Thơ

Thơ Lương Sơn

(Ngày đăng: 7/12/2017 18:24)

     Mai ta về làng quê yêu dấu/ Thăm con kênh,dòng sông cuộn chảy/ Ra cánh đồng nghe tiếng chim ca/ Nghe người làng ta kể chuyện/ Chia sẻ tâm tình với những đứa con xa.


                    

                        TRỞ  VỀ  MIỀN  QUÊ  YÊU   DẤU

1--
  Sẽ chẳng còn gì để nói nữa đâu anh.
Khi anh bảo em rời làng ra thành phố.
Ta từ biệt những bóng hình xưa cũ
Hoa cau vương bên dậu cúc tần
Ao nở tím hoa bèo
Đàn gà chạy quanh sân
Vườn chuối xanh um
Cánh đồng bát ngát
Hoa tóc tiên thơm dẫu làm em ngơ ngác
Thì cũng chỉ là kỷ niệm một thời xa...

Anh bảo em rời làng ra thành phố
Em theo anh mà lòng cứ phân vân...
Cuộc sống sẽ là gì anh nhỉ
khi ta quẩn quanh trong một ngôi nhà
bên những căn hộ liền kề,suốt ngày im ỉm khóa
Mỗi ngôi nhà một lãnh địa riêng
Mỗi con người một cách sống riêng
Người cao sang khinh kẻ nghèo nàn
Người giàu có xem thường người lam lũ.


Ngày em ở quê
Nghe người ta nói về thành phố
Con người hào hoa, lịch lãm ,đoan trang
Cảnh quan đẹp như tranh vẽ
Cửa hiệu,vườn hoa
Công viên,siêu thị...
Đến nơi đâu như cũng gặp thiên đường.

2
 Nhưng anh yêu của em ơi!
Bức tranh ấy thực ra không phải thế.
Em cũng nghĩ---Thực ra không phải thế.
Nơi ở chúng mình gần chợ,gần sông
Mà sông uể oải trôi..rác thải chặn dòng.
Mùi nước tanh nồng,cá  tôm không sống được.
Em coi đó như dòng sông đã chết
Chợ búa cũng làm em hẫn hụt
Hàng hóa bán,mua --thật giả khó lường
Thuốc trừ sâu vương trong mớ rau non
Hóa chất đôc ngấm trong chùm quả chín.
Hàng nhái của Trung Hoa được coi là hàng xịn.
Sữa bán cho trẻ con---giá đắt kinh người..

Phố chật,người đông,
Chợ--chiếm lòng đường
Quán cóc vỉa hè chặn lối
Có chiều em về vội vã đón con
Thằng bé đứng trước cổng trường dưới mưa rơi tầm tã
Nó òa khóc vì chờ lâu không thấy mẹ.

3-
 Thôi! Em đừng trách anh trong ánh mắt buồn.
Em không nói,nhưng anh đã biết
Có bao điều anh chưa hiểu hết
Có những điều em chưa bằng lòng.
Hãy thông cảm cho anh
Cái ánh hào quang giữa chốn thị thành
Khiến anh lầm tưởng...
Quên xóm thôn quên bụi tre già
Quên cánh đồng quê ta 
Để mơ tới một ngôi nhà hạnh phúc
giữa dòng đời giành giật bon chen
Nơi quyền uy ngự trị bởi đồng tiền
Nơi phấn son thay vì vẻ đẹp con người đích thực.
Trong cái khôn,người ta cũng có lúc ngu ngơ
Cũng như anh,đã có lúc dại khờ
Nên đã làm em khổ.

Thôi! Em đừng giận anh làm chi nữa
Mai mốt...Anh lại đưa anh về quê
Về xin lỗi mẹ cha
Vì ta đã chọn lầm miền "đất hứa"
Chẳng có nơi đâu bằng được quê nhà
Bến nước cây đa
Gầu nước giếng thơi trong mát
Ngày Hạ ,buổi trưa nắng cháy giữa đồng
Thợ cấy,thợ cày
Ấm nước chè tươi sóng sánh ...uống chung
Ta nói với nhau
Tự bao đời,hạt gạo dẻo thơm nuôi sống con người
Ta vẫn tôn vinh là hạt ngọc.

Ôi! Những thành phố phồn vinh...
Sau tấm kính những chiếc xe bóng nhoáng
Sau  nụ cười của các "đại gia"
Sau những cái điệu đà của những thiếu nữ váy hoa
chân đi giày cao gót..
Nếu một ngày không có miếng ăn thì mỹ nữ,đại gia
cũng chau mày,nhăn trán

Mai-Anh về miền quê yêu dấu để xin lỗi những gì
ta đã lỡ quên
Anh sẽ lập trang trại
Nuôi cá, nuôi tôm ,nhân giống lúa thâm canh
Em tắm nước hương sen trong đầm ngày Hạ
Con ta học dưới mái trường
Được xây dựng từ quỹ khuyến học của dòng tộc
Mùa gặt anh và em
Bộn bề trong hương lúa
Nắng bừng lên, đôi má em hồng
Tóc em dài ,áo em bay trong gió
Cái miệng em cười,ánh mắt em vui.
Trong em ...cái gì cũng như đang hát lên phơi phới
Hát rằng:
Làng quê ta là một mái nhà chung
Ai cũng yêu mến trẻ thơ
Kính trọng người già
Hiếu lễ với mẹ cha
Trai gái làng biết sống khiêm cung
Biết cưu mang những kẻ khốn cùng

Mai ta về làng quê yêu dấu
Thăm con kênh,dòng sông cuộn chảy
Ra cánh đồng nghe tiếng chim ca
Nghe người làng ta kể chuyện
Chia sẻ tâm tình với những đứa con xa.
                   Lương  Sơn

           THẦM  HỎI   LÒNG   MÌNH

 1
  Mênh mang Tây Hồ
Thơm  ngát hương sen
Bình minh sương
Miền hồ mở lòng hào phóng
Thuyền trôi trong sen
Nhà văn Nguyễn Tuân khẽ nâng từng chiếc lá sen
hứng những giọt sương vào chén ngọc

Và đêm đêm
Ngồi bên ấm trà độc ẩm
Tỏa hương từ tách trà sen nóng
Ông suy ngẫm về con người và cuộc sống 
Chung đúc nên thành tác phẩm

  2-
 Chúng tôi đã từng nghe kể chuyên ông thưởng ngoạn trà
Và đọc tác phẩm của ông
Đọc trong cuộc đời 
Đọc trong trường đại học
Từ 'Vang bóng một thời"
Đến "Tùy bút sông Đà"
Càng thêm yêu quý ông,qua những trang văn trải nghiệm ta ì hoa.

 3-
 Những năm tháng này
Thòi công nghệ thông tin
Nhiều người ưa cái góc nhìn trên màn hình phẳng
Thích truy cập miệt mài qua vi tính
Những Tác phẩm để đời mấy ai đã biết
Người ta mê thứ văn học...chơi vơi ,ngôn tình  ảo vọng
Có lẽ thế chăng?
Nên nhiều khi đọc Tác phẩm của nhà văn Nguyễn Tuân 
                và những nhà văn Việt Nam
 Tôi thầm hỏi lòng mình?
 Bao giờ văn hóa đọc sách sẽ hồi sinh.!
             Lương  Sơn

Tác giả bài viết: Lương Sơn

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.