Giọt tình

Cả làng Đông xôn xao cô Tần đã mang thai và định ra sông Hồng tự vẫn mà tôi đứng ngồi không yên. Những ngày này bố mẹ Tần là người chịu đủ tiếng nhục. Ông bà không dám đi ra khỏi cổng. Tâm trạng tôi rối bời, một phần sợ các con biết, một phần lo cho Tần quá, giá hôm ấy đừng chiều Tần, mình tỉnh táo một chút, thì đâu đến nỗi này.

Ở cái tuổi gần năm mươi rồi mà còn dại, lỗi lầm này không thể tha thứ, nhưng đã chót rồi bây giờ làm sao sửa được nữa. Người đời bảo “sẩy chân thì dễ, sẩy miệng thì khó” nhưng đằng này “sẩy” chuyện đạo đức có mà ông trời chẳng cứu được. Chuyện thế rồi, thôi đành bấm bụng chờ thời gian nó nhạt phai đi, chờ Tần khai hoa rồi hãy tính dần dần. Dù sao tôi cũng sẽ cố tìm mọi cách để gặp được Tần động viên cô hãy chịu đựng mọi tiếng thị phi để giữ lấy đứa con của mình, mai đây khi có con, Tần sẽ thấy hạnh phúc và biết thế nào là tình mẫu tử, sẽ có một người con do chính mình đẻ ra chăm sóc mình, nó sẽ yêu thương mẹ mình như mọi đứa con khác thương mẹ. Và có điều tôi cầu Trời khấn Phật khi đứa con của Tần ra đời không bị phơi nhiễm HIV. Suy nghĩ đến đây tôi cảm thấy yên dạ một chút, tự rót cho mình chén rượu thuốc bổ ngâm tắc kè nhâm nhi cùng với con mực nướng mà hôm vừa rồi tôi đi tắm ở Sầm Sơn mua về.

 

Uống xong chén rượu, đã gần mười hai giờ đêm, tôi đi vào buồng, thả mình xuống giường, mắt nhắm nghiền nhưng trong đầu cứ rối bời, hình ảnh của Tần mang bầu cứ hiện lên rõ mồn một. Tôi nhớ lại cách đây sáu tháng, lần ấy tôi đến thăm bố Tần, một thầy giáo đã nghỉ hưu, lại là một hội viên Hội nhà văn Hà Nội. Tôi mến ông bởi tính tình ông rất vui vẻ, hoà nhã và trong cách giao tiếp luôn khiêm tốn, chất phác, cách viết thật độc đáo cần học tập. Ông từng nhận được nhiều giải thưởng văn học và báo chí. Có điều lạ ông chỉ là một thầy giáo cấp 1 trường làng ngày xưa, rồi lang bạt từ quê tận Gia Lâm sang Hà Nội dạy học, thêm nghề viết văn làm vui cho đến tận bây giờ. Đến thăm ông, lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cô gái chừng ba lăm tuổi, mặt mũi khôi ngô, đôi mắt rất sáng, sau này tôi mới biết ông bà chỉ sinh được một cô gái tên là Tần này. Trong khi đàm đạo với bố cô, tôi biết dược Tần là cô gái bất trị, có lần đi buôn bán ma tuý bị kết án tù 7 năm, vừa mới ra trại. Một cô gái xinh xắn như thế mà lao vào ma tuý? Tôi thấy trong lòng vô cùng thương cảm. Rồi một hôm tôi đến nhà định thăm bố cô, nhưng ông đi vắng, chỉ có mình cô ở nhà. Thấy có khách, cô đi ra tiếp. Giọng nói và mọi cử chỉ của Tần rất lịch sự, trang nhã, dễ gần và rất dễ mến.

- Sao cháu chưa lấy chồng? chắc kén chọn chứ gì?-  tôi hỏi Tần.

- Không đâu, thầy tử vi báo số cháu nó cao, nên chưa gặp…

- Bây giờ ở nhà cháu làm gì?

- Cháu làm thời trang. Chú có biết cháu đã tự học tiếng Anh không? Cháu đã dịch được một số truyện của bố cháu sang tiếng Anh rồi đấy.

Cô gái nói rất chững chạc, nhưng trong đó vẫn ẩn chứa một chút nhí nhảnh, thơ ngây. Một người con gái có nước da trắng hồng, mái tóc đen láy dài chấm gót, bộ ngực nở nang chẳng thua kém bất cứ cô gái nào xinh đẹp trong thiên hạ. Tôi ngắm cô có một nét gì thân thương lắm, cứ như cô là người quen thân của mình từ lâu lắm rồi. Tôi hỏi tên cô, cô bảo tên mình là Tần -  Nguyễn Thị Tần. Tôi gợi ý Tần cho chú được thỉnh thoảng đến thăm, Tần đồng ý ngay. Hôm đó tôi xin số điện thoại của gia đình để tiện việc liên lạc. Tần thích lắm, cô đi lấy bút và ghi vào một mảnh giấy trắng nguyên, số điện thọai và địa chỉ nhà ở. Trước khi ra về tôi nắm bàn tay hơi giá lạnh của Tần, Tần nhìn tôi e lệ rất duyên. Tôi đoán có lẽ đây là lần đầu tiên cô gái được nắm chặt tay một người đàn ông, tôi phát hiện ra đôi má Tần ửng hồng dần. Trong cái bắt tay đầu tiên ấy, trái tim tôi cũng bị xao động, thế mới lạ. Một người đã từng yêu, từng là cha của hai đứa con vậy mà đến khi bắt tay Tần người tôi lại run lên.

Mấy ngày sau tôi thường gọi điện đến nhà vờ hỏi thăm bố Tần, nhưng thực tình muốn nghe Tần tâm sự. Những cuộc điện thoại như thế, khiến Tần vui lắm, cô bảo:

- Mỗi lần chú gọi điện đến, tim cháu cứ đập thình thịch, chú giảỉ thích hộ cháu tại sao?

Tôi nói rằng:

- Bởi lần đầu cháu được yêu đấy

- Ôi! Chú nói lung tung rồi, cháu yêu ai?

- Yêu chú…

Tôi bất chợt nhận ra mình đùa quá đáng, tiếng thở dài từ bên kia đầu dây khiến tôi tái mặt và nói ngay:

- Chú xin lỗi Tần, chú đùa ấy mà!

- Không! Hình như thế, từ khi gặp, biết chú mồ côi vợ, đã gần chục năm, tâm hồn cháu bỗng dưng nó xáo trộn, lục tung lên, cứ như người trên mây – dừng một lát Tần nói tiếp- Chú có rỗi đến với cháu đi.

Không hiểu thế nào, nghe được Tần mời tôi dắt xe ra khỏi cơ quan đi thẳng đến nhà Tần ngay. Ngoài trời dịu mát, đường phố lúc quá ngọ  thưa vắng, vậy mà tôi cảm thấy đoạn đường từ cơ quan đến nhà Tần chỉ hai cây số mà xa lắc, xa lơ. Tần đón tôi ở tận ngoài cửa, thấy tôi cô chào lí nhí, đôi má hơi ửng hồng:

- Chú đến thật à?

- Sao lại đến thật? Thế nào là đến giả?

Tôi chìa tay ra bắt tay Tần, hai người đi vào trong phòng khách vắng tanh. Chiếc quạt bàn chạy vù vù, Tần rót nước chè rất ngon đã pha sẵn mời tôi. Một quang cảnh yên tĩnh, trong căn phòng tĩnh mịch. Mấy con cá vàng bơi tung tăng trong bể nước trong veo, dường như cũng vui lây khi có khách đến. Tần nói rất nhỏ vào tai tôi:

- Cho em gọi chú bằng anh nhé!- tay Tần nắm chặt tay tôi- Giờ này bố mẹ em đi vắng cả rồi, chỉ có hai đứa mình thôi.

Tôi cứ để tay trong tay Tần và gật đầu:

- Gọi em là đúng quá còn gì. Anh hơn em có mười tuổi, bố em hơn anh gần hai chục tuổi, kể ra các cụ là nhạc phụ của anh được rồi.

Tần ngồi xích lại bên tôi, ngực Tần như phập phồng, tôi  hiểu Tần rất muốn có sự vuốt ve của đàn ông lúc này. Nhưng chợt giật mình, bởi ở nhà đã có vợ con… không được phép làm khổ em, tôi vội lùi ra xa một chút rồi nghiêm giọng:

- Anh chỉ cho phép em làm em gái thôi đấy.

Tần như không chấp nhận làm em gái, cô ôm lấy tôi khóc nức nở:

-  Thân em cô đơn quá, chả ai thương em, mai đây bố mẹ em mất rồi, em ở với ai…Anh ơi, thương em với…cuộc đời này em chỉ biết có anh…hãy cứu vớt để em tìm thấy hạnh phúc bằng chính của mình…

Tìm hạnh phúc cho em, ý em muốn tôi cho em một đứa con chính em đẻ ra. Trong lúc bối rối, vốn là người hay sầu cảm, Tôi ôm lấy Tần khuyên em đừng khóc mà tội nghiệp. Tôi ôm Tần cho đến lúc hai người say mềm, và trong một khoảnh khắc không thể kiềm chế, tôi đã bế Tần vào phòng ngủ. Một tình yêu vụng trộm, nhưng tôi cho rằng mình đã làm được một việc hữu ích cho Tần. Từ nay Tần biết thế nào là hơi của đàn ông, thế nào là tình yêu, Tần cũng là một con người, sao chịu thiệt thòi quá lớn trong sự trường tồn?. Tôi tự lý giải sau cơn hoan lạc với Tần rằng mình đúng, làm như thế mình là người có lương tri…Hôm ấy chia tay Tần, tôi bảo cô:

- Đây là lần đầu và cũng là lần cuối chúng mình yêu nhau, nếu lần sau có gặp nhau em hãy coi anh như người bạn của em và gia đình.

Nào ngờ, ba tháng sau, cô báo hung tin khi đi thử máu kiểm tra thai nhi bác sĩ phát hiện ra Tần nhiễm HIV. hôm nay Tần mang thai, một kết cục ngoài ý muốn. Suy nghĩ nát óc, tôi chưa thể đi đến quyết định, mình sẽ gặp bố mẹ của Tần nói rõ sự thật. Ngay hôm ấy tôi đi xét nghiệm máu, rất may tôi hoàn toàn âm tính. Mình sẽ để cho Tần hạnh phúc và được làm mẹ như bao người mẹ khác?

Gửi bình luận