Chùm thơ của Vũ Tuyết Nhung (Nga Sơn-Thanh Hoá)

AI TRẢ LỜI CHO GIẤC MƠ EM?

 

Anh ôm em vào lòng

Hai ta cùng nghe sóng

Con sóng nói với em về đáy biển

Có con cá mồ côi

Vô cùng nhỏ nhoi lẻ loi trong mênh mông sóng nước

Bạn với rặng san hô vỡ cùng cảng ngộ

Xung quanh là bao nhiêu chai nhựa túi bóng và rác

Đông đúc như xóm làng

 

Em gục đầu vào ngực anh

Giữa mênh mông hoang mạc

Chỉ còn những cây xương rồng thoi thóp

Nắng thiêu đất

Em thấy chúng mình cũng đang chết

Vất vưởng lang thang hàng ngàn linh hồn hoa cỏ cây xanh và muông thú đến đòi nợ

Em hoảng hốt ôm chặt anh

Tỉnh giấc mơ vẫn còn nghe đất thở dài

Vẫn còn nhớ đất rung bờ vai lặng lẽ khóc

Em còn có anh mà đất giờ cô độc

Ác mộng khắc tên chúng mình!

 

Em bé nhỏ ôm chặt lấy anh

Mà gió lại cuốn em lên chơi cùng mây trắng

Tầng ô zôn là lưới bóng rổ

Vũ trụ ném quả bóng màu đen lọt lưới

Tỉ số 1-0 nghiêng về người ngoài trái đất

Mây trắng tan thành bụi đen

Em rơi vào khoảng không vô lực

Thấy mình đang trôi về lỗ đen vũ trụ

Lỗ đen ngoác miệng vô cùng

Chưa giấc mơ nào em hoảng hốt bên anh như ác mộng này

 

Em lại mơ thấy những bàn tay

Non nớt bé xinh thiên thần của chúng mình xoè ra đón gió

Hỏi em rất nhỏ

Mẹ ơi rừng là gì con chưa biết tra từ điển

Mẹ ơi có phải biển chỉ có mình muối mặn thôi?

Mẹ ơi sao ngoài đường không thể thấy gì ngoài bụi

Tiếng chim là gì? Bạn con bảo phải tra google mới biết…

Khản đặc giọng trước những lời tha thiết

Ai trả lời được trăm ngàn câu hỏi trong mơ của con mình anh ơi?

 

CHUYỆN MỘT NGƯỜI ĐIÊN

 

Nóng quá! Dập lửa đi

Mẹ ơi! Rừng cháy rồi

Người đàn bà điên hét lên thất thanh

Rồi co rúm ngồi xuống ôm mặt khóc :

Lửa ơi đừng thiêu con tôi!

 

Chẳng ai biết người đàn bà ấy ở đâu

Không ai biết người đàn bà điên bao nhiêu tuổi

Cứ lang thang đầu đường xó chợ

Nhặt rác nâng niu như ôm đứa con rồi cất tiếng ru hời

 

Và chợt rú lên khi thấy điếu thuốc dở ai đánh rơi

Ôi trời ơi! Đừng đốt  nữa

Lũ các người đúng là quỷ dữ

Cháy hết rồi! Chết cả con tôi!

 

Người đàn bà điên thời trẻ rất xinh

Lấy chồng là kiểm lâm hai vợ chồng với rừng là bạn

Có nhiều kẻ khát

Bạc tiền bán rẻ cả lương tâm

 

Bọn lâm tặc

Hút máu  xương xé thịt da  rừng

Họ không giữ nổi

Người chồng chống lại đã hy sinh

Người vợ xảy thai từ ngày đó hoá điên

 

Tất cả cúi đầu lặng câm nghẹn đắng

Nghĩ về những tội ác vô tình của mình

Ngẫm kỹ tội ác cố tình của người

Người đàn bà điên lại hú gọi: Rừng ơi!

 

TA LẠI TÌM ĐƯỢC EM

 

Lặn vào sâu trong đất

Ta là một con giun

Mặc con người trên đất

Ta lặn sâu lặn sâu

 

Tìm trong những mảng nâu

Một chút màu suy nghĩ

Tìm trong nơi sâu lặng

Ánh côn trùng phản quang

 

Ta lấy chúng làm đèn

Bỏ chúng vào trong mắt

Ôi lân tinh! Lân tinh

Mắt nhìn thâu xuyên đất

 

Mặc người vui và khóc

Ta nằm dưới lá rụng

Qua bọ hung sâu kiến...

Biết đâu là kẻ có ơn với thiên nhiên

 

Ta lại xuống đáy bùn

Vùi vào đêm vào đêm

Năm tháng không đỡ nổi

Tiếng côn trùng kêu rên

 

Ta lại tìm được sen

Khi qua ngày lấm láp

Ta cũng tìm được em

Sau khi là giun đất

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ VẼ

 

Người đàn bà trong bốn bức tường

Ngắm trần nhà với giàn đèn treo nhấp nháy

Ngoài kia sông vẫn chảy

Hoa vẫn thơm và người vẫn đi về

 

Người đàn bà nhìn bốn bức tường

Tất cả lặng im trắng toát

Bà vẽ lên bức tường thứ nhất

Tuổi xuân son rạng rỡ nụ cười

 

Bà vẽ lên bức tường thứ hai

Niềm vui ngô nghê tiếng cười con trẻ

Và những vòng tròn trên cổ  người mẹ

Thêm vòng khăn tang Người vợ đội đầu

 

Bức tường thứ ba cảnh đón đưa dâu

Đón con người về tiễn con mình sang nhà họ

Một ngôi nhà, một con đường xa ngái

Người mẹ nằm ngẩn với cơn mê

 

Bức tường thứ tư cũng là bức cuối cùng

Nơi mở cửa sẽ dẫn ra đường lớn

Mực đã hết hay hồn đã kiệt

Mà bức này bà lại để trống trơn?

 

BỮA TỐI CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐƠN THÂN

 

Người đàn bà đã nấu ăn xong

Trải chiếu sắp bát dọn mâm

Bát của bà và bát bao người khác

Những người đi xa chưa về

 

Nhìn đồng hồ đã quá giờ ăn

Bà dọn ra chia bát cho mọi người

Bát của cây, của hoa và của gió

Bát của con mèo đang ngủ

 

Bát của bóng và của mình

Tất cả quây quần đầm ấm chung mâm

Thiếu một bát của người bạn tốt

Bà đứng dậy đi lấy thêm

Bát của tiếng thở dài

 

Tác giả: Vũ Tuyết Nhung.

(Đội 2 Nga Lĩnh - Nga Sơn -Thanh Hoá)

Gửi bình luận