Trang thơ của nhóm "Thi nhân miền cổ tích"

 

Ánh Tuyết

Gửi người dưng

Anh đã có một chân trời màu hồng

Sao bỗng dưng lại vướng vào ... giăng mắc

Một phương trời xa lơ, xa lắc

Một người dưng tít tắp... dửng dừng dưng

Là tại câu thơ “đá nổi mây chìm”

Hay còn bởi cầm lòng chẳng đặng

Mặt nước, chân mây, bời bời con sóng

Có lẽ nào lại giăng mắc... hỡi người dưng?

Thoang thoảng thôi, đừng thêm nữa hương nồng

Giữ yên mặt hồ cho trăng tròn đáy nước

Ngỡ là dưng, chẳng thể nào dưng được

Nghiêng phía nào cũng nhoi nhói... một niềm dưng!

2013

 


Nguyễn Đình Bắc

Mắt xuân

 

Cứ tưởng mùa đông lạnh giá
Nào hay cành biếc đâm chồi
Mắt sương đằm trong mắt lá
Nụ cười, sóng dậy hồn tôi.

 

 

Phạm Thường Dân

Bạn tôi

Thông minh đến độ dại khờ

Thân tằm rút ruột lơ ngơ giữa đời

Gia tài xanh rớt mồng tơi

Vẫn luôn được tiếng là người cao sang.

Tình đằm thắm, tính ngang gàn

Nói đây mà để trên ngàn chết cây

Gặp nhau hớn hở mặt mày

Vừa ôm chặt đã chê ngay : cũng xoàng!

Đứa lôi thôi, đứa gọn gàng

Phớt lờ khinh khỉnh vênh vang... vẻ ngoài.

Vẫn là mình chẳng giống ai

Mỗi đứa mỗi tật, mỗi tài,mỗi hay

Mọi loại hình đã bó tay

Thơ lên tiếng cất cánh bay. Tuyệt vời!

Bạn tôi phượt khắp mọi nơi

Đang say dứt áo đã đòi phân ly

Cả đời là một chuyến đi

Khác gì bèo dạt, khác gì mây trôi

Vui thì khóc, buồn lại cười

Trời cho dễ được mấy người : BẠN TÔI!

 


Phạm Văn Lục

Cỏ may

Có loài thảo mộc quê ta

Phổ thông thường vẫn gọi là cỏ may

Có bài lục bát rất hay

Mượn từ thân phận của mày cỏ ơi

Trâu ăn, bò dẫm suốt thôi

Cũng từng xơ xác khi trời mưa lâu

Nhĩ nhàu khi gặp nước sâu

Rồi ra cỏ lại ngẩng đầu vươn lên

Thế thời biến động bao phen

Lâu đài thành quách ngả nghiêng dập vùi

Đa đề đổ cũng khô thôi

Trời yên cỏ lại xanh tươi thắm mầu

Ken dày, bó bện lấy nhau

Lũi lầm rễ bám đất sâu không rời

Giữa bao la ngắm mây trời

Còn đất… còn nước…muôn đời cỏ hoa…

 

 

Phạm Tâm Dung

Lá rụng mùa đông


Có một người đi trong chiều mờ sương 
Để con đường một đời thương nhớ 
Gom dấu chân từ ngày xưa ấy 
Dệt khúc buồn lá rụng mùa đông
.


Và chiều nay ở chốn xa xăm
Mưa có rơi trong phố chiều lạnh giá
!
Từng ngọn gió đến từ miền hoang lạ
Có làm chiếc lá khô run rẩy vai gầy...!

Lại một mùa đông, lại một chiều mưa bay 
Lại bóng một người trên con đường xưa cũ 
Bàn tay lạnh nắm tay kia cũng lạnh
Chơi vơi bước về phía lá rụng mùa đông ?


Cuộc đời này sắc sắc, không không
Vẫn kẻ ra đi vẫn con đường thương nhớ 
Lá thì rụng trong đông tàn muôn thuở 
Để ai người thăm thẳm một chiều đi ...!

 

Trần Thiệu Bá

Đêm một mình

Đêm, một mình hứng tiếng chim rơi
Tao tác cả một trời hoang vắng
Nghe tí tách tim mình giọt đắng
Một chút gì mặn chát bờ môi


Nguyễn Văn Thục

Người đi chia mạ vá đồng

Em về chuốt sợi tơ hồng vá nôi

Nữ Oa đội đá vá trời

Tôi ngồi vớt mảnh tình trôi vá lòng

Gió buồn thổi rách dòng sông

Người thương người vá mùa đông tặng người.

 


Tô Diệp

Thú quê

Ta về vui vơí cái vu vơ

Quanh quẩn tháng năm đó với lờ

Mương cạn, diếc vờn, dang dậm quặp

Bờ tre rô lách, chụp nơm sờ

Cơm sôi lửa tắt đùa như thật

Vợ giục chửi con, điếc giả vờ

Mặc kệ trăng kia tròn với khuyết

Ta về vui với cái vu vơ.

 


Trần Đức Thái

Vô đề


Cũng vì củ lạc thắt ngang 
Trái cau bố dọc tôi mang nợ đời 
Trang thơ dẫu hiếm tiếng cười 
Vẫn mong ấm giọng ru hời mẹ xưa.

Ngộ

Dạ dày như nghĩa địa

Táng muôn vàn sinh linh

Người dẫu cao hơn núi

Bước sao qua bóng mình.

 


Đỗ Minh Tâm

Bến quê

Tặng chủ nhân con THUYỀN THƠ

Ta về gột bui kinh kỳ
Đóng thuyền thơ chở mấy vì sao sa
Bờ sung , si …khóc cội già
Dòng sông khóc đục hay là khóc trong
Ta về khóc quả tim hồng
Trào ra ngọn bút từng dòng đắng cay
Này tri âm
Này rượu
Này
Say thơ nên nỗi thành đày đọa nhau
Thuyền con chở khách về đâu
Chỉ trăng sao hiểu bến nào vu vơ
Cầm ca một kiếp ảo mơ
Đau niềm thế thái đậu bờ hoang vu
.
Tỉnh ra gỡ tóc rối bù
Thèm ăn bánh đúc…mấy xu vẫn còn

 


Nguyễn Xuân Nhuận

Mờ đi ngay

Những gì không nói bao giờ

Luôn luôn sống dy bất ngờ lạ chưa

Những gì trình diễn dạ thưa

Hoan hô, chúc tụng, bị mờ đi ngay

Hai anh hề

Hai anh hề gậy phường chèo

Mà làm cả rạp ngặt nghèo hả hê

Hai anh hề gậy đang chê

Vua quan, tướng sỹ cũng hề như ta...

 

 

Trần Quốc Anh

Lênh đênh

Lênh đênh chở cái lênh đênh

Bồng bềnh chở cái bồng bềnh trùng khơi.

Chòng chành tôi vịn tay tôi

Bến đời thực, bến mơ người... bóng ai?

Cây chiều bóng xế đổ xoài

Duyên trong trôi nổi, tình ngoài lênh đênh.

Gửi bình luận