Thơ

Trường ca biển (trích)

(Ngày đăng: 30/3/2018 22:52)

     Kỷ niêm 43 năm ngày Chiến thắng 30-4-1975, tacphammoi.net trân trọng giới thiệu với bạn đọc một số Chương trong "Trường ca Biển" của tác giả Lương Sơn (Tp. Hồ Chí Minh) viết về những năm tháng sống và chiến đấu bảo vệ vùng biển của Tổ Quốc.


  TRƯỜNG   CA    BIỂN

                                  Lương  Sơn
 
 
Chương 1
                   ÂM  THANH  CỦA   BIỂN
 
Biển ta -Xanh biếc Thái Bình Dương.
Lớp lớp mây bay,sóng dập dồn
Ca vui đất nước bên bờ sóng
Vang trầm,ngân vọng tiếng quê hương.
 
Ta yêu giọt nước tự trăm sông
Hòa với biển khơi...sóng điệp trùng
Trời cao xanh thẳm in lòng biển
Sắc xanh chen với sắc vân hồng
 
Biển sáng lung linh màu ngọc bích
Người đi nhớ mãi buổi chia tay
Hạ Long hùng vĩ giang tay đón
Du khách trăm miền đã tới đây.
 
Tàu đến-Đầy khoang xếp chật hàng
Tàu đi-Đưa đón khách tham quan
Bến tàu,hải cảng,vui ngày hội
Người vui...con sóng cũng hân hoan.
 
Tàu vào Hòn Mát đến Hòn Ngư*
Xuôi bến Lam giang đến Cửa Lò*
Mắt chàng thủy thủ nhìn xa rộng
Tới những dòng sông,những bến bờ.
 
--------------------------------------
* Tên những hòn đảo và cửa biển ở Thanh Hóa,Nghệ An.
 
Ơi! những dòng sông...Sông chảy về đâu
Ơi biển xanh...dòng xoáy,dòng sâu
Biển,sông dài rộng mênh mông thế
Đứng trước biển sông...Ta nhỏ nhoi như con sóng vỗ thân tàu
 
Đứng trên boong tàu nhìn xa...
Trên tấm gương biển lớn
Ta tưởng như phía xa kia không có chân trời
 
Chỉ có biển mênh mông ...Và biển
Biển và núi,và sông.
 
...Núi tiếp núi vươn mình trên sóng
Rừng dừa xanh soi bóng dòng trôi
Bãi sú xanh um,Tràm Chim tuyệt đẹp
Chim hót,chim ca...bay lượn lưng trời
 
Con tàu ra khơi để lại sau lưng
Những thành phố bên bờ biển cả
Đảo ngọc Tuần Châu yêu kiều diễm lệ
Trà Cổ cát vàng như nắng xa khơi.
 
Đoàn thủy thủ ra đi để lại bên sông
Hình dáng thân quen của những nàng thiếu nữ
Những gương mặt nét nhìn tươi trẻ
Ngời lên trong ánh mắt long lanh.
 
 
      CHƯƠNG   2
                    ĐỨNG      TRƯỚC     BIỂN
 
..Đứng trước biển ta nghe sóng,gió..
GIÓ  ào ào gió,Thổi về đâu?
SÓNG cuồn cuộn sóng .Cuốn về đâu?
 
Vốn đã quen ăn sóng nói gió
Quen dày dạn phong trần
Đoàn thủy binh ra khơi 
Đã bao lần tự hỏi
Bây giờ?   sóng gió về đâu!
 
Đứng trước biển ta nghe gió hát
Giang sơn gấm vóc nhường kia
Biển của ta
Bầu trời,ngọn gió...
gió thổi khắp bầu trời Việt Nam
gió thổi tới những phương trời bè bạn
 
Đứng trước biển ta nghe sóng hát
Nước non tươi đẹp nhường kia
Sóng biển của ta
Chung vòm trời tiếng sóng
Sóng trầm vang trên biển Việt Nam
Sóng hòa vào biển sóng Thái Bình Dương
Hãy giữ gìn lấy biển Việt Nam
 
Đoàn Thủy binh vượt trùng khơi
Mang trong lòng lời thề trước biển
Đất nước ơi sông biển rộng dài ơi
Dẫu phải chết ta xin chết thay người non nước Việt Nam.
 
Hỏi:
Luật quốc tế nào?
Cho phép giặc rình rập biển xanh ta
Công ước quốc tế nào?
Cho phép bọn cướp biển đột nhập lãnh hải và thềm lục địa của ta.
Biển và ta không thể dung tha những tên xâm lược
 
Ta như gió và ta như gió và ta như sóng
gió thời gian sẽ xóa hết thương đau 
Sóng thời gian sẽ nhấn chìm lũ giặc xuống biển sâu
Sóng thời gian sẽ cuốn hết những bất công
Dành lại sự công bằng cho biển
Cho tàu thuyền ta vào lộng ra khơi
Cho các con ta lại đùa vui trên sóng
Cho người ta yêu khoe dáng hình thon thả giữa dòng trong
Và nguồn nước những con sông 
Sẽ tưới mát những cánh đồng châu thổ
Mùa gió nồm nam ...tàu thuyền về...chở đầy tôm cá
Những đêm hè...dưới đáy sông ...con cá chép vờn trăng...
 
 
        CHƯƠNG    3
 
                NHỮNG   NGƯỜI  ĐI  GIỮ  BIỂN
 
Đằng đẵng những năm dài
Chúng tôi đã đi qua những cuộc hải trình
Đến những diêm trương,ngư trường
Những thị trấn ven sông,những làng chài ,phố biển
Những trọng điểm nằm trong tầm pháo giặc
Nằm trong tọa độ lửa và bom
 
Nhưng người thân ta không muốn bỏ làng ,bỏ phố ra đi
Không muốn rời nơi cư trú
...Bãi cát trắng phau
Rừng phi lao chắn sóng..
Người người kéo nhau vào rừng,lên núi
Chặt tre ,đốn gỗ,dựng nhà
Chòi gác phòng không
Chon von đỉnh núi
Đêm trăng muộn
Thủy triều lên
Những lão ngư ông đi đánh cá xa bờ
 
Đêm đêm ..Trai gái dân quân đi đắp đào công sự
Tiếng tù và rúc lên 
Gọi người đi tuần biển
Thúc giục người đan lưới ngụy trang
Cho những con tàu đi đánh giặc
 
...Nhớ một ngày hè sau TẾT Mậu Thân [ 1968 }
Tôi đã đến nơi những con tàu buông neo
Xa trông như một hòn đảo nhỏ
Nằm im trong sắc biển
Lũ giặc không thể biết,đó là những hạm tàu
Không thể biết đó là biển lửa
 
Có những khoảnh khắc bất ngờ
Có những phút giây định mệnh
...Khoảnh khắc bất ngờ máy bay giặc đến
Gầm rít như điên
Chưa kịp trút bom
Thì trong chớp mắt....dưới cánh máy bay,,,,trên mặt biển
Hạm tàu cũa HẢI QUÂN ta bỗng thoắt chồm lên
Lửa như chui từ chân sóng mà phóng tới
 
Phút giây định mệnh
Số phận chiếc máy bay  F.105 từng được mệnh danh là Thần sấm của lũ giặc bay
bị tan xác trên biển chỉ đươc tính bằng giây..
 
Hơn 40 năm rồi chúng tôi vẫn nhớ những chiến công của Hải quân ta 
Trên biển,trên sông
Cảng Cửa Việt,dòng Hàm Luông
Những dũng sĩ săn tàu giặc ẩn trong bãi sú
Những đêm mờ sương 
Những tiếng nổ rung trời
Tàu giặc vỡ tan
 
Bao nhiêu năm qua rồi chúng tôi vẫn không quên
Những đoàn thủy binh đi trên những con tàu không số
Những chuyến đi không báo trước
Chỉ bằng ký hiệu giờ G...giờ  H  nhổ neo
Mỗi con tàu mang trong lòng nó
Vũ khí quân trang
Những Tấn gạo kiện hàng
Từ thùng lương khô đến lô thuốc cứu thương 
Tất cả dành cho chiến sĩ
Cho miền Nam thắng giặc.
 
 
       CHƯƠNG    4
 
              H Ồ N    B I Ể N
 
Nhiều Thập kỷ đi qua
Cuộc chiến tranh những năm dài chấm dứt
Đất nước Hòa bình Thống nhất
 
NNhững người đi giữ biển trở về
Từ Đô đốc hải quân
Đến những chiến binh thủy thủ
Những người đã tham gia chiến đấu ,trở về
Ta có thể thống kê tổng hợp những tiềm lực,tiềm năng
của cả nước dồn cho biển cả
Nhưng ta làm sao thống kê được những hy sinh
của những người lính để lại tuổi thanh xuân trên những con tàu không số
Những người lính thịt xương cháy trong quầng lửa thủy lôi.
 
Ngày ta về đồng đội của ta còn nằm lại
Cung biển...dòng sông..
Bãi bờ   xa...vắng
 
Thời gian sẽ chồng lên thời gian
Cồn sóng trùm lên cồn sóng
 
Những mất mát đau thương sẽ lùi về quá khứ
Xa rồi...xa rồi
 
Chỉ còn mãi bình minh trên biển cả
giữa sóng nước mênh mông
Ta chỉ là giọt nước nhỏ li ti
Nhưng các chị, các anh những người đi giữ biển
Mỗi con người là những giọt pha lê
Mỗi con người là gương biển PHA LÊ.
 
                      

Tác giả bài viết: Lương Sơn

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.