Thơ

tpm. Chùm thơ của Thanh Phong

     Nhà thơ Thanh Phong, tên thật là Nguyễn Công Toàn, là nhà thơ cựu chiến binh. Trong Quân đội, anh có bài thơ CÁNH VÕNG nổi tiếng, đi cùng năm tháng. Mượn hình ảnh CÁNH VÕNG, anh nói về thế hệ thanh niên sinh ra trong chiến tranh, tham gia chiến đấu và trở về sau chiến tranh. Hiện nay, anh viết nhiều về mảng thơ trữ tình. (Nhà thơ Đức Kết Nối tuyển chọn và giới thiệu)


 

                     CÁNH VÕNG            

                  Thủa ấu thơ 

               Nghe tiếng mẹ à ơi! 

               Cánh võng đu đưa 

                Ru con vào giấc ngủ 

               Trong mơ 

               Con thấy đàn cò trắng

                Thấy con đò bến nước dòng sông

                Chút lớn khôn

                Thương mẹ hiền vất vả lưng còng 

               Con bắt ốc mò cua mót lúa 

               Lúc thảnh thơi

                Mắc võng vào bờ tre trước ngõ

                Chao võng đều đều 

               Đón ngọn gió nồm nam. 

               Trưởng thành rồi! 

               Sức trẻ thanh niên 

               Xa mẹ xa quê con lên đường nhập ngũ 

               Bãi khách Trường Sơn buổi đầu bỡ ngỡ

  

               Mắc võng giữa rừng 

               Nhớ mẹ, nhớ quê! 

               Đã bao lần “đầu súng trăng treo 

               Đã mấy lúc mưa dầm nắng gắt 

               Đã bao phen đạp trên đầu giặc 

               Để lúc yên bình 

               Mắc võng 

               Ngắm trời xanh! 

               Xuất ngũ về trong cuộc sống bon chen 

               Theo quy luật: có con rồi có cháu 

               Cánh võng Trường Sơn kỷ niệm 

                một  thời xương máu 

               Nay mắc trước hè 

               Chăm giấc ngủ cháu con!

 

               Ơi! Cánh võng diệu huyền từ thưở ấu thơ 

               Đã theo suốt đời tôi 

               Như một con đò nhỏ

                Dẫu chòng chành qua muôn vàn sóng gió 

               Vẫn đưa tôi về 

               Bến cũ 

               Mẹ ầu ơ!

 

NỖI NHỚ BẰNG LĂNG

 

 Hè về hoa tím nhớ thương

Thu sang lá đỏ sân trường chờ trông!

Bằng lăng! Em có nhớ không?

Buổi đầu hò hẹn cây lồng bóng ta

Bây giờ đôi nẻo cách xa

 Sân trường ấy liệu giờ hoa có tàn ?!

Hương yêu đằm thắm nồng nàn

Gửi trong hoa – ép ở trang sách đầu…

 

 Nhớ Bằng Lăng nhói nỗi đau

 Đỏ lời hò hẹn, tím câu đợi chờ!

 

ĐI TÌM CHỊ HAI QUAN HỌ

 

 Ngày xuân anh đến đồi Lim

Trèo lên quán dốc đi tìm chị Hai

Nắng mưa tình ấy chưa phai

Cái duyên Quan …hỏi ai có còn?!

Mắt nào tiện chũm cau non

Yếm đào nào để cho mòn mắt xanh

Qua đình nhớ búi trúc xinh

 Lá cành còn đượm hương tình …đôi ta

Dâp dìu mớ bẩy mớ ba

Chòng chành nón lá  ai là em đây

Qua cầu gió thổi áo bay

 Mà thêm nỗi nhớ mà đầy niềm mong...

 

 Ả ru hời, chớ lội sông

Chị Hai ngày ấy lấy chồng làng bên!

 Bâng khuâng đứng

giữa hội Lim

Tìm em những tưởng- hóa tìm trong mơ!                      

 

 CHỢT

Gặp em ở bến sông quê

Nón nghiêng che nắng tóc thề ôm vai

Bâng khuâng chưa nhớ ra ai ?!

Mắt đen lay láy hoa cài bay bay

Ô hay, ai nhỉ ô hay ?!

Nụ cười duyên dáng dâng đầy sóng thương…

Nhớ rồi! cái thủa cùng trường

Đông Đoài hai xóm ngược đường với nhau

Trận mưa bất chợt trên cầu

Trời xui…một nón – hai đầu che mưa

Bến sông nay gặp người xưa

Chợt mong trời đổ cơn mưa – để rồi…

 

              THU   

Nắng thu nhuộm đỏ lá bàng

Hương thu giấu ở những sàng cốm thơm

Heo may héo cả hoàng hôn

Trăng thu vàng nỗi cô đơn…lưng trời!

 Tôi ngồi gỡ mối…không lời

Thu xưa – em đã theo người sang ngang!

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.