẽ nhón thầm thì

 

Huống chi…huống chi lúc này em phơi bày cơ thể

Chỉ trước gương thôi. Xiêm áo bị bỏ bùa

Nó rũ ra, lo em không trở lại

Em nhịn ăn, lo lạc mốt hóa thừa!

 

CHIẾC BÌNH ĐỰNG ĐẦY ÁNH SÁNG

Chiếc bình thủy tinh đựng đầy ánh sáng

Nắng rực rỡ xuyên qua

Như tự do không thể giam cầm

 

Không cần bình:

Của cải đựng bên ngoài tất cả

Nhưng vẫn cần có nó

Như nhìn nồi cơm rỗng

Nghe dạ dày nhớ bữa réo sôi

 

Mỗi sáng anh gặp em

Gặp cái nhìn chăm chú hay trễ nải

Có thể em cười

Rất tươi như cánh cửa rộng mở

Nhưng tâm hồn kín bưng

 

Cờ thơ đang kéo lên ở trên kia

Không có gì bên ngoài

Từ bên trong, một bầu trời chết ngột

Nhưng nắp bình đóng kín

Em là chiếc bình không có tự do.

 

ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

Nước và trời sóng đôi nhưng không hòa trộn
Khi lòng biển ve vuốt áng mây
Ráng chiều hôn cánh buồm đơn chiếc

Đường chân trời
Minh triết lặng im trước ngụy biện lắm lời
Sóng chỉ khuấy đục ngầu những vùng nước cạn

Không gần gụi không cách xa

Đường chân trời diệu vợi trước hai ta.

 

HAI NGƯỜI ĐÀN BÀ

Người đàn bà mài mặt mình vào gió sớm
Để chiều về đẫm hoàng hôn hạnh phúc
Đêm đắm say rực rỡ tàn phai
Mở mắt thấy mặt trời hôm qua lại nở
Người đàn bà không biết mình là ai

 

Giấc ngủ đến muộn 
Khi mặt trời bò trên ga trải giường đầy nếp nhăn đã cũ
Tỉnh giấc
Người đàn bà mài mặt mình vào ngọn gió ban mai.

 

CÂY THƠ

Sáng nay bài thơ bị ốm
Người đói ăn con chữ nuôi người

 

Bao nhiêu vần thơ trác việt
Đã theo cùng những manh chiếu chôn đi

 

Dân mạng ỉ ôi co kéo xầm xì
Sáng nay tin tử hình một kẻ cuồng sát

 

Không phải vong linh nào ra đi cũng đem theo một khuôn mặt buồn
Bởi khi sống đã nuôi thây bằng sự chết

 

Những manh chiếu bó người vô gia cư tìm đến nấm mồ tự hát
Đã mọc lên thành những Cây Thơ!

 

CUỘC SỐNG THƯỜNG HẰNG

Cuộc sống thường hằng

Anh đi nạng

Con anh trong bụng mẹ đang đi

 

Trong mơ câu chuyện cổ đêm qua

Một nhà khảo cổ không nỡ bắn tan rương Bí tích

Để bảo toàn báu vật kia trong tay kẻ cướp giam cầm

 

Chiếc nạng chống

Với người khác chỉ là khúc gỗ

Anh nhìn cành cây thân thiết đu đưa

 

Phía cuối con đường có gì

Vũ trụ N.0 như chiếc rương chứa nhiều Bí Tích

Kẻ cưỡng đoạt mở ra bị lửa thổi bay đầu

 

Sáng mùa Đông bầu trời viêm họng

Không chân

Trời nhờ gió đưa đi.

 

TA LÀ CÁI CÂY XƯA...

Mặt trời kéo màn sương bằng sợi nắng
Không có câu chuyện cổ tích nào:
Ngỡ gặp mặt hồ trong nghển cổ kiêu ba ngấn (?)
Chỉ thấy bình nguyên. Dăm cổ thụ cô đơn

 

Trở lại, đất bỗng dâng thành núi
Bình nguyên hoang tiếc chỗ xưa ngồi
Cỏ dại được công kênh tận cổng trời
Bởi núi không chịu được trơ cằn thân đá

 

Ô - tô rẽ sai đường ở vòng xuyến ngã tư
Muốn lội bộ lên núi cao thầm thì với cỏ
Vấp mắt nhìn siêu thị
Bao giờ đất trở về tấm thảm xanh tươi?

 

Thay vì núi hớn hở dắt ta lên
Quầy hàng nhòm vào cái ví của ta sỗ sàng đến thế
Em ơi em!

Ta là cái cây xưa bị xẻ thịt làm kệ hàng

 

BUỔI SÁNG

Sương lan mặt hồ những tòa nhà mất nóc

Đôi lứa dắt nhau ghé quán ven bờ

Những khúc xương chưa vào nồi nấu phở

Chắp lên cành đỡ túm lá bàng khô

 

Chuyện hôm qua chưa kịp nhớ

Việc hôm nay chưa len lỏi trong đầu

Vừa kịp nghĩ: sao cô em xinh thế

Đã sực thơm mùi phở tái gầu

 

Nhiều bữa sáng cụng ly bè bạn

Có đôi khi đũa gắp một mình

Ta gắp cả tiếng còi xe ngoài phố

Chan tiếng nói cười những khách chưa quen

 

Nợ công việc tối ngày sẽ quần ta lử đử

Rời quán, ta nhìn bàn có một em

Ước ai đó gọi mình như gọi món

Trong nồi phở ninh nhừ ai đã vớt lên.

Nguồn: vanvn.net

Gửi bình luận