Thơ

Thơ hay ngày 27/7 tri ân các liệt sĩ

(Ngày đăng: 27/7/2018 9:44)

     TPM. Những ngày tháng 7, cả nước một lòng tri ân các anh hùng liệt sĩ đã hi sinh xương máu cho Tổ quốc, cho nhân dân. Chùm thơ tháng 7 này như một nén tâm nhang dâng lên các anh hùng có công với nước.


 LÀM DÂU

Trần Mạnh Hảo
 
Chị làm dâu cuộc chiến tranh
Hòa bình khóc kẻ chưa thành lứa đôi
Hứa hôn với lính lâu rồi
Nghĩa trang chị bạc tóc ngồi làm dâu
 
Giá ngày xưa kịp lấy nhau
Giờ này chắc đã con đầu bằng anh
Đất sâu đợi rỗng tiểu sành
Mộ chưa có cốt rừng xanh gửi hồn
 
Mỗi khi chim lợn kêu dồn
Khói hương khấn gió Trường Sơn tìm mồ
Đêm về đội lén khăn xô
Thương người nằm khoác ba lô mối đùn
 
Tay sờ ảnh mộ còn run
Xin thương rế rách chổi cùn chiến tranh
Gọi thầm nấm đất bằng anh
Chị xin nhận tấm cỏ xanh làm chồng
 
 VỊ XUYÊN
 
Chử Thu Hằng
 
Gần bốn mươi năm
Tôi về Vị Xuyên viếng bạn
Biên cương gập ghềnh, thâm u rừng vắng
Đá núi Hà Giang sắc lạnh những đường gươm.
 
Bạn nằm đâu? 
Ngút ngàn mộ chí phơi nắng sương
Ai người có tên, ai người chưa biết?
Nắm hoa nhựa vô tri
Những chân hương bạc phếch
Nỗi đau lặng lẽ rêu phong.
 
Núi Đất, Lò Vôi Thế Kỷ, Bốn Hầm
Cối Xay Thịt, Đồi Thịt Băm*… 
Nơi nào bạn tôi về đất?
Tuổi hai mươi hóa cây, nên rừng xanh ngăn ngắt
Hồn nhập đá tai mèo, nên đá dựng hiên ngang.
 
Chiều 
Khí núi mịt mù cao nguyên đá Hà Giang
Tôi gọi bạn - những anh hùng vô danh quên mình vì Tổ quốc
Như ông cha ta mấy nghìn năm giữ nước
Như những liệt sĩ Hoàng Sa, Gạc Ma thế kỷ hai mươi.
 
Ngước nhìn lên, uy nghiêm giữa đất trời
Trấn giữ nơi địa đầu, súng vươn nòng, không nghỉ.
Vị Xuyên ơi, những anh linh chiến sĩ
Bất tử cùng thời gian.
 
*Những địa danh diễn ra các trận đánh ác liệt trong Chiến tranh biên giới 1979-1989.

CÕI XA ANH CÓ LẮNG NGHE NỖI NIỀM
 
Thơ Nguyễn Trường Thọ
                
Chuyện cùng anh dưới cõi âm
Chị và hương khói lặng thầm bên nhau
Đêm về sẽ bớt khổ đau
Nghe cùng chị có canh thâu thì thầm
 
Hòa bình đã bấy nhiêu năm
Trời xanh có biết anh nằm nơi đâu
Ngày mai chị lại lên tầu
Ngày mai chị lại dãi dầu tìm anh
 
Ngàn trùng núi thẳm rừng xanh
Dẫu là hy vọng mong manh… Chị tìm
Dẫu là tăm cá bóng chim
Còn hơi thở, chị còn tìm, anh ơi!
 
Đêm nghiêng… sao đổ cuối trời
Chuyện cùng anh, chị cứ ngồi lặng im
Tiếng gà giục sáng cuối đêm
Giọt sương thao thức ngoài thềm… lặng nghe
 
Giấu vào đêm nỗi tái tê
Cõi xa anh có lắng nghe nỗi niềm?
 
 
ANH THƯƠNG BINH VÀ BÀI VỌNG CỔ
 
Sa Huỳnh  (Berlin-CHLB Đức)
(Viết cho tình máu mủ Lạc Hồng, kính tặng các chiến binh 2 miền đất nước - còn sống hay đã chết  -kỷ niệm một chiều qua phà Mỹ Thuận ở Tiền Giang nhân ngày Thương binh Liệt sỹ 27.07)

Ánh nắng vàng xiêu trên gương mặt lạ
Điệu ngân nga, pha nỗi thương buồn
Tàn phế cuộc đời, mà lệ chẳng tuôn
Trao gởi tâm tình vào bài vọng cổ!

Khách qua phà nhìn anh: cây đàn, nạng gỗ
Nghe anh ca bài: người lính Việt xưa
Hoa lục bình về con nước đong đưa
Như gõ nhịp đệm bài ca anh hát

Sóng dòng sông trôi trên từng cung nhạc
Uốn mình theo điệu lý, điệu xàng
Anh hát về trận đánh dở dang
Trên đồng bắp, lá xanh còn say ngủ

Khi giáp mặt kẻ thù, giữa làn đạn phủ
Hai đứa nhận ra… chính nó… là bạn mình!
Hai đứa một thời cùng yêu cô bé xinh
Cùng nhau viết thơ tình ươm mộng đẹp

Cô bé xinh, vụng về, khép nép
Nhận thư rồi, chẳng dám trả lời ai
Hai kẻ tình si… than vắn thở dài
Anh xung vào lính, hắn đi biệt tích

Giữa đồng bắp, nhận ra…. tình địch
Quăng súng giữa đồng, mừng rỡ “địch-ta”!
“Đùng” mấy tiếng, hai người cùng gục ngã
Sờ soạng tìm nhau, tay nắm chẳng rời

Chân anh đứt lìa mặt đất chơi vơi
Ngực hắn đỏ, mắt trừng, môi cười mỉm
Anh ôm hắn khóc, hồn đau chết lịm
Gục vào nhau, đồng bắp cháy tiêu điều

Phà cặp bến sông: Lòng khách buồn thiu
Trao tặng món tiền, lên bờ lặng lẽ

... Chiều hôm ấy gió sông rất nhẹ
Lục bình trôi… gõ nhịp bản bi ca!


Berlin, ngày Thương binh Liệt sỹ 2018.


 
 
 TÌM CHỒNG
 
Đặng Khánh Cường

Trải qua bốn chục mùa đông
Tay cào nát cỏ mà không thấy người
Ngước trông Thành Cổ nghẹn lời
Sông Thạch Hãn vẫn lở bồi phận sông
 
Bao giờ mới điểm danh xong
Những mảnh xương vụn vùi trong đất này?
Trải chăn trải chiếu ra đây
Nằm cùng với đá với cây một thời
 
Con đom đóm chớp ngang trời
Phải anh thì nói một lời đi anh!
Từ trong rêu cỏ Cổ Thành
Vọng ra nhịp bước quân hành thực hư
 
Sương khuya rụng buốt tâm tư
Rì rầm tiếng lá nghe như tiếng người…
 
 
TÌM ANH
 
 Phạm Ngọc Lại 
 
Cái thời binh lửa qua rồi
Mà sao đợi mãi anh tôi chưa về
Ra đi mang nặng lời thề
Hẹn ngày chiến thắng sẽ về quê hương
 
Nào hay nằm lại chiến trường
Để giờ còn nỗi xót thương vô bờ
Mẹ già mỏi mắt mong chờ
Đợi anh tóc đã trắng phơ mái đầu
 
Tìm anh mãi chẳng thấy đâu
Vết thương lòng chắc còn lâu mới lành
Anh đi qua cuộc chiến tranh
Giờ là bia đá vô danh nơi nào?        
 
Rừng sâu hay góc chiến hào
Hóa thành đất đỏ hay vào lời thơ?
 
 
 
NHỚ ĐỒNG ĐỘI
 
Mai Trọng Giới
 
 
 Rơm phơi ngập cả đường làng 
Về đi cùng gặt lúa vàng bạn ơi 
Nằm làm chi giữa đất trời 
Anh em đồng đội gọi mời xót đau 
 
Đầu xanh mình lạc mất nhau 
Giờ thành đầu bạc mà sao chưa về
Đợi chờ mong mỏi, người quê 
Bát cơm xẻ nửa, triền đê vắng người.
 
 
TRỞ VỀ
 
Tùng Quân (Vinh)
 
Bác cứ để hành lý lên giá xe
Đừng ôm vào lòng như thế!
Người phụ xe nhắc khẽ
Không! Chẳng việc gì đâu.
 
Đi cùng xe nhiều người lắc đầu
Thôi chấp gì "ông già" gàn dở
Sướng không thích chỉ ôm vào khổ
Lại còn ngẩn ngơ nói chuyện một mình!
 
Hành khách ồn ào đủ chuyện linh tinh...
Kẻ vui cười, người khật khừ say lả...
Chỉ "ông già" mặt vẫn như tượng đá
Đi trong cõi riêng...!
 
Mấy chục năm thỏa một nỗi niềm
Ông trở thành người đi lậu vé
Khi hai người lại ngồi chung một ghế
Ông đang trở về... cùng đồng đội của ông !
 

Tác giả bài viết: Nhiều tác giả

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.