Hàng thần lơ láo ...-Truyện ngắn của Vũ Ngọc Cầm

Bình sinh tôi vốn rất căm ghét những kẻ nịnh bợ. Từ thuở còn là học sinh tiểu học ở trường làng tôi đã là nạn nhân của những kẻ nịnh bợ rồi. Lớp của chúng tôi học nhờ trong một ngôi đình thờ thần hoàng của làng. Những ngày rằm, mồng một các cụ thường đem đồ lễ đến cúng bái. Đồ lễ bao giờ cũng gồm có thịt, xôi, oản, chuối và hương hoa. Lễ bái xong các cụ thường xin lộc, tức là đem xôi oản, thịt gà về còn chuối và hoa thì để lại.

Đình làng tôi không có người coi sóc quét dọn thường xuyên nên nhiều khi chuối, hoa lễ để lại trên bàn thờ có lúc mốc xanh lên, thối rữa vô cùng phí . Tôi thèm lắm. Những quả chuối tiêu chín vàng rộm trứng quốc ngon thế mà bỏ. Lũ trẻ chúng tôi háu đói lại đang tuổi ăn tuổi ngủ nên trông thấy mà rỏ rãi. Có lần sau lễ cúng rằm chừng hai ngày tôi bị mùi chuối chín thơm phức quyến rũ và chinh phục tuyệt đối. Tôi vẫn sợ có gì đó xúc phạm