Nhà thơ Phạm Hữu Chính, ấm áp “Ngọn lửa đôi quê”

Nhà thơ Phạm Hữu Chính là Phó Chủ tịch CLB Thơ Việt Nam, Chủ tịch CLB Thơ Thăng Long, Hà Nội. Ông sinh ra và lớn lên ở Nam Định, cái nôi của văn chương Việt Nam với nhiều thi phẩm từ xa xưa mà tên tuổi còn tỏa sáng đến ngày nay. Ông cao gầy, dáng thư sinh, hào hoa phong nhã. Chàng thư sinh ấy sau này trở thành nhà giáo, trở thành người lính vừa cầm bút vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu với quân thù ở chiến trường Quảng Trị. Bây giờ ông làm thơ và là một nhà doanh nghiệp tài năng. Ông đi nhiều, viết nhiều. Thơ ông gắn liền với vận mệnh của Tổ quốc trong những năm kháng chiến oanh liệt, gắn liền với những sự kiện lịch sử.


Nhà thơ Phạm Hữu Chính và vợ - Nhà thơ Lưu Thị Nghĩa - Đồng tác giả tập thơ Ngọn lửa đôi quê.

Nhà thơ Phạm Hữu Chính là Phó Chủ tịch CLB Thơ Việt Nam, Chủ tịch CLB Thơ Thăng Long, Hà Nội. Ông sinh ra và lớn lên ở Nam Định, cái nôi của văn chương Việt Nam với nhiều thi phẩm từ xa xưa mà tên tuổi còn tỏa sáng đến ngày nay. Ông cao gầy, dáng thư sinh, hào hoa phong nhã. Chàng thư sinh ấy sau này trở thành nhà giáo, trở thành người lính vừa cầm bút vừa trực tiếp cầm súng chiến đấu với quân thù ở chiến trường Quảng Trị. Bây giờ ông làm thơ và là một nhà doanh nghiệp tài năng. Ông đi nhiều, viết nhiều. Thơ ông gắn liền với vận mệnh của Tổ quốc trong những năm kháng chiến oanh liệt, gắn liền với những sự kiện lịch sử. Mỗi tên đất, tên làng, mỗi mảnh đất ông đi qua đều có thơ để lại.
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn
(Chế Lan Viên)
Ông viết về Kinh Bắc, Ngã Ba Đồng Lộc, Hoa Lư, Điện Biên, Đêm Trường Sơn, Biên giới chiều xuân, Huế, Làng tôi… Ông viết về Mỵ Châu, Nguyễn Trãi, Đại tướng Võ Nguyên Giáp và Tú Xương. Ông viết về đồng đội: Nhớ về nuôi mẹ, Ngựa ô rơi nước mắt; về tình yêu: Thì thầm cỏ may… Nhưng trên hết những điều ấy, thơ Phạm Hữu Chính dành rất nhiều tình cảm và lòng kính yêu dâng lên cha mẹ:
Con đi cuối đất cùng trời
Cứ xao xuyến mãi những lời mẹ ru
(Thăm mộ mẹ)
Cha mẹ và quê hương là những đề tài lớn trong toàn bộ thi phẩm của Nhà thơ Phạm Hữu Chính. Trên mảnh đất thiêng với nhiều kỷ niệm ấu thơ và sâu nặng nghĩa tình ấy, thơ Phạm Hữu Chính luôn vụt hiện những câu thơ xuất thần lấp lánh tài năng, làm rung động lòng người:
Có gì lưu luyến quê ơi
Mà ta sắp một kiếp người đi qua
Hoặc
Ta tìm về thuở nằm nôi
Thẫn thờ nhìn đám mây trôi giữa trời…
Tình yêu trong thơ Phạm Hữu Chính luôn hồn nhiên trong trẻo lạ thường, nó bâng khuâng, nhẹ nhàng và tinh tế biết bao:
Chia tay em một chiều hè
Dòng sông tím biếc tiếng ve gợi buồn
(Dòng sông tím biếc)
Nếu anh đi với người yêu
Xin đừng đi lối có nhiều cỏ may
Nơi mình buộc chỉ cổ tay
Nơi mình hẹn ước đắm say một thời
(Nếu anh đi với người yêu)
Nhà thơ Phạm Hữu Chính
Cỏ may, đó chính là tuyên ngôn về phong cách thơ bình dị của Phạm Hữu Chính. Thơ ông không cao đạo, không ồn ào khoa trương lớn tiếng mà luôn thầm thì, nhỏ nhẹ như lời cỏ may nhưng lại có sức mạnh làm lay động tâm tư người đọc
Chập chờn khi bóng chiều vơi
Bâng khuâng nhớ mãi cái thời cỏ may
(Thì thầm cỏ may)
Thời cỏ may ấy là thời của tình yêu ban đầu sôi nổi, vụng về, thánh thiện và không nhuốm màu vụ lợi. Thơ Phạm Hữu Chính có nhiều thể nghiệm tìm tòi, nhiều thể loại, nhiều phong cách. Ông luôn luôn khám phá chính bản thân mình để vật vã sáng tạo, để vươn tới sự giản dị trong sáng của thơ cặp truyền thống. Ông luôn tìm cho mình một con đường để đi đến những bước chân quê của thi hào tài năng Nguyễn Bính trong đề tài nông thôn Việt Nam bất diệt. Có lẽ vì thế, trong đời ông, mảng thơ lục bát là mảng thơ tài hoa hơn cả. Tôi thực sự thích thú và ngưỡng mộ mảng thơ này của ông
Tha phương gần hết một đời
Cuối chiều tôi vẫn là người chân quê
(Ước gì cha sống lâu hơn)
Lạ thay, Phạm Hữu Chính đang sống ở thành phố hoa lệ, thế mà lúc nào ông cũng đau đáu, sợ một lúc nào đó đánh mất con người chân quê của mình. Là người chân quê, thơ ông giản dị, chân thành nhưng lại rất sâu sắc vì ông đã trải nghiệm qua nhiều nỗi đau đời. Cho đến bây giờ, ngay cả trong giấc mơ ông vẫn không thể nào quên được:
Nỗi niềm đau tận giấc mơ
Thời gian phủ lấp bây giờ vẫn đau
(Ước gì cha sống lâu hơn)
Xin cảm ơn nhiều thứ, Phạm Hữu Chính còn phải cảm ơn cả nỗi đau bởi chính nó đã nuôi lớn thơ ông, đã đưa ông trở thành một nhà doanh nghiệp thành công như ngày nay. Và nỗi đau luôn là dòng sữa ngọt ngào nuôi lớn các thi nhân.
Tôi quen biết ông đã lâu. Tình cảm giữa tôi và ông luôn là tình cảm anh em bạn bè văn chương trong sáng, chưa một lần vướng bận bụi trần. Ông luôn khiêm nhường, chân thành, tôn trọng bạn bè nên được nhiều người yêu mến. Tôi rất thích đức tính ấy của ông. Với tôi, thơ và Phạm Hữu Chính là một – Một hồn thơ tử tế trong một con người tử tế. Tâm hồn ấy, thơ ấy, con người ấy… tôi luôn kính trọng và tin rằng thơ ông sẽ càng thăng hoa, tỏa sáng hơn nữa.
Để khép lại bài này, Đinh Nam Khương xin có mấy lời kính bút tặng ông. Thế là giữa ông và tôi lại có thêm một kỷ niệm đẹp. Hy vọng kỷ niệm ấy sẽ cùng với thơ ông tồn tại mãi, tỏa sáng mãi, bất chấp thời gian.

Nhà thơ Đinh Nam Khương

 

Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
MỘT SỐ HÌNH ẢNH BUỔI RA MẮT TẬP THƠ "NGỌN LỬA ĐÔI QUÊ"
Nhà thơ Phạm Hữu Chính và vợ - Nhà thơ Lưu Thị Nghĩa - Đồng tác giả tập thơ Ngọn lửa đôi quê.

Gửi bình luận