Chùm thơ về nhà giáo

LÊ PHƯƠNG

Nhà giáo, nguyên Chuyên viên phòng Giáo dục Tp Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.

NHỚ MÙA THU VÀ TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG

Hoa cúc vàng đón gió thu sang

Nghe tiếng trống trường sao lòng ta xao xuyến 
Ôi tiếng trống trường xưa nay vẫn còn lưu luyến
Mà lòng người thổn thức mãi khôn nguôi

Giáo án còn đây, từng trang chữ còn đây
Ta vẫn giữ như những ngày đứng lớp
Bụi phấn xưa nay còn vương trên mái tóc
Đồng nghiệp bên nhau bao kỷ niệm vơi đầy

Nhớ những nẻo đường quen bước chân qua
Nhớ những mái trường có bao đàn em trẻ
Nhớ từng tiếng lá bàng rơi khe khẽ
Nhớ bụi mưa ngâu bay trong nắng thu vàng

Tiếng trống trường nay đã vời xa
Ta ngồi ngắm màu hoa cúc nở
Ôi hoa cúc vàng chi khơi nỗi nhớ
Nghe trống trường ta muốn ôm cả trời thu

Nhân dịp 20/11 năm 2018

MỘT THỜI TÔI DẠY HỌC

Một thời tôi dạy học
Đạn bom rơi đầy trời
Học trò đội mũ rơm đến lớp
Đường thôn xóm
Hầm hào ngang dọc
Đèn dầu che trong ống tre.

Đêm pháo nổ tung trời
Ngày tơi bời khói lửa
Thầy giảng Kiều trong tiếng súng
Trò tựa vách hầm nghe.

Một thời tôi dạy học
Không có sân trường rộn rã tiếng ve
Không có phượng hồng mùa hè nở rực
Chỉ có tiếng bom gầm tức ngực
Trùm lên đầu trẻ thơ

Một thời tôi dạy học
Đã đi qua trong mơ
Quá khứ nằm im trong sách vở
Nay hiện về vẫn tươi những dòng thơ !

 

NGUYỄN NGỌC BỈNH

Nguyên Giám đốc Trung tâm Điều dưỡng TKV, Sầm sơn, Thanh Hóa.

TÌNH DUYÊN NÀNG TÔ THỊ

 

Dặt dìu đàn tính hát ru

Mây ùa vào ngõ vườn thu đợi chờ

Trăng mờ vách đá ngẩn ngơ

Sương giăng xứ Lạng vương tơ cõi lòng

 

Chàng đi để lại chờ mong

Đơn thân gối chiếc cho lòng buồn đau

Chiến tranh gieo giắc nỗi sầu

Để người hóa đá tình đầu héo hon

 

Chung tình một dạ sắt son

Chân trời vời vợi mỏi mòn mắt xanh

Nghiệt oan quá khứ sao đành

Đợi chồng đằng đẵng hóa thành đá vôi

 

Về đi! Tô Thị nàng ơi

Ngàn năm nhân thế đầy vơi nỗi niềm.

 

VÙNG CAO

" Bớt đi biệt phủ tượng đài

Bớt..đi lễ hội rực trời pháo hoa..."

 

Những đỉnh núi bốn mùa mây phủ

Sương giăng giăng che lấp đá tai mèo

Những khuôn mặt hoang hoang màu đất

Bàn chân trần lầm lũi nắng mưa theo

Vẫn ngơ ngác đàn trẻ thơ đói chữ

Phải vượt sông bằng túi bóng đến trường

Mẹ miệt mài gùi năm tháng trên nương

Cặm cụi thương từng củ khoai gốc sắn

Nước lũ về đỏ ngầu ngầucuộn sóng

Cả núi rừng sùng sục tiếng mưa sôi

Đất lở đá xô những ngôi nhà nước cuốn

Người lấp trong bùn, tiếng khóc xé vành nôi

Lại tần tảo gieo mầm xanh trên đá

Tháng năm qua, cây lá lại đâm chồi

Vẫn lặng lẽ giữ đất trời Biên giới

Đất và người mãi mãi vẫn sinh sôi.

 

CHIỀU

Nắng giăng những sợi tơ vàng

Phiêu diêu chiếc lá ngỡ ngàng cả thu

Dịu dàng cơn gió hát ru

Cánh diều no gió đánh đu cả chiều.

 

CANH KHUYA

Canh khuya bay lạc cánh cò

Trăng rơi vỡ vụn sáng nhòa mặt sông

Thu còn đi gọi gió đông

Thuyền ai cắm đó mà không thấy người.

 

NGUYỄN TẤT LÂM

Hội viên Thơ - Hội VHNT Thanh Hóa. Sinh năm 1977 tại Đông Sơn - Thanh Hóa. Thường trú: xã Hải Hòa, huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa. Hiện là Giám đốc Trung tâm tư vấn tuyển sinh và việc làm trường Trung cấp nghề Nghi Sơn - Thanh Hóa.

Tác phẩm đã xuất bản: Giấc mơ thơ , NXB Lao Động - HN, năm 2014.

NGÀY TRỞ VỀ

Anh lại về sân trường ấy ngày xưa

Nơi tóc em bay trong chiều nắng hạ

Cây bằng lăng tím rụng mùa thay lá

Bạc mái tóc thầy phấn trắng bay bay

 

Anh trở về giảng đường nhỏ chiều nay

Nơi kỷ niệm của một thời áo trắng

Cành phượng vĩ lung linh trong mầu nắng

Góc sân trường như lạ như quen

 

Lời thương nào gọi mãi chẳng thành tên

Theo anh qua nẻo đường sương gió

Ký ức hiện về chạm vào nỗi nhớ

Một ánh mắt lần tìm chạm ánh mắt quay đi

 

Anh đâu ngờ buổi ấy lại chia ly

Sân trường xưa nước mắt nhoè lưu bút

Ngày xưa ơi! Tóc em thả vào chiều gió ngược

Bay trong lòng anh ngây ngất ngày về!

HÁT RU EM

Ngủ ngon nhé người yêu ơi

Anh đưa giá lạnh về nơi mịt mờ

Khuya rồi gãy nhịp lời thơ

Mà thương thương cả nỗi chờ niềm trông

 

Xa nhau còn tiếng tơ đồng

Để anh vịn lấy ấm lòng từng đêm

Ngủ đi nhé mộng bình yên

Tiếng đêm anh đếm em tìm bến mơ

 

Một đời yêu một dại khờ

Một anh với một giấc mơ riêng mình

 

MÙA THU ƠI! MÙA THU ƠI!

Mùa thu ơi đã đi qua

Sao còn vương chút nắng ngà mơn ru

Em về tan buổi sương mù

Để mưa lất phất hơi thu lạnh nhiều

 

Nhâm nhi một giọt thương yêu

Ngỡ như suối tóc cuốn chiều rụng rơi

Mùa thu ơi! Mùa thu ơi!

Tôi còn riêng mảnh tim côi cuối trời...

Gửi bình luận