Chùm thơ của Dương Văn Lượng

TRƯỜNG SA TRONG TÔI

Vượt lên trăm nghìn sóng dữ

Trằn lưng trấn giữa Biển Đông

Đảo nổi vẫn nổi

Đảo chìm không chìm

 

Những đội Hoàng Sa đi định hình đất nước

Hồn tiền nhân hóa đảo cát thiêng

Rạn san hô thấm máu cha ông

Xương cốt chưa tan người con đất Việt

 

Canh giữ biển trời đội mưa hứng bão

Son sắt lời thề Tổ quốc trong tim

Đảo là nhà, hải âu là bạn

Một tấc không rời dẫu phải hy sinh

 

Trường Sa trong tôi

Đảo nổi vẫn nổi

Đảo chìm không chìm

 

THẢNG THỐT MỘT CUNG ĐÀN

Em về đuổi bắt nắng chiều

Vớt trăng đáy giếng, buộc diều lên mây

Em về tựa mái hiên tây

Nao nao tàu chuối đong đầy tiếng mưa

Em về ngủ thức trong mơ

Đèn khuya một bóng thẫn thờ mắt đêm

Lạnh sương gió khẽ động rèm

Cung đàn thảng thốt qua miền anh đi...

 

GIẤC MƠ ĐÊM MƯA

Căn nhà nhỏ lợp tôn

Mưa gõ mái, tiếng nghe tong tóc

 

Không làm vợ con thức giấc

Người thợ lặng lẽ ra công trường

Giấy xi măng che những bức tường

Biệt thự xây dang dở

 

Rồi trở lại nơi vợ con đang ngủ

Ông thiếp đi trong mệt nhọc rã rời

Mưa vẫn gõ trên mái tôn tong tóc

Gõ giấc mơ cuộc đời.

 

NỖI NÊNH NGẬM NGÙI

Trăng vàng dát bạc dòng sông

Giọt sương vương nhẹ, bóng lồng chân đê

Đường khuya em gánh trăng về

Để quên đầu hè...

Trăng bỏ xuống ao

 

Vội vàng đem rá ra chao

Hỡi ôi!

Trăng vỡ thành sao mất rồi

Bâng khuâng...

tình trăng

tình đời

Nỗi nênh ngậm ngùi

biết tỏ cùng ai?

 

KHÉP MỘT MẢNH TRĂNG

Một lần thăm bến đò xưa

Người xưa chẳng thấy, trời mưa trắng trời

Giữa dòng chiếc lá chơi vơi

Đò sang đêm ấy... một đời không nhau

 

Người đi... nước chảy chân cầu

Bóng chim, tăm cá biết đâu mà tìm?

Dẫu chưa ngỏ ý, trao tình

Cũng duyên hò hẹn đinh ninh một lời

 

Đã rằng chẳng biết thì thôi

Biết thêm lòng những bồi hồi xót xa

Lắng chiều quánh giọt phù sa

Dập dềnh con sóng vỗ qua phận đời

 

Người về khép mảnh trăng rơi

Niềm riêng để lại. Tình ơi! Tạ tình

 

LẤP LÁNH HUÂN CHƯƠNG

Người lính già

Đặt tấm huân chương lên bàn thờ Tổ quốc

Trong ngày lễ Thống nhất

Mắt rưng rưng!

 

Lấp lánh tấm huân chương

Phía trước: Chiến công

Phía sau: Đồng đội …

 

Một nén tâm nhang

Ngàn lời muốn nói.

 

DAY DỨT

Trận đánh ác liệt

Bộ đội thương vong quá nhiều

Có người lính vừa rời đơn vị

Lấy thân che đạn cho tôi

 

Bước ra cuộc chiến mấy chục năm

Mặc cảm sống cồn lên dữ dội

Nhiều đêm mơ về đồng đội

Bao bạn tôi nằm lại chiến trường!

 

Như một vết thương

Nhói đau từng ký ức

 

CÁNH BUỒM TRỞ LẠI

Em đưa tôi về thăm Hưng Yên

Thăm phố cổ trong lòng phố mới

Thương cảng một thời trăm miền tụ hội

Những con thuyền khát bến bờ xa

 

Lặng lẽ cúi đầu trước những hàng bia

Văn miếu Xích Đằng lao xao con chữ

Xênh xang mặt hồ Bán nguyệt

Nắng nghiêng chao gọi cánh sen

 

Vọng đáy hồ từ thuở xa xăm

Nửa vầng trăng nối hai đầu lịch sử

Cò trắng về Đảo Cò trú ngụ

Rì rầm đêm thế cuộc đổi thay

 

Phố Hiến xưa của hôm nay

Giấc mơ tôi cánh buồm trở lại…

Chùm thơ in TÁC PHẨM MỚI số 19/2018

Gửi bình luận