Chùm thơ của Trần Ngọc Ước (Uông Bí- Quảng Ninh)

“Từ năm 2004, tôi đã linh cảm sự thương mại hóa và lừa đảo của những kẻ đội lốt Phật giáo. Ẩn sau sự linh thiêng của cõi tâm linh là những chiêu trò lừa đảo. Những bài thơ phê phán, đả kích, cảnh báo hiện tượng này của tôi không báo nào đăng, cho rằng, tôi là kẻ phỉ báng cõi Phật. Thì bây giờ, mọi người đã thấy, không riêng ở chùa Ba Vàng mà nhiều nơi, tà đạo đang chà đạp vào vẻ đẹp chân- thiện- mỹ của người dân Việt Nam”.

TRẦN NGỌC ƯỚC.

 

LÊN YÊN TỬ

Ta không đi bán, chẳng tìm mua

Vui bước du xuân vãn cảnh chùa

Thắp nén hương trầm thơm cõi Phật

Cho lòng thêm ngọt giữa cay, chua

 

Đến suối Giải oan để viếng thăm

Ngàn lau sùi sụt uốn dây đàn

Nén hương ai thắp hương còn ngát

Nước mắt rơi vào đẫm thế gian

 

Vi vút đường tùng, lối trúc reo

Lên cao cùng mây gió ta leo

Dấu chân người cũ còn vương lại

Một giọt mồ hôi, một bước trèo

 

Trên đỉnh Phù vân - cực lạc đâu?...

Chùa cong một mái, đá phong rêu

Trùng trùng mây bạc cùng hoang vắng

Vẳng tiếng chuông ngân lạnh mái đầu...

 

Thiên cổ người ơi! giữa sắc không

Trầm luân một kiếp với non sông

Vô vi bóng hạc tâm thành phật

Tự chốn thâm u toả sắc hồng.

 

Ta không đi bán, chẳng tìm mua

Vui bước du xuân đến cửa chùa

Quỳ xuống nép mình vào bóng Phật

Để lòng thêm ngọt giữa cay chua.../.

Yên Tử ngáy 10-2-2004

 

MÔ PHẬT

Sợ quá!...Người đâu rõ lắm tiền

Đăng đàn, siêu thoát để thành Tiên

Lên chùa mô phật hay mua phật

Chả lẽ tây thiên cũng hám tiền

 

Phật tử, tăng ni mải miết thiền

mịt mù nhang khói thỉnh lên Tiên

Chuông kêu vang động...Trời yên ả

Ai gõ nghe như LẪN TIẾNG TIỀN

 

Như Lai Phật tổ rất thần thông

Xấu, đẹp tiền chùa thấy dễ không

Chắc sẽ không phong nhầm quái phật

Để dân giữ mãi phật trong lòng.../.

 

NÉN HƯƠNG TẮT NỬA CHỪNG

Người người dâng lễ cầu may

Cầu danh, cầu lộc, cầu tài

Được nhận hết mang về miền Cực lạc

Chợt có người kêu: - Đời vẫn còn điều ác!

Phật thoáng nghe ngoảnh lại trần gian

Nén hương thơm gió vội dập nửa chừng

Hoa vẫn đẹp, đất lại xanh màu cỏ...

Nước mắt sư thấm vào từng nhịp mõ

Tiếng kinh cầu chìm dưới tiếng chuông ngân.../.

 

CẢM THÔNG

Mỗi khi qua cửa chùa

Thấy rờn rợn ngoái nhìn Hộ Pháp

Ngài đứng lặng im, lạnh lùng, nghiêm khắc

Người đến thắp hương lại quắc mắt nhìn

Người đặt tiền, môi vẫn mím đăm đăm

Người cúi lạy, tay nắm gươm chực tuốt...

Kể cũng lạ:-“ ở ngay cửa Phật

Vẫn có Thần ghẻ lạnh với trần gian...?”

 

Có lẽ vì bị nghi oan

Đêm qua thấy Ngài hiện về trong mộng

Dáng Ngài cao lồng lộng

Dìu dịu nụ cười thần tiên

Tay vẫn nắm chuôi gươm

Ngài quở trách: - “ Nhà ngươi đừng hỗn xược

Ta là Thần đứng ngoài cửa Phật

Để canh chừng, xua đuổi lũ yêu ma

Ai đến thắp hương, đặt tiền trước mặt ta

Mọi suy nghĩ trắng đen ta biết cả...

Hận nỗi thân ta là tượng gỗ

Không đuổi được người ta phải lặng im

 

Thấu tình tôi thổn thức thâu đêm.../.

 

CHÙA CHIỀN DU KÝ

Cửa chùa nghĩ cũng lạ thường

Tĩnh tâm trước Phật thắp hương ngồi thiền

Chắp tay mơ đến cõi tiên

Rũ đi bao nỗi ưu phiền nhân gian

Ăn chay cho sạch nỗi oan

A di đà phật cho tan chữ tình…

Thấy hay mình cũng nhủ mình

Ngày rằm, ngày tết đến rình xem sao

Ô kìa!... chả nướng, tôm trao

Lại thêm cá hấp, bò xào, thịt quay…

Thơm lừng trên mâm cỗ chay

Nhưng toàn món giả ... khéo thay người làm

Sư, sãi, thêm khách viếng thăm

Cùng nhau thụ hưởng thiện tâm giữa chùa

Giật mình nhớ cảnh nghèo xưa:

"Dần con cá gỗ đánh lừa miếng cơm"

Cỗ chay giờ giả cá tôm

Gọi là tưởng tượng cho mồm có tanh...

 

Thắp hương tôi vái trời xanh

Cái tâm chưa sạch thì thanh tịnh gì?

Chắp tay vái hay diễn hề?

Ngồi thiền hay để giữ nghề thu ngân...?

 

OAN CHO PHẬT

Nằm mơ được gặp Phật

Than vãn chuyện sự đời

Phật cười hiền như đất

-” Ta giúp gì được ngươi!”

 

Thức dậy còn ẫm ức

Chạy lên chùa hỏi sư

Áo nâu sồng khắc khổ

Sư chắp tay: -“ Nam mô...!”

 

Chiều về bên chén rượu

Ngẫm thế sự đầy vơi

Chợt toát mồ hôi hột

Mình trách oan Phật rồi.../.

Gửi bình luận