Tác phẩm văn xuôi

Nốt ruồi nâu nơi ấy....

(Ngày đăng: 13/3/2018 21:38)

Giang khóc tiếp... Từ đây, Trường luôn mang theo nỗi nghi ngờ ám ảnh, không thể nào giải thích được, mặc dù Trường rất tin Giang không phản bội. Giang thì một nỗi oan khiên dày vò, tổn thương quá lớn, không gì lấp đầy được, đành chôn chặt trong lòng. Nỗi đau chia về hai phía, thành chuỗi dài chưa hồi kết. Vũ Long tung trò này vào thời điểm này, làm cho Trường và Giang bảo vệ tốt nghiệp, kết quả đều xuống thấp một nhịp.

Cái nhìn qua sự việc cô giáo bị quỳ

(Ngày đăng: 13/3/2018 18:39)

Anh chàng Đỗ Đức Thắng hay viết theo kiểu tếu táo, để mọi người sau khi cười vui, cùng suy nghĩ về những điều anh đề cập đến. Hôm nay, anh chàng lại đổi cách viết thật nghiêm túc trong một bài Tản văn về một sự việc NÓNG vừa xảy ra. Xin được giới thiệu tới các bạn (ĐỨC kẾT NỐI)

Tản văn của Vũ Thị Minh Huyền:
Trót thương một người

(Ngày đăng: 2/3/2018 19:17)

“Trót”-một từ mỗi khi nhắc đến đều dễ làm ai đó giật mình trong hiện tại. Nếu trong giấc mơ của em có khi làm cho con tim lỡ nhịp, thổn thức. Nhưng hiện tại đây, em đã trót thương anh. Nếu nghe được, không biết trái tim anh có loạn nhịp nào không?

Ân hận tuổi thơ tôi

(Ngày đăng: 8/2/2018 11:24)

Phố thị quê tôi có truyền thống lâu đời, mang tên Ninh Giang vào năm 1822, thời vua Minh Mạng, phụ quản mấy huyện: Gia Lộc, Tứ Kỳ, Thanh Miện và Vĩnh Lại. Sang thời Pháp thuộc, cấp hành chính của Ninh Giang là đại lý, có quan tây nhà đoan, tức viên quan thu thuế người Pháp. Phủ lỵ trên bến dưới thuyền, có thời tới dăm, bảy hãng tàu khách cặp bếp, hãng tàu thủy của ông Mạc Thái Bưởi từng kinh doanh, đưa đón khách vào Nam Định, hay ra Hải Phòng, hay phố Ga, dấu vết của nhà ga tàu hỏa. Quê tôi còn đặc sản nổi tiếng, bánh gai Ninh Giang và ngôi đền Quan Lớn Tuần Tranh.

Ông ngoại người H'Mông

(Ngày đăng: 20/1/2018 9:10)

Quê lão Sùa mãi tận Lào Cai. Đây là lần thứ bảy lão về phố. Bảy lần xuống núi, vậy mà lần nào cũng thế, lão vẫn cứ hồi hộp. Thương con, nhớ cháu khiến lão quên hết cả mệt nhọc. Hè về đã gần tháng nay rồi mà chẳng thấy mẹ con chúng về quê như đã hứa. Nhớ cháu quá, lão đành lọ mọ khăn gói đi thăm. Mấy hôm nữa, sinh nhật cu Tèo, chắc xong việc đó thì vợ chồng cái con nhà nó mới về? Vậy thì lão đi thăm chúng dự luôn thể. Xem sinh nhật ở phố thế nào. Có khác ở quê không? Mà quê lão, cái đồng rừng tút hút ấy có ai làm sinh nhật bao giờ mà so với sánh?

Truyện mới của lão Trần Quê

(Ngày đăng: 17/1/2018 9:54)

Tôi đang xem và ngẫm về câu chuyện xế chiều của những người sắp hoặc đã về hưu, kết thúc “sự nghiệp” chốn “quan trường”! Tôi nói cho ông nghe một cách đơn giản theo cách của người “ngồi lê vỉa hè, quán nước”. Hôm nay sẽ nói về câu chuyện xế chiều tức là người làm việc công đến tuổi nghỉ hưu!

Hòa Vang:
Sự tích những ngày đẹp trời

(Ngày đăng: 6/1/2018 10:21)

Nhà văn Hòa Vang tên thật Nguyễn Mạnh Hùng; Quê quán: Nhị Khê, Thường Tín, Hà Nội. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tác phẩm chính: Thầy Vũ (1982); Huyền thoại rồng (1988); Tai quỉ (1993); Sự tích những ngày đẹp trời (1996); Hiện tượng HVEYA (1998).

Phòm chôn sổ đỏ

(Ngày đăng: 14/12/2017 7:0)

Đây là sách lược chống tham nhũng, bà hiểu không? Đất không đẻ, người cứ đẻ sòn sòn.Tới đây rồi sẽ quy định người chết được 2 mét vuông, người sống được 20 mét vuông đất thôi . Cứ thế mà chiểu theo danh sách trong sổ đỏ nhân lên. Anh nào làm nhà mà thừa đất, thừa diện tích nhà ở là nộp Thuế. Thuế cao vào, thuế mạnh vào, cho chết bọn Biệt phủ, cho chết bọn tham lam, nhũng nhiễu, cướp đất của dân đi

Phần thứ II:
Kỷ vật thiêng liêng

(Ngày đăng: 21/11/2017 22:4)

Thua ở chiến trường, địch gây sức ép ở hiệp định Paris. Mỹ liều lĩnh dùng B52 đánh phá Hà Nội –Hải Phòng và một số thành phố khác với ý đồ hủy diệt. Xét về khía cạnh an ninh, là làm cho dân căng thẳng đến mức không chịu được nữa, đứng lên chống lại chính quyền. Chúng đã nhầm to, không hiểu hết văn hiến Việt Nam nên đã bị quân và dân ta đánh sập hoàn toàn ý chí xâm lược. Định có đọc bài thơ của một chiến hữu đang là lính của Quân chủng Phòng không - Không quân:

Phần thứ I:
Kỷ vật thiêng liêng

(Ngày đăng: 21/11/2017 21:57)

Định mở ví lấy kỷ vật thiêng liêng: ĐLĐVNMN ra có chữ ký phía sau của anh Tiêm. Ai ngờ bà mẹ, chị Thu khóc nức nở, ông bố ngồi lặng như tượng, người anh cả của anh Tiêm đang là cán bộ Hành chính thị trấn, vững vàng hơn, nói: - ĐLĐVNMN, Đảng của bác Hồ muôn năm trường tồn là đúng. Chú Tiêm hô như vậy ở thời khắc vậy. Đó là niềm tự hào đáng mừng, có gì mà mẹ em Thu phải khóc. Nào bố mẹ, các chú nâng chén chúc tình cảm bằng máu của hai anh em chú Tiêm- Định, nào!

Trang trước | Trang sau

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.