"Những mùa xuân cũ nở đâu đó rồi”

(Cảm tác khi đọc tập thơ HẠNH NGỘ, tác giả Huỳnh Xuân Tùng của Nhà thơ Tuân Lê, Tp. Hồ Chí Minh)

Vâng,

“Ở đâu trong tận buổi chiều
Có loài chim lạ hót điều nhỏ nhoi
Công viên, chân ghế tôi ngồi
Một vài cọng cỏ mồ côi khu rừng”

Cuộc đời như công viên, ta, con chim lạ, đứa con của người cô đơn nhất, tìm gì hỡi cọng cỏ nhỏ nhoi, những gì ta tìm có tìm ta không nhỉ, đường về khu rừng nguồn cội sao xa quá.

Thôi thì 
“Loài chim không có đôi chân 
Chúng vui vì biết một lần bay lên”

Thân xác này chỉ biết đi, nặng quá,làm sao bay được, làm sao đến gần mặt trời chân thiện mỹ, hay là ghé mình vào "loài chim không có đôi chân", có tên tâm hồn hay linh hồn hay một điều gì gần gần như thế nhé anh em.

Rồi sao nữa

“Hình như là những chân trời 
Có người vẽ xuống, để rồi xoá đi”

Ở xa lắm, không với được, không thấy được, thượng chế chăng, chí tôn chăng, chẳng phải bao lần Người đã vẽ ra ta rồi lại xóa đi sao. Câu thơ chẳng nói gì về sinh tử nhưng vẫn nghe chập chờn ẩn hiện đó đây. Người chỉ xóa những gì cần xóa, còn ta, con của Người, cũng học cách vẽ rồi xóa đi, nhưng lại xóa cả điều không được phép, thật tội nghiệp cho tình yêu, cho hạt bụi, thật oan khiên, phải sớm giã từ lúc con tim đang nghìn lần khát khao tìm kiếm.
“Mỗi hạt bụi một bầu trời 
Cánh chim chưa mỏi học lời từ li”

Rồi sao nữa
Buồn chứ sao, buồn cũng biết im lặng cuộn mình để lăn, ai thấy điều ấy, hai đứa, một đứa có thấy không, không biết, nhưng hai đứa thú vị hơn!
Thú vị?
Vâng
“Một hôm rảnh rỗi ngắm nhìn
Một bông hoa rụng trước nghìn bông hoa”

“Trước” là đã xảy ra rồi, thời gian chăng. “Trước” còn là phía trước, đối diện, không gian chăng. Dù tác giả nói về thời gian hay không gian thì “những cánh hoa này rất mỏng manh/ngày mai cho gió cuốn xa cành/và ngày mai nữa em đi dạo/sẽ gặp hồn tôi trên cỏ xanh” như thi sĩ Đinh Hùng đã thốt lên thuở ấy, và Huỳnh Xuân Tùng tiếp lời:

“Một lạ lùng đến vô tư
Một cô đơn đã từ từ cô đơn”

“Nằm mơ phố thị lên đồi
Bàn tay bỏ túi còn rơi dọc đường”

Này anh bạn trẻ, cho ta lên đồi với, cho ta cô đơn với, cho ta buồn với cho vui!
Bởi ta đã từng 
“Bàn tay bỏ túi còn rơi dọc đường”
Bởi ta đã từng 
“Chợt cười say tỉnh cơn điên
Cơn điên nằm đó vẫn hiên ngang nằm”
Hỡi Nietzsche, Hemingway, Bùi Giáng, các ngài vẫn “hiên ngang nằm” đó chứ, có nghe hậu bối đang cháy bỏng bên các ngài không.

Ơi
“Tận cùng với cuộc rong chơi 
Rũ thây khói bụi mà rơi thật mềm”

“Không như không nữa, thì tôi
Vâng em ở lại như lời nghìn xưa”

Thì tôi? 
Thì tôi làm gì với tôi đây, ngay cả “như không” cũng không còn, có gì đâu mà nói, có gì đâu mà lãng mạn mãi thế hỡi kẻ mộng mơ.

“Có thì có tự mảy may
Không thì cả thế gian này cũng không”
Đạo Hạnh Thiền sư thì thầm cùng Zarathustra như thế!

Lê Tuân

Gửi bình luận