Bình 70 câu thơ của sân thơ Trẻ xuân Canh Tý

Nhà báo VŨ ĐỨC TÂN: Thật thà mà nói tôi không thích cách tuyển chọn này. Bài thơ hay mà bị véo ra một cục thì còn gì hay nữa. Những câu thơ đứng đơn độc phải là tuyệt tác, còn nếu không sẽ bị mất đi phần hay của mình. Nhưng lời bình này chỉ ra sự nhìn voi một chân của người đọc. Không phải chân lý, mà vui là chính.
.
Giăng giăng trên cỏ ướt
Nhiều hoa tơ sáng lóa
Hiện ra mật mã
(Nguyễn Thị Thùy Linh)
Lời bình: Từ hoa mỹ mà câu thơ tối mù mịt.


người - lính - già đã hóa thành tháp cổ
một hồi chuông rung mãi bên trời
(Đào Quốc Minh)
Lời bình: Ví người lính với tháp cổ thì ghê thật.


nhân loại, có đôi mắt đẹp
của thiếu nữ Chăm hân hoan đội ban mai về
(Đồng Chuông Tử)
Lời bình: Chẳng hiểu. Tại sao lại đầu tiên là nhân loại rồi nhảy sang một danh từ hạn hẹp là thiếu nữ Chàm.


lửa đồng ai đốt trên cây
hoa gạo hong tóc lên mây trước nhà
(Trương Xuân Thiên)
Lời bình: Hoa gạo hong tóc thì còn được, nhưng lửa đồng ai đốt trên cây thì khó hiểu quá. Lửa đồng vốn là rộng rãi, thênh thang, tại sao lại có thể mâng lên cây đốt, bạn ơi. Biết là ví với hoa gạo, nhưng sao câu thơ vẫn chẳng chịu yên.


Giữa tiếng nước rơi trên đỉnh đồi
Ngọn thông đã thụ mầm cho mây trắng
(Trần Nhật Minh)
Lời bình: Vẫn là cách nói khác mà chưa có ý tứ hay.


con cào cào ngủ sương
mơ ngày mai đầy nắng.
(Nguyễn Thị Kim Nhung)
Lời bình: Có chất tạo hình nhưng không đủ đầy.


cánh đồng hoa hướng dương vẩn mùi da thịt cháy
ta nhìn nhau sâu ruỗng ngày hè
(Lữ Mai)
Lời bình: Câu thơ ghê ghê, không biết độc đáo ở chỗ nào.


Bởi cuộc đời là một chuyến đi
tôi đi thẳng
hướng vào lòng đất mẹ
nơi một tảng đá mọc lên như linga
(Tuệ Nguyên)
Lời bình: Có vẻ như loạn luân. Thiếu cái nhã, không thể gọi là hay.


Ban công cong cong mũi sóng đầu thuyền
(Từ Hồng Sơn)
Lời bình: Viết thế này thì cái gì chả cong cong được.


ba giọt rượu một bình minh
chén cạn sông Hồng sóng vỡ
(Đoàn Văn Mật)
Lời bình: Chỉ đưa ra bối cảnh mà không thấy ý tứ đằng sau.

Váy em vén một đóa phong tình
Mà xốn xang ba ngày quên buộc ngựa
(Hoàng Chiến Thắng)
Lời bình: Hoặc là nhìn trộm, hoặc là phô diễn. Thơ hay ư?


Tình yêu cơn giận thủy tề
Không tin em thử vỡ đê một lần
(Bùi Việt Phương)
Lời bình: Có vẻ là lời xàm nói cho vần.


Người đàn bà xà cạp quấn chân
ụp cả vầng trăng vào lu nước
trăng lăn tăn cười…
sau đuôi mắt
(Lý Hữu Lương)
Lời bình: Hình ảnh người đàn bà xà cạp úp mặt vào lu nước hay thực sao.


bạn thả vào mắt tôi chút bùa mê
có mùi lúa non trên eo lưng biên giới
(Võ Mạnh Hảo)
Lời bình: Chút phù phép của ngôn từ, nhưng không đọng lại gì.


Sóng thành thực sóng suy tư
gió chân thật gió mây vừa tượng trưng
cồn lên dăm ngọn cát lừng
vẽ trên ảo giác mấy từng san hô
(Khúc Hồng Thiện)
Lời bình: Người ta nói “sóng lừng” chứ không nói cát lừng. Xem ra đây là lục bát vừa xiên xẹo vừa rối rắm.


Vẫn để dành nụ hôn
thời thiếu nữ
(Bình Nguyên Trang)
Lời bình: Bình Nguyên Trang thì thiếu gì thơ hay mà chọn câu hiển nhiên đến thất thần như vậy.


Họ đẩy anh lên bàn mổ
Trong nhá nhem của ánh đèn
Con dao
Anh không muốn giả vờ nằm im
Khi liều thuốc mê
Không thể ngủ
(Nhật Huy)
Lời bình: Ôi, đây mà là thơ thì khặc khặc khặc…

Trên lớp lá hoai mục
Con vắt uốn mình múa điệu rừng xanh
(Phùng Hương Ly)
Lời bình: Câu này cũng vậy khặc khặc khặc…


Kiếp sau nếu được đầu thai
Cúi gằm theo dấu gót hài chị đi
Con bống mít, đàn sẻ ri
Bụt thì xa lắm mỗi khi em buồn
(Hoàng Anh Tuấn)
Lời bình: Có vẻ là bốn câu ca dao tầm thường.


Thiếu phụ cưới sự im lặng làm chồng
Biển manh nha gửi mùa đông dưới gối
(Thy Nguyên)
Lời bình: Câu thơ này hay vì cổ vũ sự cam chịu ư?


Mẹ treo lại mặt trời buổi sớm
cho nắng khua khoắng mọi ngóc ngách căn phòng
(Trần Ngọc Mỹ)
Lời bình: Hành động treo thì nói về một vật tĩnh, lại cho nắng khua khoắng thì loạn thật. Khua khoắng là nhăng nhít lắm đó. Tách khỏi văn cảnh ai mà hiểu được.


Bàn tay anh hôm ấy
có vị của con tàu
(Tạ Anh Thư)
Lời bình: Ôi, vị con tàu là vị gì nhỉ mà mà tay lại ăn được. Tay chứ có phải mồm miệng đâu. Thế mà cũng gọi là câu thơ hay.


nỗi nhớ thiêu cháy cả những vi mạch
trời nổi giông
trời giòn giã tiếng khóc
(Trần Hoàng Thiên Kim)
Lời bình: Khổ thân cho Thiên Kim vì được đưa những câu thơ tối tăm chẳng có mục đích gì thế này.


Mặt trời là một chiếc mâm đồng cổ lỗ sĩ tự mình phát sáng
Hằng đêm về bên em nằm run rẩy
(Nguyệt Phạm)
Lời bình: Ai có thể tưởng tượng mình ôm cái mâm không? Thanh niên thời nay cái gì cũng ôm hay sao ấy.

Đôi sẻ hiên nhà nhìn ta uống rượu
Mắt sẻ in vào dưới đáy ly nâu
(Đỗ Anh Vũ)
Lời bình: Mọi người hình dung hai con sẻ nhìn ta và bốn con mắt dưới đáy nâu thì có gì hay ho chứ.


Đôi dòng sông như đôi cánh tay dang
Như muốn ôm tất cả vào lòng châu thổ
(Trương Trọng Nghĩa)
Lời bình: Thường sự so sánh phải độc đáo. So sánh kiểu này trần trụi quá.


Sớm bình yên tiếng chim cọ vào xưa sau
(Hoàng Vân Khánh)
Lời bình: Do tách khỏi văn cảnh, người ta có thể hiểu là tiếng chim cọ vào quần.


tội nghiệp con sáo cả đời
nó đâu gọi đò cho nó sang sông
(Lê Quang Trạng)
Lời bình: Con sáo sang sông vốn đã trở thành thành ngữ. Câu thơ này không làm mới mà làm nhạt. Và càng chẳng hiểu mục tiêu của nó.

Không một ai đong đếm những hi sinh
Bởi đất nước mình đâu cũng là trận tuyến
Gian khó lùi xa, tình người quấn bện
Phẩm hạnh quê nghèo còn đó với núi sông
(Phạm Vân Anh)
Lời bình: Đây là câu hiếm hoi chú ý đến tính tư tưởng.Tuy nhiên lại rất thường.


Dưới chân tượng Phật, hàng người vẫn xếp dài
Nhưng bóng áo vàng đã rời đi về hướng khác
(Phạm Văn Vũ)
Lời bình: Đúng ra thì đây là câu văn xuôi.


Đồng Văn
Đá quây quần như xóm như làng
Người héo người tươi lẩn chìm nét đá
(Trần Vũ Long)
Lời bình: Chưa thể là thơ hay được.


Tình bằng
tình phụ
tình tôi
kiếm dao mà rạch lòng phơi nỗi buồn
(Nguyễn Anh Vũ)
Lời bình: Câu lục bát xô lệch. Hiệu quả nói về nỗi buồn chưa cao.


Nhớ
Thương
Hờn giận
Buồn
Vui…
Xếp lớp trong hộp sọ
(Đặng Thiên Sơn)
Lời bình: Đặt vào tình huống nào đó, nó có thể là thơ. Còn trích ra thế này nó không phải là thơ.
Nỗi buồn là con sâu đo bầu trời
Dằng dặc bản nháp gió
(Nguyễn Thị Thúy Hạnh)
Lời bình: Câu dưới được nhưng câu trên quá tầm thường.Thậm chí hơi thô thiển.


người đàn bà sinh ra từ mưa
ăn mùi hoàng hôn rớt lại của mùa đông trước
ăn nhánh khô gầy trên môi gió
ăn chồi buồn vừa nở trong đôi mắt ngập nước
(Hoàng Thụy Anh)
Lời bình: Cách chọn hình ảnh, đặt câu khiền người nghĩ đến thơ, nhưng chẳng hiểu gì cả. Hay chẳng có gì mà hiểu cả.


tiếng chuông kia có đến được với mẹ ta
hay mẹ ta đang vọng chuông vào gió thoảng
(Trần Quốc Toàn)
Lời bình: Câu đầu là văn xuôi. Câu thứ hai từ mẹ “vọng chuông” làm độc giả bối rối.


Câu thơ sắp hình mũi tên
Cháy về hướng mặt trời
(Nguyễn Thị Anh Đào)
Lời bình: Một kiểu nghĩ như đất nước mang hình viên đạn. Nhưng không hiểu nổi hay ở chỗ nào.


mười ngón chân mẹ quắp sâu vào đất
mười ngón tay mẹ chụp cả trời yêu
cho con bay lên qua những buổi chiều
(Trần Huy Minh Phương)
Lời bình: Mẹ co quắp như thế mà con bay lên thì không biết thế nào.


có ánh mắt bị thương trên đại lộ
trong mỏi mòn
chĩa thẳng vào tôi...
(Nam Thiên Phú)
Lời bình: Đây chỉ là khởi ý. Còn ý đến đâu thì chưa có. Là mũi tên chưa đến đich.


con Mèo đen mắt ròng hai cục lửa
ngực bình minh thiêm thiếp chân trời
(Trần Võ Thành Văn)
Lời bình: Người chọn câu thơ này chỉ miên man với mô tả mà không hiểu tác giả viết gì?!


sau lớp sóng dịu êm
là tiếng máu đào
giọt giọt nối
Hải đồ Tổ quốc.
(Viễn Hải)
Lời bình: “Tiếng máu đào” Là tiếng thế nào bạn nhỉ.


khi đỉnh điểm thái dương loe loé
những con chữ bỗng hiển linh
và nắng được tẩm liệm trong suốt
(Lê Hưng Tiến)
Lời bình: Viết có vẻ “tâm linh” ghê.


giữa mùa nước trộn hoa xoan
sông thêu tím vào xanh hai vạt nước
(Nguyễn Minh Cường)
Lời bình: Là một câu nói hình ảnh chứ chưa thực sự là một câu thơ.


khi rét làm môi em căng tươi như trái chăm noi
khi nắng vàng hơn mật ong
và ngực em căng nhức bởi tiếng chiêng anh
là mùa khô về gõ cửa
(Hoàng Thanh Hương)

Lời bình: Ngực căng nhức bởi tình yêu có cái tứ hay nhưng chưa đẩy hết nên dừng ở mô tả thành ra câu thơ dài dòng mà không đọng.


Chạm vào tuổi bốn mươi vào ngày bỏ thuốc
Cất chính mình như cái gạt tàn đã thừa ra
(Miên Di)
Lời bình: Học cách nói của Hữu Thỉnh, nhưng chưa thể là câu thơ hay.

Lá cọ xoè như bàn tay ngoan
Nắm vào mặt trời tia nắng cuối ngày sắp ngủ
Chợt thấy mình xưa cũ
Phiến đá cong bờ ngõ thở vào nhau
(Đào An Duyên)
Lời bình: Lá cọ xòe như bàn tay, tia nắng cuối ngày là những từ thông dụng. Đến câu cuối mới thấy chất thơ thì lại không có biểu hiện gì.


ngọn nến
tủi khổ
gặm xác mình trong đêm
(Nhụy Nguyên)
Lời bình: Cách nói quá cũ.


Những CD mới tinh chưa một lần xài đến cũng tự hỏng trong sự nguyên lành
(Fan Tuấn Anh)
Lời bình: Có vẻ muốn tạo ra một châm ngôn hơn là một câu thơ hay.


tay còn chạm đôi bờ mong nhớ
cỏ mọc xanh từ buổi áo khuy cài
(Trương Công Tưởng)
Lời bình: Tưởng là bờ môi, xong đến câu sau lại nhảy sang áo. Hóa ra là ngực, tại sao lại là bờ.

Phía anh nổi. Phía em chìm
Run run hai phía nghe lìm lịm. Mưa
(Lê Hòa)
Lời bình: Chẳng biết đưa cảnh này vào làm gì?!


Em hỏi sợi tóc
sợi buồn dài thừa thãi vào nhau
em ngồi chải chuốt niềm đau
(Trần Nhã My)
Lời bình: Ngồi chải tóc thì có gì hay nhỉ?!.


Những đám mây mang hồn cổ đại
Khắc vào vân sóng xa xanh
(Đàm Huy Đông)
Lời bình: Đây là thơ vụn, chẳng hay ho gì!


nếu đời sống có làn da
thì thành phố cũng chính là sẹo lan
(Nguyễn Thế Hoàng Linh)
Lời bình: Thô thiển.


Nhớ nhung
là khi em hít hà
bàn tay mình
ôm chặt lưng anh cách đây cả tháng
(Trương Quế Chi)
Lời bình: Có được sự thiếu vắng, nhưng lại luẩn quẩn.


Rùng mình
Nàng bẹp mình thành đất
Ta úp sấp thành trời
(Đỗ Doãn Phương)
Lời bình: Tả cảnh giao hoan nhưng công thức.


Không thể đổ lỗi cho bất kỳ ai
Tôi tự vạch miệng
nhét vào đó toàn bộ tội lỗi
(Phạm Thị Điệp Giang)
Lòi bình: Vì tác giả quả quyết quá nên tôi cảm thấy buồn cười. Và chợt nghĩ đến…hihi.


Xà cừ xuân đường Láng vẫn xanh
Giờ lá rụng ngàn trăng rơi xuống phố
(Trần Trọng Dương)
Lời bình: Hình ảnh ngàn trăng cũ quá.


Thế là bữa ấy em sang
Nụ hoa xoan nở trong bàn tay nhau
(Nguyễn Quốc Khánh)
Lời bình: Hoa xoan nở trong tay nhau thì có gì hay ho nhỉ. Cụ thể và mất đi chất lãng mạn.


cha ra bến quăng lưới vào mùa đói khát
thu về một mẻ lặng thinh
người dâng từng bữa nhịn
để con lớn thành người
(Phạm Tiến Triều)
Lời bình: Người cha mùa đói không vô bổ đến thế.


Miền quê
Tiết tấu cỏ non rười rượi
Gió tấp vào sông thành sóng gợn khua
(Phạm Văn Dũng)
Lời bình: Gió tấp là gió cũng lớn rồi, vậy mà sống chỉ gợn thì thế nào. Còn đã gợn sao còn khua.


Chiều nay khói trổ lưng trời
Mẹ ta quảy gió về phơi bậc mùa
(Phạm Tú Anh)
Lời bình: “Quảy gió” –có phải chọn câu thơ vì từ này không


Quá khuya có nụ sen hồng
Rụng vào yên lặng một mông mênh sầu
(Ngô Thanh Vân)
Lời bình: Lục bát mà gieo vần thế này thì…hahaha


Người lạ trốn đâu mà chằng chuộc
Tôi vướng tơ rồi thôi gỡ thả tôi ra
(Nguyễn Hồng)
Lời bình: Vừa thực thà quá, vừa chẳng có thơ.


Dây phơi chẳng chiếc áo nào
Mỗi khi gió động vẫn chao hai tà
Em mang ấm cúng đi xa
Hiu hiu hắt hắt ở nhà với tôi
(Nguyễn Việt Anh)
Lời bình: Hai câu đầu còn thơ hai câu sau thì lại làm kém hẳn và tầm thường hóa.


Đêm trói ta vào nhau bằng hai đứa
(Khả Lôi Việt Vương).
Lời bình: Chắc ý tác giả là đêm trói hai người. Nhưng nói thẳng ra thì không nói, nói vòng vo thành ra không ai hiểu gì cả. Nói: “bằng hai đứa” thì nửa tây nửa ta.

Gửi bình luận