Thơ

Người đàn bà nhặt nắng

(Ngày đăng: 21/11/2017 22:42)

     Tôi đã thấy người vợ đợi chồng/ Bến hạ tím chiều dềnh lên nỗi nhớ/ Những sợi tóc mây bay trong gió/ Hòn đá cô đơn, một bóng cô đơn


  

 
 

AI CÙNG TA QUA ĐÒ

 

                                   Kính tặng các thầy giáo, cô giáo

 
Tôi làm người đưa người qua sông
Nhen trong tim ngọn lửa hồng tươi sáng
Tóc thêm bạc qua từng trang giáo án
Dẫu cuộc đời còn lắm chông chênh
 
Năm tháng ấm lạnh cùng mái trường
Ngày đêm buồn vui cùng con chữ
Rút ruột, con tằm nhả tơ dệt lụa
Dâng hiến cho đời những đóa xuân
 
Giữ lòng trong không vướng bụi trần
Biết lánh xa những miền cạm bẫy
Đau những điều tai nghe, mắt thấy
Nguyên khí khơi nguồn sáng một chữ Tâm
 
Đã mang cái “nghiệp” vào thân
Nào đâu dám trách trời gần, trời xa*
Một chữ THẦY GIÁO viết hoa
Biết ai người sẽ cùng ta qua đò?
 
 

*Vận ý câu thơ của Nguyễn Du trong Truyện Kiều

 
 
 

BA LỚP THỜI GIAN

 
Tôi đã thấy trên bến sông Kiến Giang *
Cô gái tiễn người trai ra trận
Lấp lánh sông xuân nở đầy hoa nắng
Người đã đi, lòng còn vấn vương
 
Tôi đã thấy người vợ đợi chồng
Bến hạ tím chiều dềnh lên nỗi nhớ
Những sợi tóc mây bay trong gió
Hòn đá cô đơn, một bóng cô đơn
 
Tôi đã thấy người mẹ dắt con
Vời vợi bến thu ngóng miền xa thẳm
Hoàng hôn sương mờ vai thấm lạnh
Hai con người, một hòn đá thủy chung
 
Tôi lại thấy bến sông ấy mùa đông
Có ba trái tim chìm trong buốt giá
Ba cuộc đời lắng sâu hồn lệ đá
Ba lớp thời gian phủ bóng đợi chờ!
 
 

*Sông Kiến Giang ở huyện Lệ Thủy tỉnh Quảng Bình

 
 
 

BÓNG XƯA

 
Bất chợt gọi tên em trong mơ
Gọi em trong miền nhung cõi nhớ
Ký ức thời gian cánh chim qua cửa
Thấp thoáng bóng xưa chốn quê nhà
 
Ai cho tôi một đóa mười giờ?
Tím sân trường vương tà áo trắng
Ai cho tôi cánh đồng hoa nắng
Đón người về gánh nặng trên vai
 
Ai cho tôi trái tim chớm yêu?
Lặng thầm sâu những dòng lưu bút
Vụng về lời trao khi xa cách
-Thuyền đi…còn nhớ bến quê?
 
Gọi tên em, suối nguồn đổ về
Gọi tên em dòng sông dậy sóng
Gọi tên em cánh buồm biển động
Gọi tên em con nước đầy vơi
 
Lạ kỳ thay trái tim tôi
Gợn đau khi gọi tên người ngày xưa
 
 
 

GIỌT SƯƠNG CHIỀU

 
Có một đời trai phong lưu
Có một đời đàn ông mưa gió
Có một cánh chim luôn bay xa tổ
Nhạt lòng yêu, làm kẻ vay tình
 
Nơi quê nhà, người vợ thủy chung
Nặng gánh hai vai, nuôi con, chờ đợi
Mong một ngày tình yêu trở lại
Con thuyền tìm về bến xưa
 
Lặn lội thân cò, đi sớm, về trưa
Không chút thở than cuộc đời đơn bạc
Phận gái mười hai bến nước
Biết bến nào bình yên?
 
Bệnh viện buổi chiều công viên
Chiếc xe lăn đưa ông qua lối nhỏ
Bóng vợ liêu xiêu đổ gầy thân cỏ
Gần trọn cuộc đời, ông mới hiểu tình yêu                                                                                       
 
Muộn mằn lăn gò má, giọt sương chiều!
 
 
 

NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT NẮNG

 
Lặng lẽ giữa chiều thu
Người đàn bà nhặt nắng
 
Gom từng hạt kỷ niệm
Để gửi vào suy tư
 
Đây hạt nắng tuổi thơ
Gửi sân trường áo trắng
 
Hạt nắng vàng đồng ruộng
Gửi nặng lên đôi vai
 
Gửi vào những đêm dài
Hạt nắng thương, nắng nhớ
 
Những hạt nắng đau khổ
Ném xuống dòng sông sâu
 
Còn hạt nắng số phận
Chị biết gửi vào đâu?
 
 

Tác giả bài viết: Dương Văn Lượng

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.