Thơ

Thơ của Nguyễn cảnh Hà (Group địa chất Việt Nam)

(Ngày đăng: 30/9/2017 3:48)

     "...Người hiểu cho ta được mấy ai/ Chỉ ta và với chỉ ta thôi/ Ngày đi mệt mỏi đau ê ẩm/ Để lúc đêm về ngủ chơi vơi."


 

NỖI LÒNG NGƯỜI ĐỊA CHẤT

 

Em đi về phía núi xa xăm
Nơi vút tầm cao bốn bề mây phủ
Anh đi vào thẳm sâu lòng đất
Hàng triệu năm vẫn chưa hiểu hết mình.

Thang thời gian Kỷ, Thế, Kỳ, Thời*
Thang Địa tầng mười hai cung bậc
Từ kỷ cambri* cho đến thời Đệ tứ*.
So với đời người thấm thoát vào đâu?

Nghề địa chất vất vả lắm em ơi
Đi và đến những nơi hoang dã nhất
Nơi chỉ có núi cao và vực thẳm
Với những lộ trình đi ngược thời gian(1).

Hành trình, sáng nay ngược suối, ngược khe
Nắng sớm mai trải dài lưng núi
Hết vực sâu rồi, lại lo vượt thác
Chỉ được dừng ở số mét tròn trăm(2).

Anh nghĩ gì? sau những chuyến đi xa
Biền biệt cả năm, chỉ ở nhà vài tháng
Chưa kịp làm quen với con còn nhỏ
Lại phải chia tay, bỏ phố lên rừng.

Lần về nhà, Vợ nhắn đón con
Con thấy lạ nép vào lòng cô Giáo.
Tôi quay mặt giấu đi cảm xúc...
Không khóc đâu! nước mắt cứ rơi.

Nhớ những lần lạc giữa rừng sâu
Không ngủ được, ôm nhau chờ trời sáng
Hết chuyện vợ con, chuyện làng, chuyện xóm
Chỉ mong trời mau sáng mà thôi.

Đã qua rồi, cái tuổi thanh xuân
Cống hiến cho rừng, cho nghề hết thảy
Ba lô khoác vai, xuyên rừng, bạt núi
Vẫn hát, cười! đời địa chất mà em!

Ai chỉ cần, chứng kiến một lần thôi
Sẽ thấu hiểu, cuộc đời người địa chất
Nước da xanh, sau nhiều lần sốt rét
Cốc chanh đường, chỉ được uống trong mơ.

Đời địa chất, là thế em ơi!
Từ Công nhân, Kỹ sư, Tiến sỹ
Sống hoà đồng cùng chung ý nghĩ
Tìm tài nguyên cho Đất Nước mà thôi.

Anh lại về sau những chuyến đi xa 
“Bước ngỡ ngàng, vào căn nhà hạnh phúc”…
Như người lính sẵn sàng nhận lệnh
Đến bất cứ đâu khi Đất Nước cần./.

(1) – Khi nghiên cứu Địa chất các thành tạo cách ta hàng trăm triệu năm về trước
(2) - ở tỷ lệ 1/10.000 cứ 100 m dừng lại khảo sát 1 điểm lúc ấy được dừng nghỉ để mô tả, đo vẽ và lấy mẫu…
* Thuật ngữ của ngành Địa chất

 

CẢM THÔNG

Em ứ lấy chồng Địa chất đâu

Suốt ngày công tác ở rừng sâu

Quanh năm phiêu bạt nơi xa xứ

Sống với vợ con chỉ tính ngày.

 

Người hiểu cho ta được mấy ai

Chỉ ta và với chỉ ta thôi

Ngày đi mệt mỏi đau ê ẩm

Để lúc đêm về ngủ chơi vơi.

 

Nỗi lo gặp thác, gặp vách cao

Ong, rắn đâu đây thật hãi hùng?

Cô, bác thương tình cho điều ước...

An toàn cả nhóm đỡ khổ thân.

 

Lương tâm nghề nghiệp đâu có thiếu

Lương tháng xem ra quá bọt bèo

Suy đi tính lại đau đầu quá

Lập hàm tiết kiệm để chi tiêu.

 

Thôi biết trách ai được bây giờ

Số mình cũng có thế mà thôi

Chỉ mong mm hiểu cho anh vậy

Để được từng đêm mong ngủ yên.

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.