Chùm thơ của Nguyễn Thanh Huyền

NGHE EM.


Thắng dịch "Covid" khi đức tín, tin yêu thơm thảo trăm miền

Đôi mắt thảo hiền người áo trắng thức đêm

trằn trọc tuyến đầu.

Tay vững chí bền người áo xanh chiến sĩ

Và măng non cùng dân đồng sức

Quán triệt chỉ đạo, thực hành

...dịch hết khi một lòng, một đích.


Nghe em: ta thắng trận

Thù trong, giặc ngoài... giặc đói, giặc rét

Những thế lực quỷ ma đội nốt

Những luận điệu tanh, những lằn đau không tưởng

...hãy vững tin cho trận thắng đang gần


Nghe em: "hết mưa trời nắng lên thôi"

Bàn tay nắm bàn tay

Nụ hôn cháy như chưa từng nồng đến vậy

Nhân loại hoan ca với sức sinh sôi


Nghe em: sắt và nhẫn, còn người ắt còn của, dịch Covid... bị xoá sổ.

 

HÀ NỘI CHIỀU NAY

Anh có về Hà Nội ngày cánh én lạc mùa

nhớ và quên cùng em dạo phố

nghe tiếng thu xôn xao mùa lá đổ

lời vọng thánh ca rót vào từng hơi thở

sóng Hồ Tây thẹn rớn bờ yêu

 

Anh có về Hà Nội ngày trời khoác áo nâu

Phố cổ rêu phong những trăm năm trầm mặc

sóng Sông Hồng thầm nhắc

những bước chân yêu từng đi qua ký ức khó nhọc

quán ngõ liêu xiêu rưng rức ngả vào chiều…

 

Hà Nội chiều nay lá thu rụng đáy sầu

em sẽ chẳng như tượng nhân vẻ mặt u hoài

chẳng oán than nhân thế chia đôi

em khóc như chưa bao giờ khóc đẹp đến thế

em cười như chưa bao giờ cười tươi đến vậy

đơn giản như tằm ăn dỗi được mùa lá dâu đồng buổi sớm ráo khô

 

Anh hãy về để tháng năm gỉ mòn cất trong tủ lãng quên được đánh bóng

lời yêu thương nhuộm khắp vòm trời

em sẽ kéo mây kết hình trái tim màu trắng

đổ cả màu trái tim em vào đó

 

Chiều nay phố Ngọc Phan mưa rơi nhiều đến thế

mưa rơi rơi ướt cả tháng năm gầy

anh về Hà Nội chiều nay

mưa rửa bước chân người thương nhớ!

 

LẠ

Ngã vào nhớ
thao thiết mãi.
Mùa trăng kia đã bao giờ dậy thì
nhuộm tình em rộ xuân đến thế?

Có phải chăng vỏ tách từ thẳm sâu trầm tích
Và mạch ngầm chưa bao giờ cởi áo
Khi gió lành thơm vào giấc mơ
…để chồi lộc ngát say!

Tháng tư này giống tháng xưa và sau?
Có thể lắm, rõ yêu rất lạ
Chạm vào em cồn cào sóng
…miên man xanh.

…người bảo ghim tim lại hay rạo rực vỡ
…thôi đành ủ mật vào thơ.

 

TÌM LẠI


Con tìm về miền quê lục ký ức thời gian,
con đê có nắng trải vàng, có tiếng gõ vách thuyền đánh cá trên sông.
đất mẹ phù xa đỏ ửng những ước mơ
những cánh diều màu xanh là sứ giả tuổi thơ con và bạn con treo cánh liệng

Con tìm lại những nhọc nhằn bóng mẹ nhỏ liêu xiêu dài sườn đê lầm lũi
bụi trần quấn lên những sợi tóc mảnh, chai sạn và những gạch ngang hằn trên trán
con không hỏi những giọt mồ hôi đượm tình rơi vào miền đất hứa của ai
hay những thổn thức trong đêm sợ mai mưa gió đẩy những hạt thóc mầm trôi theo dòng nước lũ

và những ân cần gửi con trẻ chiếc chăn hồng trong cái rét mùa đông.

Con biết, Mẹ và Bà, những bông hoa giản dị với ước mơ bình dị như bao người mẹ khác ở miền quê này
ôi tình mẹ và những thất bại, thành công của con trên dặm đường xa ngái
con tìm lại khoảng trời mơ ước khát vọng và sinh lực từ miềm đất thân thương
con đã khóc và ngẩng cao đầu đón ánh nắng quê…

GIỌT YÊU

Sóng ngàn năm viết tình sử yêu bờ

Trăng tan trong đêm như tình yêu vào nhau là thế

Phố em, xưa nức mùa cốm ngậy

Tràn vào anh, những giọt yêu chưa biết cởi yếm

những đồi sống và mùa đòng thiếu nữ

... Ngọn gió hồn nhiên anh miết dở


...bao chuyện tình giống tem thư thẹn gửi!

chuyện chúng mình có giống chuyện người?!

mùa thu lá khóc, xuân về tụt cuống trồi non

tình thiết tha, mặn nồng, có cùng đường cuối đất

trăng thì vơi gió hanh gầy, thời gian lại đẫy

hay một lần lỡ cả đời dang dở

có hứa cột đời nhau cũng vậy?!

"ai tắm hai lần trên dòng trôi"?!


Đêm nay, phố em vào mẩy

trăng chảy ngột những ngã ba ngã bẩy

đập thời gian nức vỡ

ở hai đầu nỗi nhớ

khúc xạ một tâm điểm...

Phím anh khát  phím em

Những ngón tay lóng ngóng bện đan

...dòng kí ức cởi nút

...cô thành giọt yêu.

 

TỰ BẰNG LÒNG

(mùa dịch, món ăn ven đường nao lòng nhớ)

 

Ghé qua chợ Trung Hòa

Chị hàng xôi tươi rói

Ăn xôi đi em ơi

Xôi đặc biệt thơm dẻo

 

Có xôi lạc, xôi xéo

Xôi ngô ngon dễ thương

Xôi cẩm tím đợi chờ

Xôi đỗ xanh thương nhớ

 

-       Này chị bán hay mơ

-       Chị có mơ gì đâu

Tung hứng “buột” thành thơ

Cho cuộc đời hoa nở

 

-       Chị bán lãi đắt không

-       Em à! Cứ tàng tàng

No mắt đói cái bụng

Mình giàu sang khó lắm

 

...Người như cát, biển mặn

Buồn đó ngẫm tự vui

Von cho đủ thiếu, thừa

Ngày lên luôn tân xuân

 

CÓ CÒN NHỚ NHAU

Đã bao giờ anh nhớ tới em

người con gái như mưa mùa hạ
chợt đến và chợt đi
nồng nàn và gàn dở
những dấu yêu bỏng nóng trên môi

đã hóa thạch bụi mờ xác pháo

 

Đã bao giờ anh mong gặp lại em 
đôi mắt ấy, màu nâu trong cơn mưa vụng dại 
lẫn màu lá rêu úa rụng như trời đứt rốn hoàn thai
chỉ có con đường hun hút nhú trồi gai
đâm ảo ảnh

 

Em co mình vào xác đêm lắng nghe hơi thở ai nồng nàn quyến rũ
vây bủa em vòng xoáy đam mê
lê chân bước, ngập ngừng giữa tội lỗi và si mê
em đứng giữa bến bờ hanh hao tàn tạ và nắng mật vàng
ngã dúi dụi vào đâu cũng là mồ yêu thương.

 

Thôi anh nhé! Em sẽ không nhớ mong hão huyền
với những khát khao hụt theo tháng năm
chỉ còn dáng hình mờ dần trên lối cũ… 
và mưa hạ, mưa ngâu cứ nhởn nhơ hống hách giăng kín nỗi đau
sâu thẳm tim yêu cũng oxi hóa

em và anh sẽ trở thành những đứa trẻ với bầu ngực ân ái
nhục dục và lấm lem
ta sẽ lại thổn thức mặc những hoen gỉ không một lần sáng lại
để quay về?

Nguyễn Thanh Huyền

Gửi bình luận