Thơ

tpm. Chùm thơ của Trần Thanh

(Ngày đăng: 30/3/2018 15:39)

     Anh Trần Thanh là nhà thơ Cựu chiến binh, hiện đang sinh sống ở Tp Hạ long. Anh nhập ngũ lúc còn rất trẻ, vừa tham gia chiến đấu, vừa sáng tác thơ và đã có thời gian làm công tác văn nghệ trong Quân đội. Năm 2017, anh ra mắt tập thơ HOÀI NIỆM NGƯỜI LÍNH TRẺ, với những bài thơ đi cùng năm tháng như ĐỨNG BÊN MỘ GIÓ, NỤ HÔN ĐẦU. (Đức Kết Nối tuyển chọn và giới thiệu)


 ĐỨNG BÊN MỘ GIÓ

 

Đã bao đời vẫn còn đây mộ gió

Mộ lính tuần – trấn thủ đảo Hoàng Sa

Đất – xương cốt , cát vun thành da thịt

Gió muôn đời ru khúc hát biển xa

 

Bên mộ gió , bên tấm bia kinh điển

Những quân binh đi gìn giữ biển khơi

Một tấc đất , một tấc trời , tấc biển

Có một phần máu thịt của chúng tôi 

 

Mộ gió đấy nay thêm hàng nối bước

Những quân dân giữ trời biển hôm nay

Thân tan nát , máu hòa cùng sóng nước

Bởi kiên trung quyết giữ đảo đêm ngày

 

Gió cứ thổi , thổi hoài trên mộ gió

Nhắn cháu con giữ biển đảo CỦA TA

Súng chắc tay , quân thù đang nhòm ngó

Đất nước này vang dội khúc quân ca

 

NỤ HÔN ĐẦU

Nụ hôn đầu tôi không tặng người yêu

Mà tặng cho một người con gái

Mười bảy tuổi mới qua thời vụng dại

Khoác trên mình chiếc áo màu xanh

 

Những ai đã đi qua chiến tranh

Chắc biết những trận bom tọa độ

Cả cánh rừng tan hoang loang lổ

Sau trận bom hủy diệt bạo tàn

 

Khi khói bom nồng năc chưa tan

Người còn sống ra nơi ẩn nấp

Không sợ hãi , không vội vàng hấp tấp

Tiếp tục làm nhiệm vụ được giao

 

Trước mắt tôi dưới gốc cây sao

Đang quằn quại một cô gái trẻ

Máu loang khắp tấm thân mảnh dẻ

Chân đứt lìa buộc chặt ga rô

 

Đừng đưa Em không kịp nữa mô

Máu đã cạn Em không cón sức nữa

Em lạnh lắm… hãy ôm Em…Em tựa

Em nhờ Anh chuyển giúp vài lời

 

Lời cuối cùng Em nhắn Mẹ qua tôi

Nghe thoang thoảng như lời của gió

Anh ơi…Em người yêu chưa có

Phút lìa đời Em muốn được Anh hôn

 

Nụ hôn đầu tôi đặt giữa Trường Sơn

Em gái xung phong tuổi vừa mười bảy

Đang lạnh dần trong tay tôi run rẩy

Mà trên môi thoáng nhẹ một nụ cười

ĐỢI

 

Tôi chưa bao giờ dám nhìn thật lâu

Vào đôi mắt người đàn bà chờ đợi

Một điều gì như xót xa nhức nhói

Người thân yêu ngày chiến thắng không về

 

Người Chiến binh trong lửa máu chẳng nề

Nhưng rất sợ trong nỗi đau rất thật

Chuyển di vật đồng đội mình đã mất

Phải nhìn vào những đôi mắt ĐỢI mong

 

Người mẹ già chổng gậy tới bến sông

Nơi đưa tiễn con trai mình ra trận

Hết nước mắt mẹ nhìn nơi xa lắm

Chốn nào con mẹ gửi nắm xương tàn ?

 

Người vọng phu –  người cô phụ Việt Nam

Bao nỗi đau không biến thành đá được

Đợi chờ hoài suốt chiến tranh giữ nước

Hòa bình rồi mới chit mảnh khăn tang

 

Xin cho tôi được thắp một tuần nhang

Cho đồng đội , cho nỗi đau CHỜ ĐỢI…

 

BIỂN VÀ TRĂNG

Biển và trăng mơ mộng thế nhưng có bao giờ với được tới nhau , Anh và Em trông đẹp thế mà dòng đời xô đẩy cứ dần xa không cập được bến bờ Hạnh phúc…

 

Biển và trăng thật đẹp

Mà cũng thật xa xôi

Dù ngàn đời ngàn kiếp

Vẫn tình ấy đơn côi

Biển có tung sóng cả

Không với được đến tròi

Trăng có soi lòng biển

Cũng ảo ảnh mà thôi

Tình biển trăng tuy đẹp

Nhưng mãi mãi hai nơi

Anh và Em cũng thế

Không kết được thành đôi

Giông bão đời ngăn cản

Ta bên nhau trọn đời

Như biển trăng rất đẹp

Mà xa mãi…Em ơi…!

 

VÀO CHÙA

 

Vào chùa thập loại chúng sinh

Những mong rũ hết tội tình hướng tu

Nhà sư đi cạnh thằng tù

Người thông minh với kẻ ngu cùng chiều

Chữ TÂM sứt mẻ đã nhiều

Vào chùa để lắng nghe điều Phật răn

Dòng đời nhiều nỗi nghiệp oan

Chính nhân cũng lắm gian ngoan thiếu gì

Vào chùa rũ THAM SÂN SI

Thanh tâm hướng cõi từ bi nhiệm mầu

Chắp tay hướng Phật nguyện cầu

Đời là bể khổ phải mau hướng Thiền

Chùa Xuân thanh tịnh an nhiên

A DI ĐÀ PHẬT ưu phiền tiêu tan

Hương trầm nhè nhẹ tỏa lan.

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.