“Em ơi mùa xuân đến rồi đó”-Bài của Nhà văn Châu La Việt

...Cứ mỗi độ năm hết tết đến như thế này, dù có trăm ngàn bài hát về tết, về mùa xuân, thì đông đảo công chúng nhiều thế hệ vẫn nhớ tới “Em ơi mùa xuân đến rồi đó” của Nhạc sỹ Trần Chung .Và dù có bao nhiêu giọng hát hát bài hát này, thì người nghe cũng vẫn yêu thích nhất giọng hát của Thu Phương,-Thu Phương của những năm 70, 80 thế kỷ trước, mà vẫn còn vang vọng mãi đến hôm nay... 
*
Tôi có một kỷ niệm nhỏ với chị. Năm 1972, tôi đến với một trung đội nữ TNXP chốt ở đèo Đ. một trọng điểm hết sức ác liệt trên tuyến đường miền Tây.Trung đội trưởng trung đội này tên là Ngoan, thuộc diện “ gái môt con trông mòn con mắt”, chẳng một ai gặp cô mà không một chút xốn xang, mong ước….
Đấy đúng lại vào một đêm trăng, khi máy bay Mỹ còn lảng vảng ở xa, tôi thấy các cô gái này ngồi bên nhau trên sườn núi và hát. Bài hát rằng:”Con thương ơi, con quý ơi, địu con đi nhà trẻ con chơi…” Tiếng hát xiết bao trìu mến và cảm xúc.” Các em còn trẻ, đã có người yêu chưa mà thích hát bài này?”Tôi hỏi. Các cô trả lời rằng :” Đấy là mong ước của chúng em khi hết giặc anh ạ”
Được biết tới đây tôi sẽ ra Hà nội công tác, trung đội trưởng Ngoan đưa tôi một dò phong lan rất đẹp, nói rằng:” Nhờ anh chuyển tới ca sỹ Thu Phương nhé. Chị ấy đã hát bài này rất hay ở trên đài mà chúng em nhập tâm từ bao giờ không biết . Đấy là bài hát mà chúng em ở đây yêu thích nhất, và chị ấy cũng là giọng hát mà chị em chúng em yêu thích nhất “
Tôi đã mang dò phong lan nở những bông hoa tím rất đẹp ấy ra Hà nội, tìm đến chị Thu Phương, khi ấy là ca sỹ của Đoàn ca nhạc Đài TNVN nhà ở 5 Nguyễn Thượng Hiền để chuyển lời của Ngoan và dò phong lan của những cô gái nơi mặt trận miền Tây tặng chị …
Chỉ có một sự thật này mà khi trao tặng hoa cho chị, tôi đã không dám nói: Chỉ ít ngày sau đó , trung đội trưởng Ngoan – cô gái đã gửi lại đứa con gái duy nhất cho bà nơi hậu phương để xung phong ra trận, cô gái đêm đêm trong lửa đạn luôn nhớ về con và thầm thì hát : “Con thương ơi, con quý ơi “, cô gái yêu quý vô cùng tiếng hát của chị Thu Phương vì chị đã hát rất hay bài này, đã hy sinh trong một lần B52 đánh xuống cung đường….
*
Thật ra tôi biết chị Thu Phương từ sớm hơn, năm tôi lên 8 hay lên 10 gì đó ở với mẹ tôi  ( NSUT.Tân Nhân) ở khu văn công Cầu Giấy, trong Đoàn ca múa TW. Chị cũng là một diễn viên hát của đoàn, có gương mặt rất đẹp, giọng nữ cao vun vút. Chỉ mỗi tội chị cao quá, gần 1m70 (kể như bây giờ thì sẽ là một siêu mẫu hay chí ít cũng tầm Thu Phương hay Hồ Ngọc Hà thời nay). Nhưng khi ấy trong một tốp nữ ai cũng nhỏ nhắn, xinh xắn, thì chị lại như một "con sào" chòi ra, thế là dù giọng hát hay mấy nhưng khi đứng trên sân khấu lại cứ thấy ngượng nghịu, không được thoải mái tự nhiên cho lắm. Bởi vậy chị đã xin chuyển về Đoàn ca nhạc Đài, thoạt đầu là Đài giải phóng với tên gọi mới là Phương Ngọc ( tên chị ghép với tên chồng).Sau giải phóng đoàn ca nhạc Đài giải phóng nhập lại với đoàn ca nhạc Đài TNVN, chị thành solit ở đây, với tên gọi của chị và nhanh chóng chiếm được nhiều tình cảm của khán thính giả.( Chị thuộc loại ca sỹ có nhiều thư yêu cầu của thính giả nhất) Như các cô gái TNXP ở trọng điểm đèo Đ của Binh trạm chúng tôi những năm chiến tranh. Như của các bạn trẻ miền Nam sau giải phóng, được nghe qua làn sóng đài ” Ơi Nha Trang mùa thu lại về” mà chị là người được nhạc sỹ Văn Ký tin cậy gửi gắm hát đầu tiên. Và hàng loạt bài hát khác có âm hưởng vùng cao, như “Đường lên Tây bắc”” Ánh điện vùng cao”” địu con đi nhà trẻ” “Nhớ về Pắc bó” và đặc biệt là “ Em ơi mùa xuân đến rồi đó” của nhạc sỹ Trần Chung, mà hàng chục năm nay, cứ mỗi độ xuân về là tiếng hát chị lại rộn rã vang lên, như để báo hiệu, như để đón xuân về…
*
Nói đến chị Thu Phương, lại không thể không nhắc đến một người bạn ca sỹ rất thân với chị là chị Tuyết Thanh,một giọng nữ cao,đầy "lửa" từng làm rung động hàng triệu trái tim khán thính giả của Đài Tiếng nói Việt Nam, một nghệ sĩ cả đời đắm đuối với âm nhạc nổi tiếng với những bài hát "Nổi trống lên, rừng núi ơi" , "Bài ca Hà Nội" , "Tiếng hò trên đất Nghệ An", "Bến cảng quê hương tôi" "Miền Nam ơn Người" ...
Chị Thu Phương và chị Tuyết Thanh thân nhau lắm. Hai chị cùng là giọng hát chính của Đoàn ca nhạc Đài TNVN, lại cùng gốc người Hà nội:” chẳng thơm cũng thể hoa nhài", lại cùng rất duyên ( Chị Thu Phương duyên bởi chiếc răng khểnh, chị Tuyết Thanh duyên bởi má lúm đồng tiền).Chẳng hiểu vì sao xinh như thế, duyên như thế, hát hay như thế, tính tình dịu dàng tinh tế như thế, mà cả hai chị lại đều lận đận đường tình duyên, đều phải qua những cuộc chia tay”Tan nát lòng người” .Chị Thu Phương chia tay với người chồng vốn là một giọng hát của Đoàn ca múa TW, sau đi học Liên Xô về là một chỉ huy của Nhà hát Nhạc vũ Kịch. Chị Tuyết Thanh chồng là nghệ sỹ Doãn Thịnh, cũng là giọng hát khá nổi tiếng của Đoàn ca nhạc Đài TNVN. Bởi “Đồng cảnh nên sinh tình”, nên hai chị thân nhau lắm, không có gì không chia sẻ với nhau. Rồi sau này, chị Thu Phương xây dựng lại gia đình với chồng là một cán bộ ngoại giao,hết sức nâng niu yêu quý chị, còn chị Tuyết Thanh thì bao mùa thu qua vẫn lẻ loi đơn chiếc, với niềm an ủi là cô con gái theo học ngành thanh nhạc giờ đã trưởng thành nhưng lại làm việc tại Pháp...Gần 30 năm qua, chỉ mình chị tự chăm sóc mình, tự an ủi mình. Và thi thoảng có niềm vui nỗi buồn gì, lại bấm điện thoại, gọi Thu Phương ơi…
*
Em ơi mùa xuân đến rồi đó 
Dang rộng vòng tay đón cuộc đời…
Ôi những giọng hát không chỉ báo hiệu cho chúng ta mùa xuân, dù hôm nay vẫn đang còn là những ngày giá lạnh .Những giọng hát bất chấp thời gian, mãi mãi là mùa xuân của chúng ta…

(Nguồn: fb của nhà văn Châu La Việt)

Gửi bình luận