Tác phẩm văn xuôi

Rái cá trên hồ thủy điện Hủa Na

(Ngày đăng: 22/5/2018 10:16)

Ghi chép của Nguyễn Thị Minh Lộc. Trường tiểu học Nghi Trung- Nghi Lộc- Nghệ An. ĐT: 0987336869

Tiếng hót cuối cùng của con chim họa mi

(Ngày đăng: 20/5/2018 18:22)

Ngày ấy ở quê, những trưa hè oi ả, đi chăn trâu về, Thoải thường chạy đến chiếc chum hứng dưới giọt gianh, khoả vội cái gáo dừa. ừng ực… ừng ực… giàn giụa cả môi miệng, mát tận ruột gan. Bao giờ ta lại được về mảnh sân đất vục vào chum nước? Chẳng bao giờ được nữa! Thoải ơi! Sao mày lại dạt đến thành phố này với thân tàn ma dại? Thi đến đây hợp cảnh hợp tình. Còn mày? Không biết thân phận mày ư? Đấy, tiếng Thi đấy. Nàng Mỵ Châu đang nhập hồn vào Thi đấy. Em ta trong trắng như nàng, nhưng không cả tin, khờ dại như ta! Em như sao băng giữa trời. Còn ta chỉ là hạt cát cõi trần gian! Trời ơi! Nỗi này tại đâu? Tại ai?... Thoải gục mặt xuống hai lòng tay. Không còn nước mắt để khóc.

Truyện ngắn của Nga Vũ (Sài Gòn):
Nó...

(Ngày đăng: 8/5/2018 14:39)

Nó im lặng co mình dưới làn gió lạnh, chiếc áo mỏng dán chặt vào người, những cơn gió quái quỷ cứ thốc tháo len lỏi vào tận cùng kẽ răng nên chúng va đập vào nhau mà không thể kìm được. Hai ngày rồi nó chả có hột cơm vào bụng ngoài mẩu bánh mì con con và mấy ca nước lã.

Cát đỏ

(Ngày đăng: 27/4/2018 8:29)

Một ngày làm muối của diêm dân bắt đầu từ sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang e ấp sau lũy tre làng. Từng đoàn người đầu đội nón lá, vai mang quang gánh, tay xách bồ cào rộn ràng đi về phía biển. Đầu tiên là công đoạn làm đất, ngâm cát cùng nước biển sau đó đem cát san đều, phơi trên ruộng đất và tưới nước biển lên sân phơi, rắc muối mồi. Khi cát khô, trên từng hạt cát sẽ kết tinh từng hạt muối nhỏ. Vào khoảng giữa trưa nắng, từ 12h đến 1h là khoảng thời gian người dân sử dụng công cụ đo độ mặn nước biển để xác định nồng độ muối. Không quản ngại trời nắng gắt, trên từng thửa ruộng trồng muối, những chiếc lưng oằn lên, phơi mình trong cái nắng om da để chờ đợi thành quả lao động của mình.

Tống Ngọc Hân:
Núi vỡ

(Ngày đăng: 22/4/2018 9:33)

Đi thôi, không gan được đâu, không chùng chình được đâu. Vợ con Cay lốc nhốc thồ lớn thồ bé theo chân Cay vào lúc trời đã sâm sẩm. Trước, cán bộ nói thế nào cũng không nghe. Trưởng bản dọa chết. Không sợ chết. Trưởng bản dọa cho đi tù. Không sợ tù. Trưởng bản dọa cho mù chữ. Cho mù. Chữ để làm gì. Cả bản đã đi rồi. Kệ cả bản. Trường học và các cô giáo cũng đi rồi. Kệ trường, kệ cô giáo. Trạm xá và thuốc cũng đi rồi. Kệ trạm xá, kệ thuốc. Cay quyết liệt bám trụ. Nương của tao, ruộng của tao, đất của ông cha, tổ tiên tao để lại, cớ gì đuổi vợ con tao đi. Cay cãi đâu ra đấy. Thế mà bố Cay bảo, lời mày nói không vào tai.

Một mùa Xuân kỳ lạ

(Ngày đăng: 20/4/2018 21:20)

Những tia nắng xuân ấm áp mà tôi đã đặt hàng từ tận quê hương Việt Nam yêu dấu từ hai, ba tháng trước cuối cùng cũng đã được "nhập cảnh" mang hơi thở mùa xuân đến cho miền Đông Bắc nước Mỹ hôm qua và hôm nay. Cây đào trong sau vườn nhà tôi hớn hở mở toét miệng cười vài nụ. Còn mấy loài cây khác có vẻ hờn dỗi trời đất nên vẫn mím môi đứng khoanh tay nhất định chưa chịu mở lòng đón "khách". Các chú chim sẻ coi vậy mà tinh tế đến lạ nghe được tiếng hoa khai, bốn phương ùa tới để hòa tấu véo von, hòa tiếng thác nước chảy róc rách tạo thành một bản nhạc giao hưởng thiên nhiên tuyệt mỹ. Khu vườn tàn tạ, thiếu sức sống sau mùa đông dài lê thê bỗng dưng bực tiếng cười và bừng sáng nắng xuân. Gió xuân len lỏi trong từng kẽ lá.

Truyện ngắn của Nguyễn Vinh Tú:
Cát bụi

(Ngày đăng: 17/4/2018 17:21)

Cát nhảy , nhảy từng bậc một, từ dưới biển lên, rồi cát bay vụt lên cao thành một cột khói giữa đoàn quân. Cát bay vung vít khắp mọi chỗ. Cát bay ra thao trường quấn quýt lấy bộ đội và cuốn theo hàng quân. Bộ đội đi đến đâu, cát tỏa mịt mù đến đấy. Cát bốc lên nhẹ thì giống như một đám sương mù, đậm thì giống như làn khói của một chiếc tàu thủy. Cát bay cả ngày lẫn đêm. Cát bay che khuất cả mặt trời, lấp cả trăng sao. Thật chưa đâu cát bay nhiều như ở đây. Thừa cơ, cát theo đất, theo bụi, theo gió bốc lên.

Làm Thầy phải thế chứ

(Ngày đăng: 16/4/2018 22:16)

Mùng Một, ngày Rằm nào, Phòm cũng sắm một lễ nhỏ. Ra đền. Trước là cầu xin Thánh phù hộ cho làng yên, dân ổn. Sau là xin an lành cho nhà Phòm! Đầu tháng này cũng vậy! Mà mấy năm nay, nghe chừng nhà và làng yên ổn thật! Nhưng hôm nay vừa thỉnh chuông xong, cụ thủ từ không khấn cùng Phòm như mọi ngày mà cụ lẳng lặng ra ngồi uống trà cùng các cụ khác.

Trần Hồng Giang:
Mắc nợ thòng đong

(Ngày đăng: 13/4/2018 22:29)

Cá tràu mắc nợ thòng đong, Nuôi con ăn học cực lòng mẹ cha. (Ca dao)

Đậu Sỹ Nguyên:
Chim Sâu hát

(Ngày đăng: 6/4/2018 10:32)

Tôi là Nguyên. Tôi sống ở lan can tầng bốn. Năm nay tôi mười ba tuổi. Và người ta nói tôi đáng thương. Nhưng tôi không hiểu được lý do vì sao mọi người bảo tôi như thế. Vì tôi đâu có đáng thương. Đáng thương vì tôi sống trên lan can tầng bốn của một ngôi nhà bé như bao diêm nhưng lại cao ngất ngưởng mười bảy tầng ư? Không phải rồi. Tôi sống ở lan can tầng bốn. Lan can ở phía sau lưng của ngôi nhà. Từ đó tôi có thể nhìn thấy được nhiều thứ mà những người ở tầng ba sẽ quá thấp để biết tới, còn những người ở tầng cao hơn lại thấy điều tuyệt vời của tôi là chấm nhỏ như quả cà pháo muối! Họ không thể cảm thấy tôi đáng thương vì hằng ngày tôi nhìn thấy những điều đó, những điều như thế này…

Trang sau

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.