Thơ

Chùm thơ mới của Nguyễn Thị Thanh Huyền

(Ngày đăng: 2/1/2018 12:0)

     .Chiều nay phố Ngọc Phan mưa rơi nhiều đến thế/ ướt tình ta, ướt tháng năm gầy/ anh về Hà Nội chiều nay/ mưa rửa bước chân người thương nhớ!


  HÀ NỘI CHIỀU NAY

 

Anh có về Hà Nội ngày cánh én lạc mùa vướng tình dang dở

nhớ và quên cùng em dạo phố

nghe tiếng thu xôn xao mùa lá đổ

lời vọng thánh ca rót vào từng hơi thở

sóng Hồ Tây thẹn rớn bờ yêu

 

Anh có về Hà Nội ngày trời khoác áo nâu

Phố cổ rêu phong những trăm năm trầm mặc

sóng Sông Hồng thầm nhắc

những bước chân yêu từng đi qua ký ức khó nhọc

quán ngõ liêu xiêu rưng rức ngả vào chiều…

 

Hà Nội chiều nay lá thu rụng đáy sầu

em sẽ chẳng như tượng nhân vẻ mặt u hoài

chẳng oán than nhân thế chia đôi

em khóc như chưa bao giờ khóc đẹp đến thế

em cười như chưa bao giờ cười tươi đến vậy

đơn giản như tằm ăn dỗi được mùa lá dâu đồng buổi sớm ráo khô

 

Anh hãy về để tháng năm gỉ mòn cất trong tủ lãng quên được đánh bóng

lời yêu thương nhuộm khắp vòm trời

em sẽ kéo mây kết hình trái tim màu trắng

đổ cả màu trái tim em vào đó

 

Chiều nay phố Ngọc Phan mưa rơi nhiều đến thế

ướt tình ta, ướt tháng năm gầy

anh về Hà Nội chiều nay

mưa rửa bước chân người thương nhớ!

 

 TÌM LẠI MỘT VẾT SON MÔI

(Đối bài – Gửi lại thời gian của phố Vắng)

 

Đừng ném “giấc mơ vào vệt nắng cuối trời”

Đừng ném “thanh xuân vào bảng màu xám ngắt”

Đừng ném “yêu thương vào buồn vui vụt tắt”

… Khoảng trống nào hằn trên đốt ngón tay

 

Tìm lại đi em vầng trăng non chín ép

Tìm nụ hôn cạn ngực trần hôi hổi

Tìm lời gió đem về đánh bóng

Và vết son dạn vỡ mùa trôi…

 

Tìm lại đi phía hoàng hôn ngược dòng

Dù biết chiều nghiêng đổ màu nắng sáng

Vĩ cầm hát trong mưa giả dối

Thì “vết xước trần gian” hóa liền sẹo thôi

 

Tìm lại đi em dấu chân mòn… khai mới

Chênh chao duyên nợ, một giấc mơ

Cài  hanh hao “một chút nhé”… em tôi.

… Tìm lại đi dù một vết son môi.

 

 CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH

 

Anh có nghe về người con gái yêu anh trong đớn đau

nàng thẫn thờ lạc phố tình nhân, lá yêu đương già cỗi rơi góc phố

những đêm trăn trở, những khát khao rực lửa một vòng tay đan chặt bị vùi dập

nàng lẻ bóng khóc dưới đèn mờ.

nụ cười nàng bình minh trinh nguyên

nơi nàng qua, hương thơm vương si tình ngây dại.

 

Nàng lấp lánh hơn em, xuất hiện giữa hai ta

nàng viên mãn xuân thì nhưng đáng thương, tình duyên can trường

yêu anh câm lặng

hướng về anh cuồng dại hơn lòng tin hướng chúa

và cao thượng giấu “cần” vào đáy tim để hạnh phúc nơi anh trọn vẹn bên vợ con.

 

Tình yêu của nàng lớn dần - bó bột, nứt chỉ vỡ nẹp

nàng cởi bỏ chiếc áo tự trọng, kiêu hãnh

hiện thân như những người đàn bà mua rau bán cá

cũng ích kỷ, chanh chua… muốn anh là của riêng, không một ai khác

và lưới tình của nàng thì thơm tho, mềm mại, lạ lẫm, êm ái, kiêu xa

liệu hạnh phúc của anh còn mùi quen xưa... ?!

một nửa tình yêu đã mùa dưa khú!

 

 KHẾ ƯỚC

Năm tháng lở bồi vụng nát cơn mê

Em vầng trăng hanh rời rợi

Anh ca dao lõm khuyết

Bóng thời gian rạc theo giấc mơ sang

 

Về đi kẹp, đếm hợp tan

Về đi nghe tiếng trở mình thở than

Về đi vục cạn nông sâu

Phơi lên mặt nắng những đau tội tình

 

Lòng ta sóng sánh lòng mình

Vét cạn khế ước đánh cược đời nhau

ừ thì đánh đổi lở bồi

bù vào lõm khuyết cho vừa đầy vơi…

 

 NGÂU YÊU

Em giấu anh sâu thẳm trái tim

ở nơi đó có tường thành màu đỏ, những bông hoa sắc thắm

có chiếc võng dệt bằng sợi tình du dương để anh nằm

có dòng nước màu nóng

có ngọn gió nồng

 

ngâu em ẩn dòng sông

người đàn bà luống tự cho mình đỏng đảnh

ngâu tuốt bụi ngàn năm ố nám lõa lồ lộc mọng căng

những đường cong cầu vồng dựng thẳng

đâm vào trời dịu êm

...em tự huyễn sắp trật tự như chưa bao giờ thứ tự

Để mưa vẫn ngâu một trời thương nhớ

Anh của dòng sông ăm ắp hà cớ chi hao hụt

Bến tim em rỗng... đợi dòng đỏ ngực anh đổ đầy.

 BƯỚC QUA

 

Có lẽ nào ta bước qua nhau

Khi giấc mơ cũng  vụng trộm

Nụ hôn nồng cũng  lịm vội vã

Bờ vai nào không dám dựa vào nhau

 

Có lẽ nào ta tuột mất ta

Nhành hoa tím thương ai lã chã tím tháng năm

Dòng nhật kí  tên người vội xóa mà thẳm sâu chảy máu

Dẫu biết  yêu là thật, đau khổ gai chích  thật hơn

… ừ, người cứ vội đi trong giấc chiêm bao, trong màu nắng đói

… em ôm trời sao, lọt bóng hình cưỡng ép là xác suất  vô cảm

… tình yêu đâu muốn trái ngang

… dẫu đường đời, đường tình cũng quanh co, uốn lượn, rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng

… và giấc mơ qua, chốn không người ta đã bước qua nhau…

     ĐỔI TRAO

Có nỗi đau nào hơn thế được chăng

Khi tơ hồng quấn nhầm hai kẻ

Uống cạn dòng tình vẫn mãi lạ xa

 

Có giả dối nào hoa mĩ thế không

Mắt ngợp xuân tươi

Mà lòng đau xát muối

Cứ cho đời phải thế

Chốn vô thường dành tặng kiếp người

 

ở góc góc phù vân

Xin

em là em

anh vẫn cứ là anh

Qua hư ảnh  ngỡ mình rất thật

... gom hanh hao tô màu bớt nhạt nhòa

 

Và những giả định muôn đời là giả thuyết

Mặt sông chết nhưng lòng cồn cào chảy

Anh và em dòng sông đó

Ăm ắp đầy chẳng thể bù vào nhau

 

Rồi cứ thế đi bên đời

Những xa lạ, trò đùa rất thật

Những mảnh ghép không một tì vết

... đã tạo thành một tấm gương soi

 

Này, lăng kính Halloween mị ma đời người

Những lồi lõm thiên hóa khóc như cười

Để giấc mộng vẫn luôn là giấc mộng

Của mảnh vụn ghép tìm giấc mơ

 

... ừ, ta than trách đổi trao điều chi

Khi Makeup số phận

Và chót yêu những  đổi trao đọa đầy…

 

Tác giả bài viết:

 

Bản quyền website thuộc về Công ty TÁC PHẨM MỚI.

Website đang làm thủ tục cấp phép, điều hành phi lợi nhuận bởi các tình nguyện viên.