Chùm thơ của Nguyễn Văn Hoàng (Sóc Sơn-Hà Nội)

THƯƠNG VỢ

Xưa da cô ấy trắng ngần

Lấy tôi vất vả nên dần xạm đen

Thời xuân má ửng cánh sen

Nay chân chim chẳng muốn quen cũng lằn

 

Vượt qua mấy núi khó khăn

Gánh thời gian với nhọc nhằn trên vai

Đã bao thu ngắn đông dài

Bữa ăn chỉ chọn ngô khoai nằm lòng

 

Sớm mai chợ cách mấy sông

Chắt chiu tần tảo chỉ mong bán nghèo

Chiều tà đổ bóng tong teo

Đi về kéo nếp nhăn nheo em cười

 

Có còn gì đáng trong tôi

Xin dâng trọn vẹn cuộc đời tặng em.

 

THẮM TÌNH QUÊ HƯƠNG

 

Nặng lòng tôi gọi quê hương

Choàng tay ôm ấp yêu thương cả đời

Nghĩa quê đau đáu khôn nguôi

Tình quê gói trọn tâm tôi tháng ngày

 

Vị quê dịu ngọt say say

Vương vào ngô lúa thơm bay một trời

Đất màu đón giọt mồ hôi

Cha ông đã đổ bao đời cho cây

 

Từng đi góc bể chân mây

Cũng tìm về lại nơi đây quê mình

Đồng xanh trải rộng ân tình

Chứa chan đất mẹ Mai Đình quê tôi.

 

BÓNG HỒNG

 

Gặp nhau buổi sáng đầu Xuân

Em cười ném cái tần ngần vào tôi

Hương thầm em lỡ đánh rơi

Để tôi nhặt trộm nên hơi ngượng ngùng

 

Tơ tình muốn có sợi chung

Lại gần tôi gửi thẹn thùng sang e

Lửa lòng âm ỉ nhóm nhen

Phải chăng kiếp trước đã quen nhau rồi

 

Mong lần sau gặp em ơi

Xin em nhốt chặt tim tôi “trong tù”.

Gửi bình luận