Tác phẩm văn xuôi

Châng hẩng

(Ngày đăng: 23/6/2018 15:8)

Hắn là Dô còn gọi là “Dô gằn” vì tính khí thất thường pha cơ hội của hắn. Năm nay 48 tuổi đương kim Hiệu phó của một trường đại học Kỹ thuật lớn, tại thành phố X. Nằm chắc trong quy hoạch số một, nên Dô rất tích cực phấn đấu, mong cái chức Hiệu trưởng sẽ vào tay hắn cuối năm nay. Những bài học liên quan đến chính trị kinh tế, Dô lên lớp cho các sinh viên nghe, em nào cũng há hốc mồm ra, bởi chất giọng chắc khỏe đằm thắm của ông ta. Kèm những dẫn chứng sống động xen lẫn hài hước, đó cũng đang là mốt của nhiều tay giảng đứng giờ ngày nay. Có một điều Dô gằn cũng mắc dính “khoản ấy”, giấu kín đến mấy, rồi cái kim lâu ngày cũng lộ. Hôm nọ lên bài về phụ nữ chúng ta, trong thời đại mới, thầy Dô đứng trên bục hội trường lớn uy dáng khua chân múa tay, miệng trề ra tràn trề thông điệp tinh thần. Ông ngạo nghễ:

Truyện ngắn của Phan Thái:
Người đàn bà đi trong sương

(Ngày đăng: 15/6/2018 10:8)

“Ối trời cao đất dày ơi! Sao con nỡ bỏ mẹ mà đi?... Con ơi…!”. Tiếng khóc nỉ non thảm thiết như từ nơi xa thẳm vọng tới làm bà Nụ chợt tỉnh. Phải gắng gượng lắm, bà mới khẽ mở được cặp mắt mờ đục. Làn sương trắng mỏng mảnh bủa vây. Không gian vắng lặng. Một lát cắt thẳng từ trên cao chọc xuống. Cố rướn hai mí mắt nặng trĩu chực sụp lại, bà nhận ra tia nắng quen thuộc từ viên ngói vỡ lâu nay trên nóc nhà. Thì ra đang là giữa trưa.

Bút kí của Phan Thái (Thái Nguyên):
Đại đội màu áo nắng

(Ngày đăng: 5/6/2018 4:54)

Đêm Noel 24/12/1972, trong khi Đại đội 915, Đội 91 Thanh niên xung phong (TNXP) Bắc Thái đang làm nhiệm vụ giải tỏa hàng hóa tại ga Lưu Xá, 34 chiếc máy bay B52 cùng 40 máy bay chiến thuật ồ ạt lao đến ném trên 700 quả bom khắp thành phố Thái Nguyên. 60 đội viên TNXP đã anh dũng hy sinh, 7 người bị trọng thương và may mắn sống sót. Sự kiện bi tráng và hành động anh dũng của đại đội là tổn thất lớn nhất ở mặt trận hậu phương của lực lượng TNXP trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tản văn của Nguyễn Thanh Huyền (Cầu Giấy, Hà Nội):
Mùa cúc họa mi

(Ngày đăng: 2/6/2018 9:44)

Trên tacphammoi.net thường xuất hiện tản văn của hai tác giả nữ tên Huyền: Tiến sĩ Vũ Thị Minh Huyền (ở Hà Đông, Hà Nội) và Nguyễn Thanh Huyền (Cầu Giấy, Hà Nội). Tản văn của hai tác giả tên Huyền đều đằm thắm, giàu nữ tính, giàu cảm xúc và tinh tế. Dưới đây là tản văn mới của Nguyễn Thị Thanh Huyền. MI

Tản văn của Vũ Thị Minh Huyền:
Vô luân

(Ngày đăng: 30/5/2018 8:45)

Những sẻ chia dưới đây chỉ là những sự cóp nhặt vụn vặt từ quá khứ cùng với những chiêm nghiệm riêng tư muốn chia sẻ cùng mọi người cùng mong muốn mỗi chúng ta hãy tỉnh táo trong ái tình và có những hành động làm đẹp cuộc đời. Vì đó, ta sẽ có được tâm lý an vui trong hiện tại, làm cho tình người với người thêm đẹp và một cuộc sống tươi vui, thảnh thơi chờ đợi ở tương lai...

Rái cá trên hồ thủy điện Hủa Na

(Ngày đăng: 22/5/2018 10:16)

Ghi chép của Nguyễn Thị Minh Lộc. Trường tiểu học Nghi Trung- Nghi Lộc- Nghệ An. ĐT: 0987336869

Tiếng hót cuối cùng của con chim họa mi

(Ngày đăng: 20/5/2018 18:22)

Ngày ấy ở quê, những trưa hè oi ả, đi chăn trâu về, Thoải thường chạy đến chiếc chum hứng dưới giọt gianh, khoả vội cái gáo dừa. ừng ực… ừng ực… giàn giụa cả môi miệng, mát tận ruột gan. Bao giờ ta lại được về mảnh sân đất vục vào chum nước? Chẳng bao giờ được nữa! Thoải ơi! Sao mày lại dạt đến thành phố này với thân tàn ma dại? Thi đến đây hợp cảnh hợp tình. Còn mày? Không biết thân phận mày ư? Đấy, tiếng Thi đấy. Nàng Mỵ Châu đang nhập hồn vào Thi đấy. Em ta trong trắng như nàng, nhưng không cả tin, khờ dại như ta! Em như sao băng giữa trời. Còn ta chỉ là hạt cát cõi trần gian! Trời ơi! Nỗi này tại đâu? Tại ai?... Thoải gục mặt xuống hai lòng tay. Không còn nước mắt để khóc.

Truyện ngắn của Nga Vũ (Sài Gòn):
Nó...

(Ngày đăng: 8/5/2018 14:39)

Nó im lặng co mình dưới làn gió lạnh, chiếc áo mỏng dán chặt vào người, những cơn gió quái quỷ cứ thốc tháo len lỏi vào tận cùng kẽ răng nên chúng va đập vào nhau mà không thể kìm được. Hai ngày rồi nó chả có hột cơm vào bụng ngoài mẩu bánh mì con con và mấy ca nước lã.

Cát đỏ

(Ngày đăng: 27/4/2018 8:29)

Một ngày làm muối của diêm dân bắt đầu từ sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới đang e ấp sau lũy tre làng. Từng đoàn người đầu đội nón lá, vai mang quang gánh, tay xách bồ cào rộn ràng đi về phía biển. Đầu tiên là công đoạn làm đất, ngâm cát cùng nước biển sau đó đem cát san đều, phơi trên ruộng đất và tưới nước biển lên sân phơi, rắc muối mồi. Khi cát khô, trên từng hạt cát sẽ kết tinh từng hạt muối nhỏ. Vào khoảng giữa trưa nắng, từ 12h đến 1h là khoảng thời gian người dân sử dụng công cụ đo độ mặn nước biển để xác định nồng độ muối. Không quản ngại trời nắng gắt, trên từng thửa ruộng trồng muối, những chiếc lưng oằn lên, phơi mình trong cái nắng om da để chờ đợi thành quả lao động của mình.

Tống Ngọc Hân:
Núi vỡ

(Ngày đăng: 22/4/2018 9:33)

Đi thôi, không gan được đâu, không chùng chình được đâu. Vợ con Cay lốc nhốc thồ lớn thồ bé theo chân Cay vào lúc trời đã sâm sẩm. Trước, cán bộ nói thế nào cũng không nghe. Trưởng bản dọa chết. Không sợ chết. Trưởng bản dọa cho đi tù. Không sợ tù. Trưởng bản dọa cho mù chữ. Cho mù. Chữ để làm gì. Cả bản đã đi rồi. Kệ cả bản. Trường học và các cô giáo cũng đi rồi. Kệ trường, kệ cô giáo. Trạm xá và thuốc cũng đi rồi. Kệ trạm xá, kệ thuốc. Cay quyết liệt bám trụ. Nương của tao, ruộng của tao, đất của ông cha, tổ tiên tao để lại, cớ gì đuổi vợ con tao đi. Cay cãi đâu ra đấy. Thế mà bố Cay bảo, lời mày nói không vào tai.

Trang trước | Trang sau

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.